Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Dấu, Yêu Dấu

Chương 12:

Chương trước Chương sau

Lục Bách Đ ngoảnh đầu qua . Đôi mắt thẳm sắc chưa bao giờ thay đổi. Trong sáng tựa trẻ thơ. một đoạn thời gian từng nghĩ, chẳng biết lúc l*m t*nh thì đôi mắt trong ngần đó ánh lên ều gì?

Và đương nhiên là ta chẳng biết được ý nghĩ xấu xa đó của , nên bây giờ vô cùng tín nhiệm mà sáp lại gần, giở quyển album ra cho xem.

"Thu Thu." chỉ tay vào tấm ảnh trong album.

dàn quyển album ra, để cả hai thể cùng xem.

"Đây là ." chỉ vào đứng cạnh .

Lúc đó đại khái tầm 7 tuổi. lẽ vì trước đây thiếu dinh dưỡng nên tr gầy gò thấp bé lắm. Nhưng ai dè đâu sau này lại phát tướng, cao hơn cả cái đầu.

"Hình này chụp lúc tốt nghiệp tiểu học." lật sang trang tiếp theo.

vẫn nhớ ngày đó. Là một chiều thứ sau nắng tàn muộn. Khi đó quên mất ngày làm lễ nên đã hẹn bạn ra ngoài chơi. Vì đã hẹn chỗ lẫn thời gian nên kh khất được. Vì vậy mà giận cả tuần. Khi bỗng th thật phiền, vậy cũng hờn nên đã nghĩ rằng, cứ thế mà kh qua lại nữa cho xong.

Nhưng sau đó lại mềm lòng.

đã mua một bó hoa. Là hoa hướng dương thích, đứng ở một gốc xa mà đọc diễn văn tốt nghiệp. Từ trước tới nay luôn là bản lãnh. Bất kể ở trường hay ở nhà thì chưa một lần khiến mẹ lo lắng.

nhiều thứ muốn . Nhưng lại cứ th chẳng bao giờ vui với những ều đó. Cũng giống như chuyện lần này, được đại diện cho cả trăm học sinh, đứng trên đài cao đọc diễn văn, đó là một vinh dự lớn, song lại chẳng cười l một cái.

Mãi cho đến lúc buổi lễ kết thúc, tr th thì vẻ thờ ơ đó mới biến mất.

đã lưu giữ nụ cười trong ảnh chụp.

Vĩnh viễn sẽ kh biết được, sát na lướt qua đó, đã th may mắn khi kh bỏ lỡ buổi lễ tốt nghiệp này.

Sau đó là một vài ảnh chụp khác. Sinh nhật của . Sinh nhật của . Ngày nghỉ của chúng ...Lễ tốt nghiệp trung học của .

Trong ảnh, chúng sóng vai cười đến là vui vẻ. ra dáng em họ hàng thân thiết.

Kia là bức ảnh cuối cùng. Từ rày về nay, bọn kh chụp chung lần nào nữa.

"Tại vậy?" hỏi, còn chỉ biết cười buồn.

"Bởi vì sau đó chúng ta kh sống cùng nhau nữa."

"Tại vậy?"

"Bởi vì chúng ta đã trưởng thành."

"Tại trưởng thành thì kh sống cùng nhau nữa?" Một câu hỏi thực đơn thuần.

kh đáp, chỉ hỏi lại, " thật là kh nhớ chút nào ?"

đưa mắt cúi đầu như trẻ làm sai chuyện. thở dài xoa tóc .

"Xin lỗi."

kh nên hỏi thế. đã sớm biết là chẳng nhớ gì. Là sai.

Chỉ là thảng hoặc, khi nghĩ rằng chỉ mỗi nhớ những chuyện ngày cũ thì lại kh dằn lòng được mà th buồn bã.

Buồn bã quá chừng!

*

27 ngày.

Lần nữa ngồi đếm ngón tay. Thật sự là 27 ngày.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bao nhiêu ngày Lục Bách Đ ở đây thì đúng b nhiêu ngày cấm dục.

Con mẹ nó, từ lúc bắt đầu biết tự dùng tay an ủi thì tính tới nay chưa khi nào phảo nín nhịn lâu như thế.

buồn bực trừng mắt lườm Lục Bách Đ. ta kh hiểu được tâm tư của mà còn nhăn răng ra cười, báo hại càng nổi ên hơn.

Cũng kh kh nghĩ tới chuyện tự giải quyết, nhưng cửa nhà vệ sinh đã bị đá hư còn đâu. Nếu như đang trong thời khắc trọng yếu lại bị Lục Bách Đ x vào phá đám thì chắc thể nào cũng bị liệt dương nửa đời còn lại. Với lại bây giờ tên đần kia bám như sam vậy, đâu thì ta lăn theo tới đó, hại chẳng thời gian và nơi chốn để tự giải quyết chuyện nhân sinh.

Nghĩ tới chuyện đó, sắc mặt lại càng đen như than.

" làm gì mà mặt mày bừng bừng lửa d.ụ.c vậy?" Kẻ hiểu nhất là A Địch liền xán lại hỏi, “Bộ nhịn lâu lắm hả?"

trợn mắt lên lườm gã, cho đến khi gã sợ hãi dòm lại, mới thể rỉ tai gã mà than vãn, quả nhiên gã nghe xong liền nhướn mày mà gằn, “ lại vậy được chứ?”

"Nhưng thật sự là vậy đ." nằm bò ra bàn khóc than.

A Địch tiếp tục duy trì vẻ mặt kinh hoàng, liếc Lục Bách Đ phía sau, nói đầy thương hại, "Thiệt kh ngờ em ngon vậy mà lại xài kh được nha!”

Vị tiên sinh này, ngài đã lạc đường lầm đối tượng !

mất nửa ngày trời th minh th nga về mối quan hệ vô cùng trong sáng thuần khiết của với Lục Bách Đ thì A Địch mới chịu ừ một tiếng, nhưng vẫn còn bán tín bán nghi lắm.

"Nói vậy thì em cũng lâu kh làm. Lẽ nào ta kh muốn ?"

Gã vừa phát biểu xong thì chúng kh hẹn mà cùng lia mắt tới chỗ Lục Bách Đ. ta mở to đôi mắt nai ra lại hai tên háo sắc bọn .

" nghĩ chắc là ta cũng quên luôn chuyện xài cái tay của thế nào ?" nhíu mày.

ta mặt thánh khiết. Thiệt lòng mà nói kh cách nào liên tưởng tới chuyện dung tục đó lên ta được.

"Thế thì giúp ta nhớ ra ." Ác ma A Địch bu lời dụ dỗ.

Sự thật chứng minh, ai nghe theo lời A Địch thì đích thị là thằng đần.

*

Buổi tối 9 giờ hơn. kéo kín màn cửa lại. Lục Bách Đ hỏi lại làm vậy, ú ớ đáp, xem phim kinh dị làm thế mới hấp dẫn, khiến vừa chờ mong vừa sợ hãi.

Lục Bách Đ, đừng trách này!

một mặt mong mau đầu hàng một mặt lại nhấn cái ều khiển TV.

Màn hình nhấp nháy sáng, tr kh khác phim kinh dị là bao. Kế đó là một đôi trai gái lời qua tiếng lại bằng một tràng tiếng Nhật. đặt tay lên định nhấn nút tua băng, lại quay đầu Lục Bách Đ đang vô cùng tập cùng.

Đột nhiên lại nhớ ra chuyện từng sống ở Nhật, vì vậy mà càng kiến quyết tua phim một đoạn.

"Ủa phim bị vậy?" khó hiểu hỏi, còn chỉ nhăn răng ra cười gian.

Đôi trai gái trong phim nh đã vào phòng. nhấn nút play để phim quay về nhịp độ bình thường theo dõi vẻ mặt Lục Bách Đ. đang cau mày nghi hoặc.

Trên màn hình, nam ôm nữ từ phía sau, tay luồn vào trong n.g.ự.c áo và váy cô gái mà x** n*n. Cô này cũng r*n r* phối hợp.

Đến đây, Lục Bách Đ mặt đầy bất an.

Quần đùi mỏng m mặc trong hè che c được phản ứng sinh lý của đàn ?

Chẳng biết lòng đang tư vị gì, muốn cười nhưng miệng lại chẳng nhếch lên nổi.

ta khác . phụ nữ thì phản ứng, thì kh. Nếu chẳng là đàn thì chẳng cương lên nổi.

Chuyện này đã sớm rõ ràng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...