Yêu Em, Sủng Em
Chương 11:
Một thứ gì đó vừa mới nổ tung trong đầu của Nhật Ly.
Chính là khi bàn tay cô chạm vào bộ phận cứng rắn, gân guốc và nóng bỏng kia. Chẳng những thế, nó còn thân thiện giật giật hai cái để chào hỏi cô.
Nhật Ly hoảng sợ muốn rút tay lại, giọng nói kìm nén như van xin của đàn bỗng vang lên bên tai cô như một mê dược: “Đừng, nó đã nhớ em!”
Cô do dự dừng lại.
Bàn tay bị gậy sắt của hun nóng đến bỏng mất!
Tuấn Kiệt nhếch miệng cười, cầm tay cô bắt đầu cử động.
Theo lực của tay , cô hơi nắm chặt, mở ra, sau đó là vận động lên xuống. Tiếng rên rỉ thoải mái của lại như một lời khích lệ khiến bàn tay của cô mỗi lúc một táo bạo hơn.
Kh chỉ đưa lên xuống, ngón tay cái mềm mại còn nghịch ngợm cọ qua trên đỉnh đầu gậy sắt, nơi chất nhầy dinh dính đang tiết ra từ một cái miệng nhỏ, xoay vài vòng chà xuống toàn thân của cây gậy. Tốc độ nhờ thế càng trơn trượt thuận lợi, mỗi lúc một nh.
Tuấn Kiệt cũng phối hợp với động tác tay của cô mà đưa đẩy h, đồng thời ngón tay cũng tìm tới nơi non mềm ẩm ướt kia xoa nắn. Môi ngậm l môi cô, mạnh mẽ nuốt l mọi tiếng ngâm nga yêu kiều vào trong bụng.
Nước bọt trong suốt của Nhật Ly tràn ra ngoài miệng, chảy xuống xuống tạo thành một con đường ngoằn ngoèo. Cổ họng cô kh ngừng phát ra tiếng rên rỉ, đôi chân thon dài cũng kẹp l một bên đùi của ra sức cọ. Đầu ngón chân xinh đẹp co lại, bàn tay kia cũng bấm chặt vào đôi vai như đang ở trên một con thuyền chòng chành cần giữ l một ểm tựa.
Tâm trí Nhật Ly lúc này đã bỏ chơi ở nơi nảo nơi nào.
Ở đây chỉ còn lại một thế xác đang khát cầu được yêu thương, y như cây củi cô bị ném vào dòng suối, kh ngừng nhận l, đòi l dòng nước mát ngọt ngào, để khi no đủ sẽ chìm đắm xuống tận đáy nước.
Hô hấp dồn dập, hổn hển, nh dần.
Nhất là khi ngón tay của chầm chậm tiến vào bên trong khe rãnh nhỏ hẹp của b hoa ẩm ướt, trượt vào rút ra.
Trong phút chốc, tiếng thở dốc, tiếng ngâm nga kh còn kìm nén nữa mà bắt đầu vang vọng khắp kh gian. Hai cơ thể lần đầu tiên được trải qua cảm giác mới lạ đều vô cùng phấn khích, mồ hôi túa ra như tắm. Tốc độ tay của cả hai nh dần cho tới khi lên tới đỉnh ểm. Chất lỏng trắng đục của này xối ướt đẫm tay kia.
Thật thoải mái, vô cùng thỏa mãn…
Tiếng chu báo thức lại đúng giờ vang lên. Nhật Ly bật dậy tắt chu vội vàng mở trang truyện ra xem th báo. Vô số bình luận được gửi tới tài khoản của cô. Chỉ qua một đêm mà… ta nói bão bình luận là kh sai.
Hơn năm trăm th báo, với tác giả như cô đúng là món quà lớn từ trên trời rơi xuống.
Nhật Ly kh thời gian trả lời từng bình luận, cô lướt nh qua tất cả chỉ th độc giả nhao nhao đòi nam chính lên sàn nhiều hơn, gì mà cảm ơn tác giả đã nghe được tiếng lòng của những trái tim cô đơn, cần được ôm ấp, cần sự ngọt ngào…
Cô bật cười tắt ện thoại định bước xuống giường vào nhà tắm thì bỗng khựng lại. Hình như cô đã quên cái gì đó, như là một giấc mơ… hẳn là kh mộng xuân nữa chứ?
Bàn tay Nhật Ly đưa nh xuống nơi nào đó, một giây sau kh chỉ mặt mà cả đều đỏ bừng lên vì xấu hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-11.html.]
Nhật Ly cố nhớ lại giấc mơ đêm qua, nhưng chẳng được, đành vội vàng sắp xếp để kịp làm.
Giờ làm việc của Hùng Thiên bắt đầu từ tám giờ sáng, Nhật Ly còn xe buýt nên cô thường tới đó lúc bảy giờ ba mươi. Với một thư ký riêng như cô mà nói thì việc đến sớm dọn dẹp phòng cho sếp, chuẩn bị tài liệu nước non chắc hẳn là việc cần thiết.
Ấy vậy mà, buổi thứ hai làm, cô vẫn đến muộn hơn Tuấn Kiệt.
[Chắc c là bởi vì ăn trực nằm chờ ở đây, kh vì muộn nhé!]
cầm tách trà sen đưa lên mũi ngửi gật đầu với cô.
[Nhất định là như vậy !] Nhật Ly cúi đáp lại tự an ủi sau đó nhẹ nhàng đóng cửa về chỗ làm, lật đật sửa soạn lịch trình ngày hôm nay cho Tuấn Kiệt.
“ thói quen dậy sớm!”
“Hả?” Đột nhiên Tuấn Kiệt lên tiếng làm Nhật Ly giật buột miệng hỏi.
Tuấn Kiệt đặt cốc trà bằng sứ xuống mặt bàn, đan hai tay vào nhau, cô giải thích: “Là do đến sớm, kh cô làm muộn!”
“À, vâng. Vậy từ mai sẽ tới sớm hơn ạ.” Nhật Ly gượng cười. trong lòng thì đang mắng chửi ầm ĩ.
“Kh cần, cô cứ đúng giờ hành chính đến làm là được , phụ nữ nên ngủ đủ giấc mới xinh đẹp!” mỉm cười nói với ngữ ệu quan tâm.
Nhật Ly bất giác xấu hổ, từ lâu cô kh còn quá chú ý tới vẻ ngoài của bản thân, tự nhiên nay lại nhắc tới khiến cô chút hơi tủi.
Cho dù cô biết gương mặt này của là được thừa hưởng đường nét từ mẹ, bà vốn dĩ từng đạt giải hoa hậu miền Bắc, thế nên nhan sắc của cô hẳn là kh quá tệ. Chỉ ều, bà đã l một lão chồng lùn nên Nhật Ly cũng chỉ cao một mét sáu mươi. Kh được như mẹ nhưng cũng chẳng quá thấp giống ai kia.
Đáng tiếc!
Mà thôi!
Cuộc sống vô vị này cũng khiến cô mất hết hứng thú muốn chăm chút cho chính . Mái tóc đen dài bóng mượt cứ tới ngang lưng liền bị cắt phăng . Ăn uống qua loa nên dáng vẻ thon gầy, cả ngày cày c vất vả lại kh cần tập luyện cơ thể cũng khoẻ mạnh chưa từng tốn nửa viên thuốc.
Năm xưa cô vay tiền khắp nơi để chữa bệnh cho bà ngoại, tiền học phí… đến tận bây giờ vẫn còn nợ lại một khoản tương đối. Thế nên mọi chi tiêu đều được cô tính toán tỉ mỉ, tiết kiệm được khoản nào hay khoản .
Những khi ngắm trong gương, Nhật Ly đều tự nghĩ: Cô cũng đẹp sẵn nên đương nhiên cũng chẳng cần quá chăm chút.
Nhật đã từng tự mãn mà nghĩ như vậy đ!
Tuấn Kiệt biểu cảm biến hóa trên gương mặt của Nhật Ly liền th đau lòng. kh nói thêm gì nữa, cúi đầu xuống giả bộ tiếp tục làm việc.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Chưa có bình luận nào cho chương này.