Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Dấu, Yêu Dấu

Chương 16:

Chương trước Chương sau

A Địch sống một , nhà rộng vừa đủ, một phòng khách nối phòng bếp kèm hai phòng ngủ. Gã đ.á.n.h cho một chìa khóa cửa. và gã đã sớm giao hẹn, nếu tới hồi bốn mươi mà vẫn kh ai thèm thương thì sẽ dọn vào sống cùng nhau.

Một loay hoay trong vòng luẩn quẩn, tự th chẳng cảm tình nào duy trì được đến già. Cái gọi là mãi mãi mà vẫn khát cầu quả xa xỉ.

vẫn luôn cảm th, trên thế gian này, thể khiến yêu cả đời, và cũng thể bên cả đời. Nhưng thường thì yêu cả đời lại chẳng bên cả đời. con ta lại khốn khó như thế?

kh biết là tại , chỉ hiểu Lục Bách Đ kh phân biệt được hai định nghĩa trên.

kh thể thương cả đời, và cũng kh thể bên cả đời. hiểu.

*

Cửa mở ra, trước khi kịp bật đèn thì đã bị ôm l.

Hơi ấm quen thuộc, mùi hương quen thuộc. kh đẩy ta ra mà vùi đầu sâu vào vờ vai gầy đó.

“... hôi quá hà."

Miệng thì nói ghét bõ nhưng tay lại ôm kh rời.

"Bởi vì uống rượu ."

"....Uống rượu?"

"Cũng giống coca vậy nhưng rượu thì chỉ lớn được uống thôi."

như bị làm cho hồ đồ, sau một lúc mới nói, " uống rượu với kia hả?"

"Ai?"

"Cái chở về đó."

rụt lại định lùi ra khỏi lòng , lại càng siết chặt hơn.

"... cũng bí mật ?" hỏi. Giọng nghe khẩn trương, chợt muốn cười.

" ghen hả?"

"Ghen là cái gì?" hoang mang hỏi.

kh đáp. Trong bóng tối, nhiệt độ cơ thể của cách lần áo sơmi truyền đến mặt . ngửi được mùi mật ngọt từ , chắc là mùi sữa tắm mua ở nhà. Nghĩ vậy đột nhiên lại muốn về nhà.

Trở về nhà, hai thay phiên tắm rửa đ.á.n.h răng cùng nằm ở cùng trên giường. Đèn giường bật sáng, xem tạp chí, ngồi vẽ tr. Khi nào mệt thì tắt đèn ngủ. sẽ theo thói quen mà sáp lại nằm cạnh . Nhiệt độ cơ thể lúc nào cũng cao, vừa hay sẽ sưởi ấm lúc đ về, còn nếu là mùa hè thì sẽ mở máy lạnh xuống thấp một chút.

Chỉ muốn cùng trải qua cuộc sống bình thường. Một ngày lại một ngày.

Sau đó là qua hết một đời.

"Này. " l cằm cọ cọ vai , "Gần đây nhớ ra chuyện gì kh?"

"Chuyện gì là chuyện gì?" mờ mịt hỏi, lại xán lạn cười.

"Là chuyện trước kia đó...” nói, "Chuyện gì cũng được, lúc còn bé, lúc lớn lên hoặc là lúc còn chưa bị đụng xe. nhớ ra ều gì kh?”

trầm mặc, chắc là đang tự vấn. kh thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ.

Chìm trong mảng tĩnh mịch này, nghe rõ rành nhịp đập nơi cổ . Vững vàng. Khiến ta an tâm.

“...Kh ." ta nói, "Chuyện gì cũng kh nhớ."

Lúc nói chuyện, nhịn đập nơi cổ sẽ d.a.o động mạnh hơn một chút. vươn tay ôm l , siết chặt. Càng siết chặt càng an lòng.

"Như vậy là tốt ." nói: "Mặc kệ thế nào, xin đừng nhớ ra gì hết."

Như vậy thì thể bên một đời, cũng thể thương một đời.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hai cùng nhau trải qua cuộc sống bình thường một đời.

*

A Địch nói dạo này thay đổi.

hỏi gã thay đổi thế nào? Gã híp mắt đ.á.n.h giá, trầm ngâm phán, ra dáng vợ hiền mẹ đảm, sau đó liền bị trùm cái áo sơmi lên mặt.

Bản thân lại th chẳng gì đổi khác cả. Nhiều lắm là đối Lục Bách Đ dịu dàng một chút, dành nhiều thời gian cho một chút. Trừ chuyện đó ra thì chẳng khác trước là bao.

Nhưng mà chỉ với chút ít khác biệt đó đã khiến cho vị trí của Lục Bách Đ trong lòng bành trướng ra.

thì vẫn giữ lại thói quen giống trước. Khi giận thì mím môi. Thích ăn gà rán. Ngượng ngùng lại đỏ mặt, bắt đầu từ tai lan ra mặt. Ham vẽ tr. Mỗi khi làm chuyện gì hay ho thì sẽ kh nói, mà bám dính l , chờ phát hiện ra khen ngợi.

Cứ việc như thế, lại th được vài nét xa lạ trong .

Điều rõ ràng nhất chính là cơ thể, tìm kh th bóng dáng nhỏ gầy ngày bé. Trước khi rời khỏi Đài Loan, vẫn là một thiếu niên đơn bạc, nhưng bây giờ đã hoàn toàn trưởng thành.

Dần dà, lại khôi phục một ít thói quen trước đây. Lúc đường thường lặng lẽ đẩy ở mé trong. Hôn cũng thuần thục hơn.

*

Sau ngày đó, chúng hôn nhau vài lần. Lúc đầu còn th xấu hổ, khi đã quen thì lại chìm đắm kh dứt ra được. Thậm chí chỉ đưa mắt nhau thôi cũng th khát khao đối phương.

một ngày được nghỉ phép, sáng sớm nằm trên đường đọc báo cho ta nghe. ngoan ngoãn nằm bên cạnh, chăm chú dí mặt vào tờ báo, thầm đ.á.n.h vần từng chữ.

"Được , giờ tới phiên đọc." ném tờ báo lên mặt .

híp mắt cười, đón l tờ báo mà đọc lại.

Giọng trầm, thích hợp để thôi miên khác. Nhưng đôi lúc lại phát âm bập bè chẳng rõ rành. Nhưng lúc bình thường đối thoại, trong vòng 5 câu đầu sẽ kh phát hiện chuyện mất trí.

nằm nghiêng ngắm . bu tờ báo, chuyển mắt sang .

Lại là một khoảng kh im lặng, chỉ dõi mắt nhau. Chốc chốc lại trêu giống cún con ngoan, chốc chốc thì vò rối tóc .

ôm đầu cũng nằm xuống cạnh .

Tóc dài, bị vò rối tung. xoa đầu , chạm vết sẹo dài, may mà tóc đã che mất.

Nháy mắt lại nhớ tới lúc còn nằm viện, đầu bị cạo trọc, vết sẹo dữ tợn hằn trên đầu. Nhớ ra lại th lòng đau xót.

Bỗng nhiên giữ tay lại, kháng nghị, "Ngứa!."

"Vậy à?" cố tình mạnh tay hơn.

vẫn sợ nhột, tay còn chưa chạm tới da đầu thì đã rụt lại .

"Thôi thôi kh giỡn đâu." vừa ngặt nghẽo cười vừa đẩy tay ra.

Đương nhiên là kh để ý tới, tiếp tục xoa đầu . lại bật dậy, xoay đè lại, sau đó thì bắt hai tay kéo l*n đ*nh đầu.

“…Ai chỉ làm vậy?"

Vô tội đáp, " A Địch."

Quả nhiên, "Sau này gọi là chú A Địch!" Tốt kh dạy chỉ dạy hư là giỏi.

Lục Bách Đ chớp chớp đôi mi dài, "Ảnh nói thích như vậy."

... trừng mắt ta.

" kh thích hả?" vùi vào cổ làm nũng. bị cù làm nhũn ra. lại kh thích? Chỉ là kh muốn thừa nhận thôi.

"Đồ ngốc." mắng cạp trán một cái.

ngạc nhiên bu tay ra, leo xuống khỏi bụng ngồi bó gối ôm chỗ mới bị cắn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...