Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 28:
mời Neil ăn cơm. vẫn luôn cảm kích sự trợ giúp của ta. Nếu là thì chẳng đời nào làm được tới bước này.
"Hiện giờ tình hình thế nào ?" ta khách khí hỏi, gật đầu.
" ta hồi phục tốt, khoảng chừng tháng sau sẽ làm lại."
"...Nghe bảo chọn ở lại Tokyo?"
Lời này của Neil khiến ngẩng đầu lên . ta thẳng vào .
"Thiên Thu, chưa bao giờ là giúp kh cho ai cái gì. biết tại lại ra sức giúp ta như vậy kh?”
ta duỗi tay, đặt tay lên bàn tay , vuốt nhẹ.
rũ mắt xuống tách cà phê đặc quánh. Kh kh động lòng, nhưng sau cùng vẫn rụt tay lại, “Xin lỗi.”
Hồi lâu ta vẫn kh nói gì. nghĩ thể nào ta cũng giận, nhưng ta lại chỉ nhẹ nhàng nói, “ hứa để là đứng đầu trong d sách dự bị của .”
*
Trời đã vào thu nhưng Lục Bách Đ vẫn kh quay về.
Tối đó ta gọi ện thoại cho . Dùng giọng ệu hết sức mềm mỏng mà nói chuyện.
qua loa đáp, nào là chuyện A Địch nhéo eo của khách, nào là bạn trai mới của Tiểu Lục hệt trai bao.
Về phần chuyện muốn hỏi nhất, kh hề đả động tới.
th, quan hệ giữa chúng lúc này giống hệt trò chơi xếp gỗ vậy. Quan sát tình hình trước mắt, sau đó rút một mảnh gỗ kh làm sụp đổ cục diện ra. Dưới căng thẳng trùng lặp này, thuyết phục , cuộc sống sau này giữa hai sẽ cứ thế mà trôi.
Nhưng trò chơi xếp gỗ nọ đã lung lay phần gốc , một ngày nào đó sẽ đổ sụp.
Hết sợ hãi lại đợi chờ sợ hãi. Nếu đã kh thể chịu đựng được, cắt đứt là xong.
*
Rốt cục Lục Bách Đ cũng gửi bưu phẩm từ Nhật về đây. Bưu phẩm vừa lớn vừa dẹp, thể nào cũng kh giống hộp đựng nhẫn. cẩn thẩn bóc từng lớp vở ra.
Đó là một tập tr. khó hiểu mở ra. Năng lực hội họa của Lục Bách Đ vẫn tệ như thế. Hai xiêu vẹo dị dạng tay nắm tay, ở trên bờ biển, ở trong núi sâu, ở c viên, ở rạp chiếu phim, ở tháp Tokyo...
Chậm rãi, đọc hiểu được .
Mỗi một tờ tr là cảnh tượng bình thường của hai bọn . Mỗi một tờ tr là cuộc sống bình đạm hằng mong muốn.
Đã từng trải qua. Vẫn chưa qua. Và muốn bước qua.
Lục Bách Đ, còn thể tin vào kh?
“ nhận được à!”, giọng trong ện thoại nghe run run, “Đó giờ em vẫn kh biết vẽ, xấu lắm kh?”
kh nói, chỉ nghe dịu dàng hỏi, “Thiên Thu, bị cảm hả?"
Âm th rõ rành sát ở bên tai, trong khi độ ấm cơ thể lại xa xôi đến vậy.
nhớ ôm ấp của . nhớ nụ hôn của . nhớ ánh mắt nồng ấm của , chỉ chấp nhất , chỉ mỉm cười với ...
"...Lục Bách Đ, khi nào thì trở về?"
*
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vào ngày Lục Bách Đ trở về Đài Loan, xin nghỉ làm một bữa.
loay hoay một hồi, hết lau sàn tới lau tường, TV tủ lạnh máy giặt gì cũng lau sáng bóng. Làm xong thì th đồng hổ mới ểm 3 giờ chiều. Lần đầu mới th thời gian qua chậm như vậy.
Lòng cứ chộn rộn kh yên chịu đựng tới những 7 giờ tối. Tính toán thì hẳn giờ này ta tới Đài Bắc mới đúng. Vậy mà lại chẳng gọi ện báo tin. Hay là chuyện gì ngoài ý muốn ?
Tim lại nảy liên hồi, kh còn tâm trí để làm gì ngoại trừ ngồi ện thoại chằm chằm.
Mãi cho đến 8 giờ hơn, động bỗng reng, vội vàng mở máy.
Là một tin n, đến từ Lục Bách Đ.
Em chờ ở c viên.
lao ra khỏi nhà. Tựa như quay trở lại thuở mười bảy bồng bột ngày nào.
C viên ngay tại trước mắt. đứng khựng lại. đang ngồi trên chiếc ghế dài, th .
Khi chậm chạp tới, liền ngẩng đầu. Chẳng nói một câu, chỉ cười. Nụ cười hồn hậu ngốc xít làm mắt phát đau.
"Cười cái gì mà cười?" hừ một tiếng.
lại nói, "Vì em tưởng sẽ kh tới đây."
chẳng đáp được, như măc nghẹn thứ gì ở cổ họng, qua thật lâu sau mới g giọng mắng, “Đồ ngốc!”
bật cười, móc một chiếc hộp nhung từ túi quần ra, kiễng một chân quỳ xuống trước mặt .
"Thiên Thu, chúng ta bắt đầu lại từ đây ." sâu vào mắt , nhả từng chữ chậm rãi, “Em và cùng hứa, từ nay về sau kh bao giờ vứt bỏ đối phương. Lúc này đây, em sẽ kh quên, sẽ luôn ghi nhớ từng chuyện một.”
kh nói được một lời, nghẹn ngào cúi đầu.
Chợt nghe th tiếng thở dài, đứng dậy, tiến tới sát gần, kéo ôm vào lòng. Và , kh dằn lòng được nữa. hôn lên trán . Còn giấu mặt vào gáy . Những tiếng khóc bén nhọn vang lên từng hồi, hại mất mặt chưa từng th. thì chỉ cười, mặc chùi hết nước mắt nước mũi lên vai áo .
"Thiên Thu, muốn để đeo nhẫn xong khóc tiếp kh?” lại chẳng chừa cho chút đường lui, khiến khóc càng dữ dội hơn.
Cái tên xấu xa đó tiếp tục cười nhạo , nhưng lại dịu dàng nâng tay lên, luồn chiếc nhẫn bạc vào ngón áp út, sau đó cúi đầu hôn xuống.
...Tuy rằng kh muốn thừa nhận, vì thừa nhận mất mặt, nhưng sự thật là, một giây sau đó lại khóc, lần này còn thê t.h.ả.m hơn lần trước.
"Môi của em mặn quá."
" , dính toàn nước mắt của kh hà!"
"...Lục Bách Đ, ai từng bảo em là đồ vô duyên chưa?”
" hả? Kh , miễn là những thứ liên quan tới thì em kh ngại chi...Úiiiii!”
đôi khi, hôn là phương pháp tốt nhất để cắt đứt mọi tiếng ồn và tr luận.
*
Chiếc nhẫn luồn vào tay ngày đó kiểu dáng đơn ệu, nhưng lại vừa vặn ngón áp út của . bảo, thế là kh c bằng, cho nên liền mang chiếc đã tặng mài nhỏ lại cho khít ngón đeo nhẫn của .
nói, cái nhẫn tặng em tên hay lắm. bảo, chiếc của em cũng vậy. tò mò ép hỏi, nhưng lại chỉ cười bí hiểm.
Sau đó, tình cờ mò được tờ gi chứng nhận của chiếc nhẫn, bên trong đề toàn thứ tiếng vằn vèo đọc chẳng hiểu. Cuối cùng, nhờ c nhọc lòng dò hỏi, một khách quen biết tiếng Pháp đã dịch lại cho hay.
Tối đó, vì mà xắn tay áo xuống bếp, làm một bàn đầy những món thích. Lúc về nhà, còn cố tình ngó ra ngoài hiên, xem thử trời hạ mưa hồng hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.