Yêu Em, Sủng Em
Chương 103:
Đúng lúc thần c.h.ế.t sắp chạm tay tới linh hồn của Nhật Ly thì đột nhiên Tuấn Kiệt từ bên ngoài cửa sổ bay nh vào trong.
Một mạch bế cô lên nhảy vù lên cao tránh ra xa.
Sau đó trước sự kinh ngạc của Nhật Ly, Tuấn Kiệt khẽ phất tay, ngay lập tức của ổ cắm bị ngắt.
Kh gian im lặng như tờ
Chỉ một bóng ện led màu vàng từ góc phòng tỏa ra soi rõ cặp mắt chẳng còn chút ngái ngủ nào của Nhật Ly.
Bên trong đó chỉ sửng sốt, sửng sốt và khiếp sợ.
Chuyện này là thế nào?
Cô đã từng nghĩ tới muôn vàn tình huống sẽ xuất hiện, nhưng như thế này, quả là đã vượt xa ngoài sức tưởng tượng của cô mất .
Một giây… năm giây… mười giây…
Thời gian từng chút một trôi qua, Tuấn Kiệt vẫn giữ nguyên tư thế ôm l Nhật Ly đứng giữa phòng.
Hô hấp của ổn trọng, còn của cô thì dồn dập.
Cả cô cứng ngắc lọt thỏm trong vòng tay .
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Ánh mắt hai chạm nhau chất chứa vô số ều muốn nói. Nhưng chưa ai dám lên tiếng trước.
Đột nhiên Nhật Ly giẫy mạnh, tụt xuống lảo đảo mất một lát mới đứng vững. Mắt cô đỏ lên, vung tay chỉ ra bên ngoài cửa sổ, kh nói kh rằng, cứ thế .
Sắc mặt Tuấn Kiệt trầm xuống, miệng mấp máy kh nói lên lời, giơ tay lên muốn nhấc chân bước tới ôm l cô, nhưng lại hạ xuống.
Bầu kh khí nặng nề cứ thế trôi qua cho tới khi Tuấn Kiệt xoay biến mất khỏi cửa sổ, Nhật Ly nhào theo đóng sập cánh cửa, chốt khóa, kéo rèm lại. Cả cô run rẩy vô lực tựa vào bên trên đó.
Nước mắt nối tiếp nhau rơi xuống như những hạt ngọc nóng bỏng.
Tiếng nức nở khó kiềm cứ thế đứt quãng bật ra, từng hồi, lại từng hồi vang lên xua sự tĩnh mịch của màn đêm.
Tuấn Kiệt vẫn đứng ngay bên ngoài mép lan can của cửa sổ chưa hề rời .
Hai chỉ cách nhau một tấm kính tựa lưng vào nhau, đều thể cảm nhận được rõ ràng nỗi đau của đối phương.
Kh biết qua bao lâu, nước mắt trên gò má của Nhật Ly đã khô, nhịp thở cũng ổn, cô chạm tay lên trái tim , cảm nhận sự rồn ràng khó hiểu của nó đang phát ra, như một loại tín hiệu ép buộc lý trí của cô lùi bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-103.html.]
Rốt cuộc thì Nhật Ly cũng kh cách nào tiếp tục nhẫn tâm nữa, chẳng bao lâu sau cô cũng đầu hàng chịu thua, mở cửa sổ ra cho .
“Được , vào .”
Tuấn Kiệt th vậy lập tức hớn hở, đôi chân dài liền bước một phát vào bên trong, đứng trước mặt cô, ánh mắt phát sáng đầy mong chờ.
“Ly Ly… Là , chính là Tuấn Phong.”
Trái ngược với sự lo lắng bồn chồn của , Nhật Ly thản nhiên gật đầu.
“Em biết ?” Tuấn Kiệt kinh ngạc hỏi.
Cô gật nhẹ đầu, khóe miệng hơi nhếch nên cười giễu cợt: “Cảm ơn đã cứu mạng . kh những biết là Tuấn Phong, còn biết và Lam Linh là một đôi kìa…”
Kh đợi cô nói tiếp, cả đã bị ôm vào trong lòng, đôi môi cũng bị chiếm l, nụ hôn ngập tràn sự yêu thương nhớ mong trong nháy mắt như đã vỡ òa.
Nhật Ly cũng kh còn nghĩ tới ều gì khác nữa, chỉ im lặng thuận theo , nước mắt âm thầm tràn ra khóe mi trượt xuống hòa quyện vào nụ hôn của hai , mặn chát.
Tuấn Kiệt vòng tay ôm l cả cô nhấc lên cao, xoay một vòng, loáng một cái đã xuất hiện bên mép cửa sổ.
Dưới ánh trăng chiếu vào, hình bóng của hai đan xen khăng khít tựa như một bức tượng tuyệt đẹp về tình yêu.
bu môi cô ra, gió lạnh thổi tới làm gò má còn vương giọt nước mắt của cô trở nên tê ng nhưng lại nh chóng được thay thế bởi một sự nóng bỏng khác.
Đôi môi của mang theo nhiệt độ cứ thể hút cạn vệt nước mắt mặn chát của cô, bá đạo ngăn lại tất cả đau khổ tại nơi khóe mắt, kh còn tràn ra trên gò má xinh đẹp nữa mới chịu dừng lại.
“Ai nói với em và Lam Linh là một đôi vậy?” Tuấn Kiệt xoay cô lại áp lưng vào n.g.ự.c . Từ phía sau vòng tay ôm trọn cô vào trong lòng, giống như ôm món quà trân quý nhất của cuộc đời.
“Em đã từng th hai chung với nhau, cười nói vui vẻ, tối nay cô còn hỏi bóng gió về quan hệ của chúng ta...” Nhật Ly lấp lửng trả lời, ngữ ệu của cô ngập tràn sự khó xử.
“Con bé là em gái nuôi của . và con bé đều được cha mẹ hiện tại nhận nuôi.” Tuấn Kiệt nhẹ giọng nói vào bên tai, hơi ấm nhẹ phả vào hóa thành dòng nước ấm hòa tan mọi dằn vặt đau khổ bao ngày qua của Nhật Ly, cô giống như đang bị con sóng lớn của hạnh phúc nhấn chìm, kh còn tr mong gì hơn, lập tức bật cười, nụ cười lẫn với nước mắt.
“Lại khóc , đừng khóc...” Tuấn Kiệt lóng ngóng tay chân xoay cô lại, chẳng biết làm gì, cuối cùng ôm chặt vào trong lòng.
Nhật Ly nghẹn ngào: “Em kh khóc nữa, em là quá vui thôi.”
“Nhưng vẫn kh tha thứ cho .”
“Em còn giận .”
“ xin lỗi, sẽ chịu phạt nhé, được kh?” Tuấn Kiệt yêu chiều cười hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.