Yêu Em, Sủng Em
Chương 115:
Nghe gã ta nói như vậy đột nhiên Bích Liên dự cảm kh tốt, nhưng quả thực lúc này cô ta đang bị rơi vào đường cùng, kh còn lối thoát, nghĩ một lát liền cắn răng quả quyết: “Vâng.”
“Đúng là đời chưa từng gặp đàn bà nào tuyệt như cô. Thật chịu chơi!” Hà khì khì cười.
Bầu kh khí sau câu nói của gã ta lập tức trở nên yên tĩnh.
“Nói ! Điều kiện của là gì?” Bích Liên cẩn trọng hỏi.
Gã đàn này chính là loại nham hiểm xảo quyệt, bình thường khi đối mặt với mọi luôn luôn trưng ra bộ mặt hiền lành vô hại, tươi cười nịnh hót, chỉ ai từng ở bên cạnh tiếp xúc gần với gã ta mới thể hiểu được gã ta thực sự đáng sợ tới mức nào.
Thù hằn ai cũng sẽ kh thẳng mặt đối đáp lại, mà ngấm ngáng chân. Trong quá khứ nhiều kẻ m.á.u mặt còn bị gã ta đạp xuống bùn kh ngóc được đầu dậy nổi.
Huống chi một diễn viên nhỏ nhoi như cô ta, lại dám trốn khỏi móng vuốt của gã ta tự tung tự tác.
Việc cô ta cố tình cắm sừng ly dị với gã ta đã khiến con ác quỷ trong gã hoàn toàn thức tỉnh, một khi gã ta đã nổi giận thì xung qu đều khiếp sợ. Bích Liên hiểu, nhưng chẳng còn cách nào khác, cô ta lại vẫn lao đầu vào.
Dù gì gã ta cũng đã ở trong vòng luẩn quẩn này nhiều năm như vậy, lại là thế lực, cũng coi như bản lĩnh.
Nếu như kh thể giúp cô ta thoát được hiểm cảnh trước mắt thì ít ra đối với tương lai sau này chắc cũng chút lối thoát.
Đây chính là mục đích mà trong đầu Bích Liên giờ này đang nhắm tới.
Cũng chỉ gã ta mới thể nghĩ cách giúp được.
Nếu kh dù cho cô ta cố gắng thế nào, thì cũng kh thể chuyển thoát thân.
Mãi lâu mà đầu dây bên kia vẫn yên tĩnh khiến Bích Liên cảm th sốt ruột, cô ta bồn chồn nhịn kh được liền hỏi: “ nói xem, ều kiện là gì?”
“Quay về với .” Hà nhếch mép nói.
“Vậy chuyện của ...” Bích Liên đắn đo.
“Chuyện đó sẽ cách, cô thích được lên truyền hình, sẽ giúp...” Gã ta bật cười. Ánh mắt lóe lên tia nham hiểm.
“ vừa nhận được văn bản cấm diễn của bộ Văn hóa, thực sự cách hay ?”
“Ha ha, chuyện tốt của cô là lão già họ Võ đ!” Nói gã ta gằn giọng: “Nếu cô kh tin thì thôi.”
Hà dứt khoát tắt máy.
cuộc gọi bị ngắt kết nối, đáy lòng Bích Liên chợt “lộp bộp” một tiếng.
Cô ta kh tin chớp mắt m cái để xác nhận lại. Cuối cùng vì muốn giãy giụa lần cuối, đành nhịn xuống lòng tự trọng lần nữa gọi lại cho gã ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-115.html.]
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng Bích Liên đã vội vã vang lên: “… đồng ý, tin .”
Hà khẽ nhếch mép cười.
Tiếng cười lạnh lùng, nghe giống như trào phúng, lại phần hả hê. Gã ta đã sớm đoán được tất cả mọi chuyện sẽ diễn ra như thế này và cũng giăng sẵn tấm lưới để chào đón cô ta .
Sắc mặt Bích Liên nghe vậy hơi trắng bệch.
“ nói, nếu như cô muốn tồn tại ở trong cái vòng luẩn quẩn này, thì trước hết tự biết chính bao nhiêu bản lĩnh, đừng cố gắng mơ tưởng tới thứ kh thuộc về lại ngu ngốc lao đầu đ.â.m theo. Cô biết phù hợp với thứ gì, vị trí của cô ở đâu, đừng tự đào hố chôn sau đó gọi đến lấp. Lần này là nể mặt tình nghĩa cũ. Chỉ duy nhất lần này thôi đ.”
Bích Liên nghe xong nhất thời nóng nảy, nhưng vẫn cố kiềm chế lại, nhỏ nhẹ đáp: “Em biết , đều nghe hết.”
“Nhớ đ, đừng để phát hiện ra cô qua lại với bất cứ tên đàn nào. Ngay cả lão già họ Võ kia. mà biết sẽ lột da lão ta ra bọc trống. Chừng nào cô chuyển tới đây ở, chừng đó bắt đầu giúp cô.” Hà thản nhiên nói.
Bích Liên nghe tới việc dọn về nơi đó sống, cô ta kinh sợ mở to hai mắt, miệng mấp máy ngập ngừng.
Đầu bên kia, Hà tiếp tục cười mỉa mai, âm th phát ra càng lúc càng lạnh giống như hàn băng, ngay cả một tia ấm áp cũng kh : “ nào? Kh nguyện ý? Đừng quên đây là cô đang gọi ện cầu xin giúp đỡ... Chả nhẽ nghĩ là đứa trẻ, chỉ cần cô dứ kẹo là sẽ ngoan nghe theo? Cô còn muốn lừa gạt ? Cô nghĩ cũng ngu ngốc giống cô, đần độn kh biết gì mà cứ mù quáng lao đầu vào giúp cô vô ều kiện nữa hay ? Bây giờ cũng muộn , cứ vậy , chừng nào cô tới đây sẽ nói tiếp.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Hà vừa dứt lời, ện thoại cũng “tút tút” liên tục báo hiệu cuộc gọi lần nữa ngừng kết nối.
Bích Liên suy sụp nằm ngửa trên giường, ngước đôi mắt vô hồn lên trần nhà trống rỗng, cảm th trong lòng chính là đang một cái vực sâu kh đáy đang ăn mòn mọi tia lý trí của cô ta, sau đó cứ lớn dần.
Cô ta hiểu rõ, cuộc đời đến đây chính là hết.
Từ đáy mắt của Bích Liên chậm rãi hiện ra tia hận thù sâu sắc.
Tất cả đều tại Nhật Ly.
Đều là do con r này!
Lần đó nhẽ ra kết hôn với gã đàn ghê tởm là Nhật Ly mới . Cớ lại đẩy sang cô ta?
Nếu như vậy, là hiện tại cô ta và Hà đã kh chút dính níu nào với nhau, sẽ kh bị liên lụy tới mức này? khi khơi ra chuyện cô ta và Võ Khánh chính là gã cũng nên...
Nghĩ thế, Bích Liên lại tức đến kh thở nổi, cô ta đập tay đập chân xuống nệm phát ra tiếng bịch bịch. Cả giẫy đành đạch như con cá đang giẫy chết.
Lát sau, ánh mắt cô ta cũng bắt đầu trở nên ên cuồng chợt ngồi dậy, phẫn nộ với tay nhặt mọi thứ trong tầm với xuống nền nhà.
“Nhật Ly! Mày cứ đợi đ cho tao!” Cô ta chằm chằm phía trước, nghiến răng gằn giọng nói...
***
Sáng hôm sau tại ngôi nhà nhỏ của Nhật Ly.
Cô đã dậy từ sớm, sau khi Tuấn Kiệt làm, cũng rời nhà tới trung tâm thương mại. Tối nay về nhà gặp cha mẹ nuôi của nên cô muốn mua một món quà gì đ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.