Yêu Em, Sủng Em
Chương 113: Cầu cứu
Kh biết qua bao lâu Bích Liên ở trong phòng tự tỉnh lại.
Sàn nhà lạnh ngắt cùng căn phòng tối tăm như một cái miệng há rộng của ác ma trực nuốt chửng cô ta vào trong bụng.
Bích Liên sợ hãi run rẩy mất một lúc, sau đó mới lật đật đứng lên, cả lung lay loạng choạng lại trong căn phòng bừa bộn để tìm ện thoại. Cô ta muốn gọi cho một ai đó.
[Ai thể cứu được lúc này?]
Chồng cũ của cô ta!
Đạo diễn Hà.
vừa thế lực, lại quan hệ rộng trong giới.
[Đúng vậy, một ngày vợ chồng cũng là tình nghĩa, kh thể bỏ mặc lúc này, kh thể th c.h.ế.t mà kh cứu.]
Ngón tay Bích Liên run lập cập bấm số ện thoại gọi cho đạo diễn Hà.
Trái tim cô ta vì lo lắng bất an mà đập thình thịch trong lồng ngực, ánh mắt gấp gáp chốc chốc lại hạ ện thoại xuống vào màn hình xem cuộc gọi vẫn đang chờ kết nối hay kh.
Chỉ cần đàn này chịu ra tay trợ giúp, thì về cơ bản thể cô ta sẽ an toàn mà vượt qua được sự cố lần này.
Nếu như cô ta biết trước bản thân ngày rơi vào cái tình huống cùng cực như bây giờ thì lúc trước đã kh cố kiên trì ly dị với ta như vậy.
Ít nhất cũng sẽ dây dưa, buộc chung một cọc.
Nhưng lúc đó tình cảnh quá nguy hiểm.
Đúng là cô ta sợ chết, sợ bị hành hạ đến c.h.ế.t nên mới thế.
Ai bảo ta là một chồng vũ phu tiếng là sát vợ.
Hơn nữa khi sự cố kia xảy ra ở trong đoàn phim, lão già cùng giao hoan với cô ta còn bị đánh cho thập tử nhất sinh. Cô ta cũng bị nhốt tại nhà chịu trận suốt một tuần liền, cho tới khi nhập viện cấp cứu… sau đó trốn về nhà họ Võ mới thể thoát được.
Xét cho cùng, cũng vậy mà ở thì cũng chưa chắc đã thoát kiếp nạn này.
Chuyện cô ta và Võ ngoài kh thể biết. Mà rõ và gan đưa ra ngoài, sẽ là ai chứ?
Những tưởng bỏ được chồng ác phu, trốn dưới cánh của Võ Khánh là cô ta đã an toàn.
Thật chẳng ngờ…
Bích Liên giờ đây khác nào đang nhảy từ vũng bùn này sang vũng bùn khác.
Nghĩ lại cái quá khứ được hung hăng chà đạp lên khác của cô ta đã kh còn, hiện tại, ngay cả đường tiện mồm nhổ một bãi nước miếng cũng đủ dìm cho cô ta c.h.ế.t đuối.
Sự đời đúng là xoay vòng.
Ai thể nói trước được, hào quang cô ta từng đã tan tành như bong bóng xà phòng. Càng chẳng thể nghĩ tới, con ma xấu xí từng bị cô ta dẫm đạp dưới chân lúc này đang phong quang vô hạn gấp tỷ lần.
Xưa kia Bích Liên kiêu ngạo càn qu là vậy, giờ phút này nhơ nháp chui rúc trốn chui trốn lủi y hệt như một con chuột chù hôi hám.
Điện thoại đổ hết một hồi vẫn kh kết nối được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-113-cau-cuu.html.]
Cũng đã muộn lắm , nhưng cô ta gấp kh chờ được, vẫn cố tình bấm gọi .
Một lần, hai lần… kh nghe máy.
Tín hiệu này càng khiến cô ta cảm th sợ hãi, từ tận dưới đáy lòng cô ta tất cả đang nứt toác và sụp đổ.
Dự cảm th một sự bất lực, u uất, mang theo xúc động cực đoan vẫn kéo dài tới lúc Bích Liên nhận được th báo cấm diễn cho tới khi nhận được mail văn bản rõ ràng của bộ văn hóa.
Đến giờ cô ta chẳng biết bấu víu vào ai nữa . Trong đầu chỉ còn sót lại những tiếng đổ vỡ nối tiếp nhau, ầm ầm vang lên.
Trong nháy mắt, giấc mơ được làm một bình thường thôi mà Bích Liên cũng cảm th vạn phần khó khăn.
Cô ta cầm ện thoại, chằm chằm vào văn bản cấm diễn kia, cả cứng ngắc y như pho tượng.
Vừa khóc, lại vừa cười…
Chỉ cần là ở bên trong cái vòng luẩn quẩn này thì đều hiểu được th báo này đối với một nghệ sĩ thực sự tàn nhẫn đến mức nào.
Cô ta chẳng còn được phép đứng trước máy quay, kh thể tham dự một hoạt động nào, kh thể đóng phim hay chụp ảnh, kh thể phát triển sự nghiệp, cũng hoàn toàn biến mất khỏi sự chú ý của mọi .
Chưa đầy vài tháng nữa thôi, khi mà các nghệ sĩ trẻ xinh đẹp tài năng mỗi ngày đều được tìm thâyd và bồi dưỡng, nhiều như nấm mọc sau mưa, thì tên tuổi của cô ta sẽ bị xóa một cách sạch sẽ.
Đến lúc đó, làm gì ai còn nhớ đến cô ta nữa?
Cô ta sẽ bị thời gian làm hao mòn giống như những phụ nữ đứng tuổi đã chồng! Teo tóp thấp thỏm chờ chết?
Như vậy, dù đạo ễn Hà ra tay chăng nữa thì cũng thể giúp được gì nhỉ?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Chẳng lẽ lại là đóng phim con heo như lần trước trong lúc tức giận ta đã nói?
Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đ, ngay cả ý nghĩ muốn c.h.ế.t Bích Liên cũng .
Dù vậy, cô ta vẫn muốn gọi ện hỏi một chút xem ta cách nào để giúp hay kh.
Sau khi bấm gọi lại thêm lần nữa, rốt cuộc cũng đã được kết nối.
Phía đầu dây bên kia đang vọng vào tiếng rên rỉ ái của một ả đàn bà, nhắm mắt Bích Liên cũng thể đoán được bọn họ đang làm chuyện tốt đẹp gì.
Cô ta nắm chặt tay, cắn răng giả ngu hỏi: “A lô, Hà, đang làm gì vậy?”
bên kia thở dốc đáp lại: “Chờ một chút.”
Sau đó ta bật loa thẻ ện thoại xuống bên cạnh. Tiếp đó là một loạt tiếng la hét vụn vặt, tiếng hai bộ phận nào đó va chạm vào nhau vang lên kêu “bép bép…”, tiếng thở gấp của đàn và tiếng mắng chửi…
Mọi âm th đều rõ nét, Bích Liên đang gián tiếp nghe một trận hoan ái vô cùng sống động. Cô ta khép mắt lại, đặt ện thoại sát cạnh tai, chăm chú lắng nghe.
Cả vô thức ngồi xuống dựa vào chân giường, bàn tay còn lại tốc làn váy lên, vội vàng kéo quần nhỏ xuống ném ra sàn nhà.
Ngón tay nhỏ lạnh ngắt hơi run run đưa vào nơi tư mật của khều khều lên hạt thịt mềm.
Mới chạm nhẹ một cái mà mật dịch của cô ta đã từ cửa hang đang kh ngừng mấp máy chảy ra ngoài, giữa hai cánh hoa lập tức là một mảng lầy lội.
Chưa có bình luận nào cho chương này.