Yêu Được, Đau Được
Chương 31: Ngoại Truyện – Chương 31: Sofa Ngoài Hiên Và Đêm Sao Làm Chứng
10 giờ đêm.
Bầu trời phủ đầy .
Ngoài hiên biệt thự, gió thổi mát lạnh. Ánh trăng trải dài lên nền gạch lạnh và chiếc ghế sofa bọc nệm trắng sữa – nơi Vy ngồi cuộn , tay cầm tách trà gừng, mái tóc thả tự nhiên, chỉ mặc độc chiếc váy ngủ mỏng đến nỗi ánh trăng xuyên được qua từng sợi vải.
Cô kh biết… Dạ Thần đã đứng sau lưng từ lúc nào.
Kh tiếng động. Kh lời chào.
Chỉ là cánh cửa khẽ khép lại, khóa từ bên trong.
**
“… vừa tắm xong à?” – Vy quay lại, ngạc nhiên khi th cởi trần, quần vải xệ thấp dưới h, để lộ rõ vùng cơ bụng rắn chắc và phần lằn đùi ẩn ẩn nguy hiểm.
“Kh.
ra đây để… ăn em.”
Chỉ năm chữ, nhưng toàn thân Vy rùng lên.
Tách trà trong tay chưa kịp đặt xuống thì đã nhào tới, bế bổng cô lên như một con búp bê nhẹ bẫng, đặt nằm ngửa ra sofa.
“ bị ên …”
“Với em thì luôn ên.” – cúi xuống, hôn dọc từ cổ xuống xương quai x, kéo váy trễ dần, trễ dần… cho đến khi toàn bộ cơ thể mềm mịn và trần trụi hiện ra giữa ánh trăng.
**
Vy rướn :
“Ngoài trời… gió… ên à…”
“Kh ai th.
Nhưng trời th.
Trăng với sẽ chứng kiến – đêm nay em chỉ rên rỉ dưới thân một .”
**
tách hai chân cô ra, dùng tay giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u gối cô dang rộng – một dáng mở phơi bày hoàn toàn bản năng đàn bà, mềm mại, run rẩy và ẩm ướt.
Vy xấu hổ xoay mặt :
“… gì vậy…”
“ nơi nghiện nhất.” – Giọng trầm khàn. – “Nơi này là nhà của , hiểu kh?”
Kh cần đợi cô đáp, cúi đầu xuống, đưa lưỡi l.i.ế.m một đường dọc từ đùi trong lên giữa, ngậm chặt, mút mạnh từng chút một.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ư… Ưm… Dạ Thần… đừng… bên ngoài…”
“Chính vì bên ngoài mới khiến em rên thú vị thế này.”
**
Lưỡi trượt vào sâu, chọc tới tận cùng, đầu mũi chạm lên hạt nhỏ đang căng cứng khiến Vy bật , run rẩy và kh kiểm soát nổi tiếng rên. Tay cô nắm chặt l thành ghế, miệng bật từng hơi thở đứt quãng.
“A… Em… ra mất…”
“Vậy thì… để uống hết em.”
siết eo cô lại, đầu vẫn vùi giữa hai chân, mút từng giọt như uống mật. Khi cô rên nấc, chân co giật, mới từ từ rút lưỡi ra, đứng dậy – hạ quần xuống.
Cô , ánh mắt ướt nước.
“… muốn lần nữa?”
“Kh.
muốn… một đêm dưới trời – để em nhớ đến cả đời.”
**
đẩy vào, một cú, sâu tới tận đáy.
Vy ngửa đầu ra sau, miệng bật tiếng rên nghẹn lại. Da thịt va chạm vang vọng dưới ánh trăng, hòa trong tiếng sóng biển xa xa.
Từng cú thúc là một lần cô đẩy tay lên n.g.ự.c , móng tay cào nhẹ vào da, miệng mấp máy gọi tên như cầu xin, như kích thích.
“Nói …” – rít khẽ – “Của ai?”
“Của … em là của … Dạ Thần…!”
“Mãi mãi?” – nhấn thêm một cú – khiến cô bật khóc vì khoái cảm.
“Mãi mãi… em yêu …!”
**
Cuối cùng, rút ra, nâng cằm cô lên, để cô thẳng vào mắt – nơi ánh trăng phản chiếu đôi đồng tử cháy rực:
“Đêm nay, em là .
Và là vũ trụ.”
**
Cô ôm , thì thầm trong run rẩy:
“ yêu em… như thể mỗi đêm đều là lần cuối.”
“Bởi vì… nếu mất em một lần nữa… sẽ ên thật.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.