Yêu Dấu, Yêu Dấu
Chương 4:
"Vậy thì l bộ nói ." Lúc này ta kh ngại ngùng gì nữa mà thẳng vào , quả là đa nhân cách mà.
" cần mặc thử kh?" cố ra vẻ bình tĩnh nhằm chế ngự vẻ chờ mong trong dạ.
lẽ vì đã ra vẻ háo hức của khi đề nghị ta thử áo để nhân đó mà sờ mó một phen nên ta liền rút thẻ tín dụng ra đáp, “Kh cần. Cứ gói lại ."
vừa tính tiền cho ta vừa tiếc hùi hụi.
Đợi đến khi giai kia bước ra khỏi tiệm thì A Địch, tên gã chủ, mới cười phá lên. bực quá lườm gã một cái. Đúng là đồ bạn vô lương.
" cứ tưởng lần này sẽ tr thủ chấm m*t được chút đỉnh chứ." Gã rung đùi ra chiều đắc ý lắm.
thở dài, " cũng tưởng vậy."
M tháng trước, khi đàn kia lần đầu bước vào tiệm, đã chú ý ta . ta lúc nào cũng vận tây trang đắt tiền. Mỗi lần đến đều mua một bộ. Đều đặn mỗi tuần một lần. ta hoàn toàn kh giống với những vị khách thường tới đây.
Gian hàng này nằm ở khu phố đ, là do cha A Địch bỏ vốn ra mở cho gã, chuyên về thời trang dành cho nam, giá hơi cao, nhưng là tiền nào của n.
Khách hàng đến đây đa phần là nhân viên c sở. Ông chủ cửa tiệm chứng mê những mặc tây trang đẹp, vừa mặc đồ đẹp vừa thể hình đẹp lại càng khiến gã chủ thích hơn. Nhưng trớ trêu thay những kẻ tới mua đồ luôn khiến gã chủ thất vọng vì rặt một lũ ốm tong teo lại còn thêm cái phần èo uột đến muốn bệnh. và gã chủ này vừa hay lại cùng chung sở thích, khiến cửa tiệm ngập đầy yêu khí.
Ngay lúc tiệm trở thành động cho bọn èo ợt thì đàn tuấn lãng lạnh lùng kia xuất hiện. Ngũ quan hài hòa đẹp đẽ, khí chất nghiêm lãnh, lại còn kèm theo cử chỉ tay uốn hoa sen kẹp thẻ tín dụng, hại và gã chủ chỉ mơ ngày được cùng lên giường với ta một lần cho thỏa.
"Hôm nay cho về sớm chút nhé?" Nhác th trong tiệm chẳng còn ma nào tới nữa, với lại bữa nay cũng bán được kha khá, bèn nhân đó mà đòi về sớm.
A Địch lườm một cái, "Hôm nay hẹn hả?"
ậm ờ một tiếng, gã lại cười ru rú lên hỏi, "Ai? gặp qua lần nào chưa?"
"Thằng em họ ." tạt cho gã một gáo nước lạnh.
"Cái tên bị t.a.i n.ạ.n xe đó hả?"
"Ờ." cũng chỉ duy nhất một em này thôi.
"Ặc ặc." Gã khách sáo hỏi han, " đó , khỏe chưa?"
nhún nhún vai, "Nhờ vụ t.a.i n.ạ.n đó mà ta cải lão hoàn đồng"
Chắc vì nghĩ rằng đang nói đùa mà gã chủ xùy một tiếng, kh hỏi han chi nửa, chuyên tâm kéo thả chuột chạy bon bon trong một trang web đồng tính. cũng xán lại gần, châu đầu cùng gã ngắm những cơ thể đàn trên màn hình.
Chốc sau A Địch bỗng kéo ngăn tủ l một tờ áp-phích ra đưa cho . Là loại tờ rơi rêu reo chuyện mời những ai tự th tài thì hãy tham gia thiết kế tây trang thượng hạng cho hãng tài trợ.
"Rảnh thì tham dự cho vui." Gã tùy hứng nói.
"Ờ." cũng thờ ơ gật đầu l lệ.
*
Hết giờ làm, gọi ện về nhà. Chu reo nửa ngày mà chẳng ai tiếp. lại gọi thêm vài lần, vẫn vậy.
Chợt th bất an, xen lẫn sợ hãi, lập tức đua xe vượt đèn đỏ về nhà.
Từ dưới lầu đã th nhà cửa tối thui. Tâm như chùn xuống. Vội vã chạy lên nhà, mở cửa bật đèn. Quả nhiên chẳng ma nào. tức giận đến mức ném ngay những thứ gần nhất xuống đất khóa cửa ra ngoài.
*
chẳng biết tên đần kia đâu. Tìm loay hoay vài nơi gần nhà cũng chẳng th đâu.
phiền não vò tóc. Trời đã vào hạ. Tóc dính bết lại vì mồ hôi. Đưa tay lên lau thì đúng là một đầu toàn những nước.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Lục Bách Đ!" dẹp luôn cả sĩ diện, gào to tên ta. Nhưng qua qua lại lại trước mắt chỉ là những kẻ xa lạ. Mạch m.á.u trên thái dương giật giật như muốn vỡ tung ra. Tâm cũng th lạnh.
Mới ngày thứ hai thì đã làm lạc kia.
nghiến răng nghiến lợi rủa xả, chẳng biết là mắng tên ngốc kia tự ý bỏ hay về quá trễ.
Rõ ràng biết hiện tại tên đó chỉ như đứa trẻ năm tuổi vậy mà cứ ngỡ như vẫn còn là Lục Bách Đ thuở hào nhoáng nào. Cái tự cường tự lập đến mức luôn nghĩ rằng liếc một cái cũng là một sự sỉ nhục đâu còn trên đời nữa. Rốt cục thì đang nghĩ gì vậy?
Lòng rối bời, chỉ biết ngồi vò vò tóc.
" nghĩ kĩ lại xem thường ngày em thích đâu?” Một phụ nữ tuổi xa lạ bị chặn đường, tốt tâm nhắc nhở.
Thích đâu? Đầu của rỗng kh.
Nếu là còn bé thì biết rõ thích đâu. Nhưng bây giờ ai n cũng đều lớn khôn , thay đổi , còn rành rẽ ai nữa đây?
Chợt lại dừng chân.
Nếu tên ngốc đó bây giờ mất trí, quay về làm nhóc 5 tuổi của trước đây, vậy thì biết ta muốn đâu.
*
Cửa hàng thức ăn nh kh ngớt kẻ ra vào. kh cần bước vào thì cũng đã th tên ngốc kia đang tờ menu đến thộn mặt ra. kh gọi ta, chỉ âm thầm đến bên cạnh. Kh lâu sau ta cũng phát hiện ra , buồn tủi kéo áo mà làm nũng, "Thu Thu, em muốn ăn gà rán."
Ăn cái con khỉ! cố dằn cơn tức xuống, túm tay ta lôi ra khỏi hàng ăn.
"Mau theo về." lạnh lùng nói.
"Kh về!" ta nhảy tưng tưng lên vòi vĩnh, "Em muốn ăn gà rán! Gà rán! GÀ RÁN!”
Hơn một nửa khách khứa trong hàng ăn nh quay đầu ra bọn . Cơn giận luôn kiềm nén nãy giờ bỗng trào lên, vung tay cho ta một bạt tai.
Sau cái tát tay , thế giới như an tĩnh lại.
ta bị đ.á.n.h méo cả mặt. đ.á.n.h xong thì lại hối hận, nhưng lại chẳng muốn bu lời xin lỗi xin , nên liền coi như kh gì mà kéo ta .
"Mau theo về." quát.
ta trừng mắt như thể thù hằn gì ghê gớm lắm với ta vậy. chợt th chột dạ mà lùi về sau một bước, ương ngạnh hỏi lại, “ cái gì mà ?”
Tên ngốc này kh đáp, trề môi ra dỗi.
Trong nháy mắt chợt th kh ổn, quả nhiên giây tiếp theo tên này đã khóc váng lên.
"THU THU XẤU! THU THU THẤY GHÉT!" ta ngoác miệng ra hét toáng lên.
Những kia phóng đôi mắt mang hình con d.a.o về phía , tặc lưỡi trách móc. xấu hổ hết chỗ nói, chỉ còn biết lôi xềnh xệch ta về.
*
Tên này coi vậy mà cũng thù dai ghê.
Trong phòng tắm nhỏ hẹp, ta ngồi trên nắp bồn cầu, đưa lưng về phía . Dù dụ dỗ đe dọa cỡ nào thì cũng kh chịu ngoái đầu lại.
ta quật cường như thế chợt th bực . Dầu rằng đ.á.n.h ta là kh đúng . Nhưng ta kh chịu ngẫm lại việc đã chạy hết ba dãy phố, suýt chút nữa đã lên tăng x mà c.h.ế.t, để tìm ta?
"Nếu kh muốn tắm thì ra ngoài coi TV.” cố hòa nhã nói.
Ấy vậy mà ai kia vẫn kh thèm ngó ngàng gì tới. Xem chừng là muốn làm làm mẩy với đây!
đằng g một tiếng quay lưng lại với ta, tự tắm. Từ nhỏ đến lớn kh ít lần cãi vã với này. Chẳng lần nào cúi đầu trước. Nên đương nhiên lần này cũng vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.