Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 18:
ta ngượng ngùng ngó nghiêng xem xét cái quần một lúc thì đứng bật dậy, dũng cảm đặt tay trên lưng quần mà kéo xuống. hoảng quá liền tức tốc xoay .
Rõ ràng sống đến từng tuổi này, hình ảnh hạn chế xem nào cũng xem qua tuốt vậy mà cứ nghĩ tới việc ta h* th*n tr*n tr** đứng sau lưng thì lại nổi m.á.u mắc cỡ. Hơi nóng xộc hết lên trên mặt, tim thì nhảy tưng tưng lên. Cứ thế này kh chừng sẽ nhồi m.á.u cơ tim mà c.h.ế.t cũng nên ?
"Mặt nào là ở đằng trước?" Tiếng ta vang lên ở phía sau, nghe ra còn ngây thơ chán.
Tôn nhộn nhạo đưa tay ôm tim, thiệt tình là sắp hộc m.á.u tới nơi.
"À chắc là cái mặt này." ta lầm bầm một lúc nói, “Xong ! quay đầu lại .”
Trong đầu đang diễn ra một cuộc chiến, thiên thần và ác quỷ đã đ.á.n.h nhau một trận m.á.u chảy tơi bời.
c.ắ.n răng hạ quyết tâm.
"Haha dẹp chuyện này qua một bên ."
"Hả?" Giọng xem chừng khó hiểu lắm.
" nói là thôi . Ai lại coi đàn mặc quần chữ T bao giờ?” Cầu trời là bóng lưng lúc này thư thản lắm, “ chỉ nói chơi thôi… mau mặc quần vào .”
“… nói quần~ là cái này kh?" Tay Lục Bách Đ chìa tới đụng lưng , quay đầu thì bắt gặp ta móc cái quần vào trong ngón trỏ lại còn đong đưa qua lại.
Nháy mắt đó, l tơ dựng đứng hết cả lên.
Đừng, đừng nói là…hiện giờ ta kh mặc gì hết nhá?
Tưởng tượng đến cảnh đó thì da đầu run lên bần bật. Nửa dưới cũng ngăn kh được cơn phản ứng sinh lý.
ta sáp tới lay bờ vai , cứng đầu muốn lật lại. nhắm tịt hai mắt, sau đó lại hi hí hé mắt ra quan sát tình cảnh b giờ.
"Em lừa đó!" ta nheo mắt cười.
lờ mờ th nụ cười r mãnh đó, tên kia quần áo vẫn chỉn chu như thường. Sau đó liền trợn mắt lên xác nhận. Đúng là áo quần vẫn nguyên xi chẳng xóc.
À, ta thật sự đã lừa được . Thì đã ?
" vui tính nhỉ~" vỗ trán một cái th như bị ai đó hút hết sức lực.
Chỗ g*** h** ch*n cũng ủ ê nằm xuống. Nếu còn như vậy vài lần nữa thì phỏng chừng kh liệt dương cũng phí. Sau đó, làm bộ lơ đãng vuốt ngực. Cái chỗ bên trái n.g.ự.c chợt th hư kh. Cảm giác đó nên gọi tên là gì nhỉ? Lẽ nào khi nãy đã mong chờ?
Chuyện gì đâu nào.
ta kéo bàn tay đang ôm n.g.ự.c của xuống, mà cười, “Nếu là Thiên Thu mặc thì em muốn coi đó.”
Thình lình lại đỏ mặt, đoạn thẹn quá hóa giận ném cái quần lên đầu ta.
Thật ra ều sợ nhất chính là như vậy.
Mỗi lần chuyện làm luôn khác ều suy tưởng. Mỗi lần đều biến thành kẻ ngốc tự đa tình.
Hiện tại là vậy, trước kia cũng là vậy.
Cuối cùng thì đang nghĩ gì? lại kh nghĩ gì cho được! lẽ đó là yêu thích? Nhưng lại chẳng đủ chứng cớ xác nhận. Thậm chí là chẳng tiêu chuẩn để phỏng đoán.
Phàm là chuyện liên quan tới ta thì mọi kinh nghiệm và trược giác của đều tuột về số âm. Nếu là cùng một tình huống tương tự nhưng lại xảy ra với khác thì liền ra ngay, song lại vô dụng với ta.
Thứ cảm giác bất lực lẫn hoang mang này khiến th kém cỏi, giống như phơi bày mọi vẻ yếu đuối của ra vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Và, cho dù là như thế thì vẫn thích. Thích đến mức dầu đau khổ cũng kh muốn dứt ra.
*
Tới khi Lục Bách Đ tóc dài quá mang tai, thì kẻ luôn cố tình phớt lờ là A Địch rốt cuộc cũng chịu kh nổi mà cảnh cáo , nếu kh dẫn ta cắt tóc thì tháng này đừng mong được phát lương.
thì cho rằng gã đã quá nhiều chuyện khi cứ quản chuyện khác , nhưng lại chẳng thể bơ cái sự thật gã là chủ của , vì vậy mà liền ngoan ngoãn đưa Lục thiếu gia cắt tóc.
"Thiên Thu, cục nợ này là ai vậy?" nhà tạo mẫu tóc, vốn thân thiết với , khó chịu Lục Bách Đ, đoạn mới sờ sờ má vỗ về ta.
"Em họ đó, nhớ cắt đẹp đẹp cho nó."
Vừa nghe nói thế, ta liền choàng tấm vải bạt qu Lục Bách Đ.
"Hóa ra đây là em quan hệ mờ ám với nha!" ta nói đầy oán hận, kh tới cảnh thiếu ều phun hết ngụm nước trong mồm ra, “ th ta cũng chẳng gì đẹp đẽ hết."
"Ai, ai nói quan hệ mờ ám với ta?"
"Đương nhiên má Địch ." ta lại căm giận xén phần tóc trước của Lục Bách Đ. Lực tay lớn. lo chẳng biết ta liệu lỡ tay xén luôn đầu tên ngốc kia xuống luôn kh?
"Em tin A Địch hay tin hả?" đè bàn tay đã nổi đầy gân x của ta lại, dịu dàng nói, “ ta chỉ là em họ của thôi.”
Từ trước tới nay, ta luôn bị vẻ mặt này của dụ, nên lần này cũng chẳng khác.
"Dám gạt em thì coi chừng đó!" cảnh cáo, động tác cũng nhẹ nhàng bớt.
Chuyện em họ đương nhiên kh lừa ta nha.
quay sang định hỏi Lục Bách Đ đau hay kh thì lại th ta trợn mắt trừng .
"Gì?" kh hiểu lại thế. ta thì làm lơ ngoảnh mặt .
Tuy tên tạo mẫu tóc đáng yêu nhưng bị cái nói quá nhiều. ghét nghe lãi nhãi, vì vậy mà nhân lúc đưa Lục Bách Đ gội đâu thì liền lẻn . Lâu kh được nhàn nhã như thế. dạo m hàng quán thích, mua đầy những thứ chẳng biết dùng cho việc gì.
Sau đó lại tình cờ ghé chân vào nhà bán đồ trang sức bạc. Tất cả mẫu thiết kế đều đơn giản. Trên tường treo đầy ảnh chụp phục sức, bên dưới là tấm biển với hai hàng chữ màu bạc, một dòng là tiếng tây, dòng kia thì là tiếng Hoa.
"Đây là tiếng nước nào thế?
"Tiếng Đức." Ông chủ mặt mày vừa dữ dằn lắm đáp gọn lơn.
"Hàng chữ đó đọc thế nào?" tùy ý chỉ một câu.
" kh biết." ta trả lời vô cùng hàm súc.
lau mồ hôi cười cười cho qua, đoạn xoay m bức chụp quảng cáo đó. Những mẫu thiết kế kia đều cá tính hệt chủ tiệm vậy. Tên gọi cũng thú vị kh kém. Nào là “Kh đau vì đã đau thấu trời”, tới “Xua cơn thất tình”, cuối cùng mắt lại rơi xuống dòng chữ “Mãi kh rời xa.”
Một chiếc nhẫn bạc mẫu giản đơn. Hai luồng bụi gai bắt chéo bện vào nhau. Đẹp và đau đớn.
"Thế giới này chỉ duy nhất một chiếc như vậy thôi." Ông chủ đứng sau lưng chợt lên tiếng giới thiệu, thì chỉ cười đáp lại.
*
Lúc trở lại tiệm làm tóc thì Lục Bách Đ cũng đã chải chuốt xong.
"Hừ, kh ngờ ta cắt tóc xong cũng giống lắm.” Tên ên kia hung hăng s tóc cho tên đần nọ, “ cũng giống cái kia lắm!”
kh hỏi kia là nào, chỉ mỗi đần này.
Mái tóc cắt ngắn lên cũng rọi rõ ngũ quan tinh xảo của ta. Nếu bỏ cái bản mặt nhăn như khỉ thì thích hợp để làm mẫu ảnh. Mọi trong tiệm đều ta. Ý thức được ều đó, lại th ngứa mắt, một hai kéo ta về nhà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.