Yêu Em, Sủng Em
Chương 100:
“Thưa ngài, được biết ngài là nhà tài trợ duy nhất của bộ phim này, và về sau tất cả những bộ truyện của cô Nhật Ly cũng sẽ đều được chuyển thể thành phim. Cả phim trường này được xây dựng chính là để phục vụ cho c việc này. Xin hỏi, mối quan hệ của hai là như thế nào vậy ạ?”
“Xin hỏi ngài, lần trước ở tiệc cưới của cô Anly, đích thân ngài đã tới đó để đòi lại c bằng cho cô Nhật Ly. Hai chắc hẳn là thân thiết kh?”
“Hãy cho chúng biết một chút về chuyện tình cảm của hai .”
Mỗi câu hỏi của phóng viên đưa ra, trái tim của Nhật Ly lại thêm phần hoảng hốt. Đôi mắt đen th lãnh cũng kh giấu nổi nỗi lo lắng. Cô lén lút liếc sang gương mặt lạnh lùng của đàn đang ngồi kế bên và sống lưng thẳng tắp của cô nhóc Lam Linh ở phía bên kia.
Hoảng sợ…
Nhưng lại một chút chờ mong.
Chờ đợi, muốn được nghe chính miệng nói ra những ều mà cô luôn muốn biết mà chẳng dám hỏi.
Đạo diễn Khắc Trung hơi nhíu mày. Ngay khi Tuấn Kiệt còn chưa đưa ra câu trả lời, ta đã quay sang gọi phụ trách lại, thì thầm dặn dò một câu.
Ngay lập tức đó ra phía trước dõng dạc th báo buổi phỏng vấn đã kết thúc, các diễn viên vào phim trường làm việc.
Đáy mắt Bích Liên hiện lên một tia nuối tiếc. Cô ta đắc ý vào biểu cảm đau đớn của Nhật Ly lòng tự nhủ: [Mày th chưa, mày cũng như tao mà thôi, đều bị đàn đùa cợt.]
[Đừng cố gắng thể hiện sự kiêu ngạo trước mặt tao, tao sẽ đập nát cho bằng hết.]
Đám phóng viên nghe phụ trách nói xong, nhưng vẫn ngoan cố muốn ở lại chờ đợi câu trả lời, cho tới khi đội bảo vệ từ ngoài tiến vào, bọn họ mới miễn cưỡng rời khỏi.
Đến khi phòng họp báo yên tĩnh lại, đạo diễn Khắc Trung liền thúc giục mọi trở về chuẩn bị cho tiệc liên hoan buổi tối nay. Lúc này Nhật Ly cũng mỉm cười đứng dậy muốn .
Trái tim cô c.h.ế.t lặng lạnh lẽo, cả cũng mất chi giác, chỉ những hành động gượng gạo do đại não còn chút xíu tỉnh táo ều khiển.
Đột nhiên cổ tay bị một bàn tay cứng rắn lạnh lẽo kh kém bắt lại.
“Em chờ đã.” Tuấn Kiệt nhíu mày cô nói. Khi nãy hơn ai hết đã muốn thừa nhận, muốn tuyên bố cô chính là được bảo vệ nơi đầu tim khối óc.
Nhưng lại e sợ cô.
đau khổ kh hiểu, bản thân khủng khiếp nhường nào mới thể bị cô hắt hủi đến vậy.
đáng ghét tới mức khiến cô bằng mọi cách để rời xa…
“Bỏ ra.” Nhật Ly nhẹ giọng nói. Ngữ ệu của cô gần như tiếng thều thào của một sắp ch ết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-100.html.]
Tất cả mọi đồng loạt quay lại vào hai , Bích Liên th vậy che miệng cười khúc khích: “Tổng giám đốc Hùng Thiên, Kiệt à. Chị của tuy nghèo nhưng kh hèn, đừng tưởng cứ tiền là muốn ép chị làm gì thì làm. kh cho phép đùa cợt tình cảm của chị gái .”
Nhật Ly trợn mắt cô ta, miệng há ra muốn phản đối ều gì đó, nhưng lại thôi. Cô thở dài sang Tuấn Kiệt giọng nói kiên quyết: “ bỏ tay ra.”
Lam Linh nghe th Bích Liên nói như thế cũng trợn mắt kinh ngạc, cô vội vã chạy tới phía trước lớn tiếng hỏi: “Hai … hai …”
Vừa hỏi, hai ngón trỏ của Lam Linh vừa chạm vào nhau mãi kh diễn đạt ra thành lời.
Lam Linh như vậy, tâm trạng Nhật Ly càng thêm tệ, cảm xúc của cô kh từ nào thể miêu tả nổi.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Một cỗ tức giận từ đâu ập đến nhấn chìm mọi tia lý trí.
Tại kh trả lời?
Cô vùng tay thoát khỏi bàn tay , xách tà váy lên chạy khỏi căn phòng họp báo trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi .
Bích Liên nhếch miệng lắc đầu cười tỏ vẻ thương hại.
Tuấn Kiệt cũng như nhận ra tâm trạng bất thường của Nhật Ly, lập tức đuổi theo.
Tiếng giày cao gót của Nhật Ly nện trên nền gạch men phát ra từng tiếng động chát chúa, gõ thẳng vào trong tâm trí cô như tiếng kêu gào vô vọng của một linh hồn đang bị lạc lõng.
Cô một vòng, sau đó ngước mắt lên.
Bị lạc.
Rõ ràng là cùng một dãy hành lang, cớ lại kh th được cửa ra…
Cô ngơ ngác , cố ngước đôi mắt đã nhòe lệ nhưng cảm giác bất lực lập tức bủa vây.
Trước mặt Nhật Ly cũng chỉ là một đường cong đơn ệu ánh sáng mập mờ, khuất tầm mắt cũng kh th được lối ra. Từng trận gai lạnh, nổi da gà lập tức thay thế cho tâm trạng u ám lúc trước.
Tên thần kinh nào đã thiết kế ra một nơi như thế này?
Nhật Ly hoảng sợ, cúi xuống tháo đôi giày cầm ở trên tay như một món vũ khí phòng thân.
Sau đó cô mới rón rén bước từng bước về phía trước.
Bất chợt, một bóng đen vụt ngang qua như một cơn gió, ngay sau đó, cả Nhật Ly bỗng nhẹ bẫng ngả nghiêng, bị cưỡng chế nhắm mắt lại kh còn hay biết ều gì. Duy nhất nơi chóp mũi còn sót lại hương sen thoang thoảng.
Tuấn Kiệt đau lòng phụ nữ của , cúi xuống đặt lên đôi mi vẫn còn đẫm nước mắt của cô một nụ hôn. Giọt nước mắt nóng hổi trên má cũng rơi xuống chạm vào đôi môi khô nứt của cô ngấm vào bên trong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.