Yêu Anh Trong Bí Mật
Chương 11: NGƯỜI CHA XUẤT HIỆN
Một tuần sau biến cố đó, Hạ An và Duy thuê một căn phòng nhỏ trong khu trọ c nhân ven ngoại thành – vỏ bọc là cặp vợ chồng trẻ vừa chuyển tới.
Cuộc sống trốn chạy tạm lắng, nhưng tâm trạng cả hai thì kh. Đặc biệt là Duy – kể từ sau ngày biết thân phận thật sự của Hạ An, trở nên trầm mặc hơn, cảnh giác hơn, và... yêu cô nhiều hơn.
Yêu đến mức sợ.
Sợ mất cô.
Sợ cô sẽ bị kéo vào nơi tối tăm mà đã từng sống.
Chiều hôm , Hạ An vừa rửa tay xong thì tiếng gõ cửa.
Duy vừa mua cơm, nên cô nhẹ nhàng mở hé cửa. Nhưng ... cả cô cứng đờ.
Trước mặt cô là một đàn dáng cao, tóc hoa râm, áo sơ mi trắng gọn gàng – phong thái ềm tĩnh nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như thể thể thấu ruột gan đối diện.
Ba cô. Trần Quang Minh.
“Hạ An.” – Ông nói, kh cần vòng vo.
“Ba... ba biết con ở đây?” – Cô hỏi, giọng run nhẹ.
“Vì ba là cha con.” – Ông nói như một sự thật hiển nhiên. “Và vì ba biết con kh thể giấu được ều gì nếu con thật lòng với một đàn .”
Cô siết c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa.
“Ba đừng động vào .”
“Vậy thì con hãy để ta ra gặp ba. Nếu con tin ta trong sạch – thì đừng sợ.”
Vài phút sau, Duy về đến. Cánh cửa mở ra. Hai đàn đối mặt.
Một bên là kẻ từng sống dưới đáy xã hội, từng phạm sai lầm và giờ đang cố làm lại.
Một bên là quyền lực, lý trí, pháp luật.
Ông Minh ngồi vào ghế, Duy bằng ánh mắt ềm đạm.
“ tên Duy. hồ sơ. Kh kẻ buôn bán ma túy, kh g.i.ế.c . Nhưng từng tiếp tay cho những kẻ như vậy.”
Duy kh phản bác. “Đúng.”
“Và giờ, đang sống cùng con gái . Trốn tránh, sống ẩn d. nghĩ thể đưa nó mãi ?”
Duy đáp, kh hề nao núng:
“ kh chắc. Nhưng nếu thể, muốn làm ều đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu--trong-bi-mat/chuong-11-nguoi-cha-xuat-hien.html.]
“Bằng cách nào?”
“Bằng việc rút khỏi mọi thứ, sống lặng lẽ, kh liên lạc với bất kỳ ai trong quá khứ.”
Ông Minh cười nhẹ.
“ tưởng đời đơn giản như vậy à? thể bắt ngay lập tức. Dẫn về đội ều tra. đầy đủ bằng chứng.”
“Vậy chờ gì nữa?” – Duy thẳng.
Hạ An bật khóc. “Ba, ba đừng làm vậy!”
Ông Minh im lặng con gái , thở dài.
“ Duy, từng là lính trinh sát. Từng th nhiều kẻ giống – ban đầu chỉ muốn sống yên, dần bị kéo lại bởi những bàn tay kh bu tha.”
Duy cúi đầu.
“ biết.” – khẽ nói. “Nhưng kh như thế nữa. kh muốn trở thành lý do khiến cô mất tất cả.”
Ông Minh đứng dậy.
“Vậy hãy chứng minh ều đó. cho 48 tiếng. Sau đó, hoặc là ra trình diện tự nguyện. Hoặc sẽ để đến bắt.”
“Và Hạ An?”
“Con bé được quyền lựa chọn.” – Ông con gái. “Nhưng nếu con chọn theo ta… con kh còn là con gái của ba nữa.”
Ông quay lưng, rời .
Cánh cửa đóng lại.
Căn phòng nhỏ trống rỗng và lạnh hẳn.
Hạ An đứng thẫn thờ.
“Duy... chúng ta làm gì?”
quay sang, giọng khàn khàn:
“Em chọn , An. Hoặc là tiếp tục chạy cùng , kh ngày mai. Hoặc... để ra , và em được sống cuộc đời đúng nghĩa.”
“Em kh chọn.” – Cô lắc đầu, nước mắt rơi lã chã. “Vì em... kh thể sống thiếu .”
Duy ôm l cô.
Trong vòng tay nhau, họ biết: 48 tiếng tới sẽ là định mệnh của tất cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.