Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 1:
nhận nuôi một thằng ngốc.
Kh vì ghét mà mắng tên đó là ngốc, đích thị ngốc thật. Giờ phút này, kẻ đang nhồm nhoàm l**m kem nhe răng ra cười ngu với là một thằng ngốc chính hiệu.
"Ai đần độn!!!"
Mẹ cốc đầu kh chút nương tay, đau đến mức nhe răng trợn mắt.
"Đ Đ nó chỉ mất trí nhớ tạm thời chứ đâu là bị đần độn thật!” Mẹ quát vào mặt như thể hai chữ đần độn kia là t.ử huyệt của mẹ vậy.
ôm đầu ngoảnh lại tên ngốc kia. Vừa lia th tia của , ta liền vui sướng rút que kem ra khỏi miệng cật lực vẫy tay í a gọi. nước miếng nước mồm ta chảy dài mà chân mày giựt liên miên.
"Đàn đàn ang hai lăm tuổi đầu mà còn mang cái mặt ngu ngơ nai tơ như vầy mà kh đần độn thì đần gì hả mẹ?” cố tình nói nặng thế mà ta chẳng hiểu mô tê gì, chỉ nhe răng ra cười lại còn chìa que kem đang l**m dở của ra mời ăn.
"Ăn nè~" ta đầy chờ mong. liếc cái que kem dính đầy nước bọt chẳng còn nguyên hình thù gì kia mà chỉ muốn nôn, bèn gạt phắt tay ta ra khỏi tầm mắt.
"THIÊN THU!" Mẹ lại réo tên cao lên tận quãng 8.
Nhưng vẻ như tiếng thét đó hơi muộn thì ? Vì bởi que kem kia theo đà gạt tay của mà bay một cái vèo đ.á.n.h một cái vòng rơi xuống đất cái bộp. Một đường cong vô cùng hoàn hảo. Chủ nhân của que kem thì vẫn hết sức vô tư , như thể chẳng biết chuyện gì đang diễn ra. Mải cho đến tận mươi mười phút sau, khi mà que kem đã nát bét, thì ta mới giật lại khóc thét lên, khuyến mại thêm màn giãy đành đạch như cá trạch mắc cạn.
"Đ Đ ngoan đừng khóc! Dì sẽ mua cho con cây kem mới!” Mẹ vừa dỗ dành vừa rút khăn gi ra lau mặt mày mũi miệng cho ta, lại vừa liếc xéo liếc ngang đầy đáng sợ.
... lỡ dại chọc ai đây trời?
"Thu~Thu~~huhu~~~" Tên đần kia được hời còn cố tình ra vẻ, vừa khóc vừa dụi mắt lại vừa trưng bản mặt đáng thương ra nhằm l lòng . thế lại chợt nhớ tới trước kia, ta lúc nào cũng ương ngạnh chẳng ai nạnh nổi, vậy mà giờ đây lại ra n nổi này, làm cũng th mềm lòng đôi chút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
" mà còn khóc nữa thì sẽ bỏ luôn thật đ!" đe dọa.
Uy h**p vậy xem ra hữu dụng, bằng chứng là vừa nghe xong thì ta liền sợ tới mức nín bặt, thậm chí cũng kh dám nấc thêm tiếng nào nữa. Chỉ đưa đôi mắt ngấn nước đỏ au lên mà . Tựa như nhiều năm về trước cũng từng như thế.
"Sau này Đ Đ sẽ ở đây với con!"
Chắc vì ra sự mềm lòng của mà mẹ “giã từ vũ khí” chuyển sang sắm vai từ bi hỉ xả. Quả kh uổng hình ảnh nữ nhân thương trường cáo già băng qua muôn ruộng muôn mương.
"Ở với mẹ mà ngày nào Đ Đ nó cũng hỏi khi nào con tới, thậm chí trước khi ngủ cũng ngồi bên cửa sổ chờ con. Lúc mẹ nói là tối nay con kh về thì nó liền khóc lóc. dỗ thế nào thì cũng kh chịu nín!”
Lại còn thêm cái màn l khăn gi chấm chấm khóe mắt, “Thiên Thu à, cực chẳng đã mẹ mới phiền tới con. Con cũng biết đó, ở Đài Loan này, chúng ta là thân nhân duy nhất của Đ Đ. Aiii~ vất vả lắm mới nuôi nó lớn chừng này vậy mà lại ra n nổi thế...chẳng biết này mẹ còn mặt mũi nào gặp mẹ thằng bé nữa~~~huhuhu!"
Nhắc tới chuyện xưa, hai kia liền vô cùng ăn ý mà ôm nhau vừa xoa lưng vừa khóc rống lên. Nếu kh lầm thì mẹ khi nãy đã len lén nhéo eo tên đần kia một cái.
"Con kh thì giờ chăm nom ta đâu!" Tuy chút mềm lòng nhưng vẫn ráng ra dáng mạnh miệng, "Hơn nữa tiền lương của con còn nuôi kh nổi thì đa mang thêm một ăn kh ngồi nữa chứ!”
"Cùng lắm thì mỗi tháng mẹ gửi tiền nuôi dưỡng Đ Đ cho con!" Mẹ nói vô cùng nghĩa khí, "Một vạn được kh!"
"Hai vạn." cò kè mặc cả.
"Một vạn rưỡi là hết giá, muốn nhiều hơn thì kh đâu."
âm thầm tính toàn miễn cưỡng gật đầu: "Okie."
Tên kia vừa c.ắ.n ngón tay vừa ngây ngô hai mẹ con ra giá. Tên đần này dù bị ta mang bán cũng chẳng hay biết gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.