Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 21:
Tính ra cũng vừa vặn là chuyện những mười năm cũ.
lẽ là vì đã trôi qua quá lâu nên lúc này nhớ lại, chợt th mọi thứ đều quá lợt lạt. Dù rằng từng bị tổn thương, thì bây giờ sẹo cũng đành lành, đau cũng đã nhạt.
Lục Bách Đ hỏi: "Sau đó thì ?"
Sau đó, lại một quãng thời gian chúng ta kh nói năng gì.
Ngay từ đầu là đơn phương. Nhưng riết lại trở thành cục diện hai bên cùng lãnh đạm với nhau.
nghĩ, chắc là khi đó, ta cũng lờ mờ đoán ra chuyện gì. Mười sáu tuổi. Tuyệt đối kh chuyện gì cũng kh biết. Cho nên mới cách xa ...Mỗi lần nghĩ tới lại khiến chịu kh nổi.
*
Năm đó mùa hè, Lục Bách Đ thi kh tốt. Chẳng biết bởi bạn gái, hay bởi .
cũng kh hỏi.
và trở mặt từ suốt độ hè tới lúc thu sang, qua luôn cả mùa đ. Rõ ràng ngày ngày ra vào dưới một mái hiên, lại vạch rõ hai lộ tuyến. Coi đối phương như thể kh khí.
Mẹ bị coi như trung gian. Mẹ khuyên bảo vài lần, mong vác mặt cầu hòa. Thật lòng cũng muốn cả hai hòa hảo, nhưng lại th hết sức khó khăn.
Rõ ràng đã từng tốt đẹp như vậy, bây giờ thành ra n nỗi này. Một câu nói, một hành động. Mộng đẹp nào cũng tan. Ai cũng đều thành xa lạ.
Tới mùa xuân năm sau, từ miệng mẹ hay tin Lục Bách Đ chia tay. nghĩ, đây là một cơ hội, tuy rằng nó chẳng lắm hay ho gì. Cứ tự vùng vẫy đấu tr, cho tới ngày đó mới thôi.
nhận được một tin n, từ Lục Bách Đ.
*
"Chuyện diễn ra ở c viên sau đó, đã kể với đó." đang cau mày, cũng chẳng biết là nghe hiểu kh.
"Là chuyện tụi nghoéo tay với nhau đó hả?" Hiển nhiên vẫn còn nhớ chuyện từng nói.
"Đúng vậy." cười.
Chúng ta đã ước hẹn sẽ kh vứt bỏ đối phương, và cũng chỉ duy trì được một quãng ngắn ngủi.
Mọi thứ tựa như một cơn pháo hoa. Cảm tình tốt đẹp gì cũng đã chấm dứt khi mùa hè ra cửa.
*
Khi mùa hè năm qua , cha của Lục Bách Đ tới đây. Ông ta ngồi nói chuyện với mẹ lâu. Sau đó liền dẫn đứa con trai duy nhất tới Nhật. Từ đầu tới cuối, Lục Bách Đ kh nói l nửa lời cự tuyệt.
"Tại ?" hỏi, chỉ biết cúi đầu.
" cũng kh biết."
"Sau đó chúng ta cũng kh liên lạc gì với nhau nữa ư?"
". Một lần cũng kh."
Lục Bách Đ kh nói. Chúng im lặng. lại uống tiếp phần rượu còn dang dở.
"Thế em khóc kh?" dè dặt hỏi, lại khiến bật cười.
" khóc t.h.ả.m thiết luôn chứ." Dù cũng là lần đầu thất tình. Nếu kh khóc lóc một lần cho thỏa thì thật lỗi với bốn năm đơn phương yêu thầm kia.
Nhưng Lục Bách Đ nghe kể lại kh cười. một lúc lại nghiêm túc nói, “Sau này em sẽ kh làm cho khóc nữa.”
Kh biết câu nói kia bao nhiêu phần là thật? Cũng kh biết liệu hiểu câu nói đó đại biểu cho ều gì?
*
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Má Địch nhiều chuyện lại một lần hỏi quan hệ giữa và Lục Bách Đ bây giờ là gì. Lần này, kh đáp được.
kh hề hoài nghi việc thương . Nhưng còn ta thì ? Thân tình, hữu tình hay ái tình? Rốt cuộc, ta đem đặt ở vị trí nào? Nếu như một ngày nhớ ra mọi chuyện, liệu hối hận hay kh?
nghĩ bây giờ, lẽ ngay cả chuyện thích là gì cũng khôg biết.
Sự dịu dàng lúc này lại lần nữa khiến sa chân vào. Cảm th, cứ thế này là tốt , chẳng còn khát cầu gì hơn.
Vài ngày sau lúc hạ quyết tâm như thế, vào buổi sáng, ta lại lay dậy.
"...chuyện gì?" nằm im giả c.h.ế.t.
ta vừa cười vừa kéo dậy.
"Dậy . Tụi hẹn hò." ta nói.
xin nghỉ vào đầu tuần nên trên phố cũng chẳng m . Ngay cả rạp chiếu phim cũng vắng hoe. Cũng bởi thế mà Lục Bách Đ dễ dàng thành tiêu ểm cho quần chúng chỉ trỏ.
đứng trước panô quảng cáo phim, đôi mày khẽ nhíu lại, mang theo vẻ u buồn thịnh thành, khiến qua kẻ lại ghé mắt mà đau lòng thay. th m nữ sinh lén lút l ện thoại ra chụp hình . Bỗng dưng, muốn biết các cô gái trẻ đó sẽ nghĩ thế nào khi biết hoàng t.ử u buồn của họ, đang phân vân xem nên chọn phim hoạt hình hay phim hài?
" mua vé phim hoạt hình này." đến cạnh ta, chỉ vào tấm poster phim.
ta cau mày, chỉ vào bộ phim bên cạnh, "Nhưng mà hình như phim kia cũng hay lắm nè."
"Phim đó hạn chế coi." Còn thì chỉ năm tuổi.
ta kh hiểu thế nào là hạn chế coi, nên ngây ra . Chắc là vì kh được coi phim muốn nên mặt mày chút ủ ê. hết cách, đành mua thêm bắp rang và nước ngọt.
coi vậy mà dễ bị dụ. Chỉ đơn giản thế đã vui . mỉm cười ta một tay ôm hộp bắp rang, một tay cầm ly nước ngọt, mắt cười cong cong hạnh phúc.
Phòng chiếu kh m . Lúc này bán vé nói phim này dài. kh thích ăn bắp rang nhưng vẫn tiện tay nhón l. Mỗi lần thò tay vào túi bắp thì Lục Bách Đ lại nhíu mày, thích chí, càng làm tới.
"Thiên Thu."
Trong bóng tối ta gọi . lơ đãng ờ một tiếng, kề mặt tới gần.
"Cái gì?"
ta kh đáp, chỉ càng áp sát lại. th khóe môi ươn ướt, run rẩy vài giây thì mới hay đó là đầu lưỡi ta.
"Miệng dính bắp này." ta vừa nói vừa l**m môi . Sau đó chẳng hay thế nào lại thành ra đưa luôn cả lưỡi vào trong miệng . chợt th khẩn trương, định cự tuyệt, nhưng vẫn đón nhận. ta hôn một lúc mỹ mãn lùi về.
"Ngọt quá." Sau đó đưa tay vuốt khóe miệng ngốc nghếch cười rộ lên.
Còn thì thẹn thùng, mặt mày bóng bừng cả lên.
Cả ngày sau đó, Lục Bách Đ cứ như trúng tà mà cười suốt.
Đi đường thì nắm tay như hình với bóng. Thiệt tình kh muốn để ý tới nhưng lại cứ cúi đầu xuống hai bàn tay đang nắm cùng một chỗ.
Cùng trên phố, đón nhận kh biết bao ánh mắt soi mói của qua kẻ lại. Phần đ là đố kị hoặc hâm mộ, ít tỏ vẻ chán ghét hay chúc phúc.
rọi trong gương. Bộ dạng cũng kh tồi. Nhưng khi đứng cạnh Lục Bách Đ lại th tự ti. Sự thật này khiến cũng th cạnh lòng đôi chút.
Lúc ra khỏi toilet thì th một đàn lạ đang nói chuyện với Lục Bách Đ. Loáng thoáng nghe th kia nói nào là, ra ngoài kết giao, làm bạn....hẳn là đang tán tỉnh?
"... thích ." Sau đó thì nghe Lục Bách Đ trả lời như thế.
hẳn là xuất hiện, nhưng chẳng biết vì lại chần chừ mà nấp ở sau tường, đàn kia kh cam lòng rời , vẻ mặt Lục Bách Đ đứng đợi .
kh biết bị làm . Chỉ th mỗi một bước chân lúc này đều tràn ngập sợ hãi.
Lục Bách Đ rốt cục quay đầu lại, phát hiện th , mỉm cười gọi, "Thiên Thu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.