Yêu Em, Sủng Em
Chương 118: Em rất tò mò nhưng không hề oán trách.
“Cốc, cốc, cốc!” Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên mang theo tâm trạng hồi hộp của Nhật Ly trôi qua từng giây.
Trong khi cô đang nhẩm đếm thời gian chờ đợi giọng nói của đàn phía trong vang lên thì cánh cửa chợt mở ra, xuất hiện phía sau nó lại khiến Nhật Ly khựng sững sờ.
“Chào con, con tới tìm tổng giám đốc ? Vào !” Ái Lan tươi cười ra, bỏ lại một câu đánh m.ô.n.g thẳng.
Nhật Ly ngơ ngác theo bóng dáng bà ta, cho tới khi gương mặt cứng ngắc với những biểu cảm chẳng khác gì một con rô bốt được lập trình sẵn khuất sau cánh cửa thang máy ở cuối dãy hành lang, sau đó mới kéo sự chú ý trở vào bên trong căn phòng.
So với lúc trước khi Nhật Ly còn làm việc ở đây, cũng kh khác là m.
Trên chiếc bàn tiếp khách đang một tấm ảnh, nó vừa được Tuấn Kiệt vội từ bàn làm việc ra cầm l mang về chỗ cất .
Nhật Ly hơi cau mày bước vào tiện tay đóng cửa lại.
Cô đứng gần như tựa sát lưng vào vách cửa . Hai cứ thế đối mặt kh nói câu nào.
Chẳng biết qua bao lâu, Tuấn Kiệt thở dài khẽ nói: “Bà ta tới là muốn đề nghị l lại quyền ều hành c ty của nhà họ Võ về cho em.”
“Tại ?” Nhật Ly chậm rãi bước về phía . Mắt vẫn chăm chú vào biểu cảm trên gương mặt .
“Bà ta muốn Võ Khánh trắng tay.” nhún vai nói ra một phần sự thật.
“Em muốn l lại c ty của mẹ kh?”
“Thực ra trước kia em đã từng ý nghĩ đó, nó chính là một trong những mục tiêu sống của em. Nhưng hiện tại, nó kh còn là thứ em quan tâm nữa.” Cô nhẹ nhàng thả những thứ đồ trên tay xuống mặt bàn ngồi lên đùi , vòng hai tay ra sau gáy cố định gương mặt vào trong tầm mắt của chính : “Em chỉ còn quan tâm tới , những gì xảy ra xung qu .”
“Ly Ly…” Tuấn Kiệt vòng tay giữ l cô, bá đạo chiếm l đôi môi mọng nước ngọt ngào kia. Kh chút dịu dàng, chỉ mạnh mẽ cướp l.
Nhật Ly bị hành động ác liệt của làm cho sửng sốt, nhất thời cũng quên luôn phản ứng.
Đây là gặm cắn chứ hôn cái nỗi gì?
Hàm răng sắc nhọn của vô tình xẹt qua môi cô, m.á.u t lập tức hòa vào trong đó, tiếng thở dốc mỗi lúc một dày, tròng mắt đen láy của của đàn một giây sau liền hiện lên những tia m.á.u dữ tợn.
ôm l cô ghì chặt vào lòng . Chôn gương mặt khác thường vào cổ cô cố gắng l lại lý trí.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-118-em-rat-to-mo-nhung-khong-he-oan-trach.html.]
Nhật Ly chưa bao giờ dùng nước hoa, nhưng trên cơ thể cô một mùi hương đặc trưng khiến Tuấn Kiệt mê luyến, chỉ cần ngửi th nó, con thú dữ muốn bạo động trong sẽ lập tức được chấn an.
Nhật Ly đưa lưỡi ra l.i.ế.m vết m.á.u trên môi , cảm giác đau nhói nơi đó lại kh lớn bằng nỗi đau đang âm ỉ trong trái tim cô lúc này. Bàn tay đặt sau tấm lưng đang run rẩy của đàn khẽ vỗ về. Miệng mấp máy muốn nói một câu gì đó, nhưng lại thôi.
“Xin lỗi em!” Tuấn Kiệt chợt nghẹn ngào. “Xin lỗi vì quãng thời gian đau khổ lúc trước em chịu.”
Nhật Ly cắn môi ngăn lại sự xúc động, giây lát sau cô hơi mỉm cười lên tiếng mắng: “ tuổi sửu đâu mà thích nhai lại như thế, em đã nói bao nhiêu lần . Em kh trách … Đừng xin lỗi vì một việc mà kh gây ra. Chúng ta chỉ là những nạn nhân.”
“Xin lỗi thôi… th vẫn kh đủ, muốn tất cả bọn chúng đều trả giá.” Tuấn Kiệt gằn giọng. Khí thế trên đột nhiên trở nên quỷ dị khó lường.
Nhật Ly bất an, muốn đẩy ra nhưng vòng tay ôm cô quá chặt kh nhúc nhích nổi: “Tuấn Kiệt, bình tĩnh được kh, em chấp nhận lời xin lỗi của nhé, em nhận , ok chưa nào? Bình tĩnh chưa? siết em chặt quá...”
Nghe vậy hơi thả lỏng tay nhưng vẫn như cũ ôm l cô nhất quyết kh chịu ló mặt ra cho cô th.
Hai cứ thế ngồi trên chiếc ghế sau bàn làm việc của trong một tư thế vô cùng mờ ám, duy trì chẳng biết bao lâu, nhưng chắc c kh là ngắn. Tới khi dường như Nhật Ly buồn ngủ díu mắt lại sắp kh còn tỉnh táo thì mới đẩy vai giữ cô ngồi thẳng dậy.
Cặp mắt đen láy tĩnh lặng thẳng vào cô mang theo biết bao ều muốn nói, cuối cùng chỉ vẻn vẹn qua ba tiếng: “ yêu em!”
Tiếp đó nhắm mắt lại dần dần sát tới.
Nụ hôn lần này dịu dàng êm ái hơn nhiều, chữa lành mọi vết thương trên khóe môi cô, biến nó trở lại trạng thái nguyên vẹn như lúc đầu.
Đáy lòng Nhật Ly vô cùng kinh ngạc nhưng cũng kh hỏi gì, chỉ đưa tay chạm lên môi sau đó mỉm cười ghé đầu vào vai nói nhỏ: “Tuấn Kiệt, em biết nhiều chuyện chưa thể cho em biết. Thú thật là em tò mò, nhưng kh hề oán trách . Em tin lý do chính đáng để làm như vậy, tới lúc thích hợp sẽ nói với em.”
Giọng cô vẫn đều đều thủ thỉ: “Nên hãy luôn nhớ rằng, dù cho em kh là đứa mạnh mẽ như vẻ ngoài của chính , nhưng chắc c đủ bình tĩnh để đối mặt với những ều khủng khiếp nhất. em sẽ trưởng thành, sẽ đủ mạnh để sát cánh bên …”
“Đừng cho rằng em nói những lời này chỉ là hoa mỹ. Nó chính là tiếng lòng của em, là những gì em thể nghĩ tới và sẽ làm được.”
Nhật Ly ngừng lại vào mắt : “Em mong giữa chúng ta hoàn toàn kh bất cứ hiểu lầm nào. Thật đ, em sợ hãi khi nghĩ rằng một ngày nào đó chợt tỉnh giấc và tất cả những khoảnh khắc này lại chỉ là một giấc chiêm bao...”
“Sẽ kh. Chúng ta sẽ kh bao giờ chia xa nữa, hứa!” Tuấn Kiệt áp trán lên trán cô kiên định nói.
“Em tin .” Nhật Ly chủ động hôn lên đôi môi lạnh lẽo của đàn . “Nhưng em đói , và cũng buồn ngủ nữa.”
Tuấn Kiệt nheo mắt lại.
“Đừng nghĩ linh tinh, tối nay còn việc đ, xem bây giờ là m giờ ?” Nhật Ly đưa tay lên kh thương tiếc bẹo mạnh vào hai má .
Chưa có bình luận nào cho chương này.