Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 127:

Chương trước Chương sau

Hoàng Vũ vẫn còn đang cảm th choáng váng, phần bụng của ta bị cú đá làm cho đau đớn kịch liệt, đầu cũng đang xoay vòng, tai thì kêu ong ong, cả nhũn như con chi chi, mắt trợn ngược sợ hãi.

ta kh thể tin được Tuấn Kiệt lại dám ra tay đánh nặng như vậy. Đây là địa bàn của ta, chỉ cần ta hạ lệnh, tất cả sẽ kh thể thoát.

Hoàng Vũ bắt l bàn tay Tuấn Kiệt đang xách áo , cào cấu muốn gỡ ra, sức nặng cả cơ thể ta bị treo lên vị trí vừa đau vừa khó thở.

Rõ ràng Nhật Ly cũng kinh ngạc, cô vội vã đứng dậy tới gần đó. Dù thì cô cũng chưa từng th Tuấn Kiệt nổi nóng như thế này bao giờ.

Tính cách trước nay luôn hòa nhã.

Trước kia còn nhẫn nhịn thành bao cát để cho cha mẹ xả giận.

Còn giờ, khí thế này… vẫn là lần đầu tiên Nhật Ly chứng kiến.

híp mắt thẳng vào gương mặt đang bị nghẹn tới đỏ bừng lên của Hoàng Vũ, lại cất tiếng hỏi: “Kh nói được à? Mày muốn làm gì Nhật Ly?”

Nhưng mà Tuấn Kiệt hỏi xong, căn bản cũng kh cho ta bất cứ cơ hội nào để trả lời. Bàn tay to lớn rắn chắc của mang theo sự cuồng nộ đã đáp tới “ba, ba, ba…” liên tiếp vỗ lên một bên mặt của Hoàng Vũ.

Hoàng Vũ bị đánh cho hóa thành si ngốc, mắt mũi tối sầm kh thể làm ra bất cứ phản ứng nào.

“Trả lời tao, mau!” Sắc mặt Tuấn Kiệt mỗi lúc một âm trầm, kiểu như nếu mà Hoàng Vũ dám nói một lời kh hợp ý , sẽ lập tức bóp c.h.ế.t ta ngay tại đây.

Bàn tay của Tuấn Kiệt túm l cổ áo của Hoàng Vũ cũng kh hề nới lỏng, ta bị siết cổ, gương mặt vì thế đỏ bừng lên như say men, dù muốn trả lời cũng chẳng nói nổi.

“Nếu mày kh trả lời được! Vậy thì chỉ thể chịu bị phạt!” Bàn tay Tuấn Kiệt vẫn đều đều vỗ lên má của ta khiến một bên mặt bị sưng vù lên, lệch hẳn so với bên còn lại; tức cười vô cùng, chẳng khác gì một bên là bên kia là heo.

Nhật Ly cắn môi cố nén lại xúc động muốn cười to, đành quay mặt chỗ khác.

Đánh thôi mà cũng cách sỉ nhục thâm sâu nhường này.

Cơn đau trên mặt làm Hoàng Vũ ên cuồng vùng vẫy, thế nhưng Tuấn Kiệt đã túm áo ta, nhấc lên cao dọc theo bức tường cách mặt đất một khoảng. tình cảnh như vậy, ta giẫy cũng kh ăn thua gì.

“Tuấn… Kiệt… mày… tao… sẽ… kh… tha… cho… mày.” Hoàng Vũ nói xen vào giữa những cái tát của Tuấn Kiệt.

ta nỗ lực đưa tay đạp chân, cào cấu, đ.ấ.m đá… tới tấp ra đòn đánh về phía nhưng đều kh ăn thua. Cả chỉ còn lại ánh mắt và cái miệng là tạm dùng được.

“Muốn làm gì tao? Giết ? Kh phục à? Cái lúc dám nghĩ tới động vào phụ nữ của tao, mày kh nghĩ tới sẽ hậu quả này?”

“Nghĩ cùng đừng nghĩ, mày dám động tới cô , tao sẽ l mạng mày.” Giọng hơi khàn khàn, ánh mắt lạnh lùng như một cỗ máy g.i.ế.c kh chút tình cảm nào. Bàn tay cầm cổ áo Hoàng Vũ thêm siết chặt.

Hoàng Vũ bị cạn dưỡng khí hai mắt lồi ra vô cùng đáng sợ, tay chân cũng kh còn kịch liệt giẫy giụa nữa. Tiếng hô ấp yếu dần, thở ra thì nhiều mà hít vào lại ít.

Th Tuấn Kiệt vẻ mất khống chế thực sự muốn bóp c.h.ế.t Hoàng Vũ, Nhật Ly liền bước tới khẽ nói một câu: “Tuấn Kiệt, bu ta ra trước đã!”

“Bu ra?” Tuấn Kiệt gằn giọng hỏi, tay hơi dùng sức, lập tức Hoàng Vũ liền bắt đầu co giật.

“Tao hoàn toàn dám g.i.ế.c mày đ. Mày muốn thử kh?”

!” Nhật Ly từ phía sau vòng tay ôm l , “Chúng ta về thôi.”

Như là chợt nhớ ra ều gì, Tuấn Kiệt vô thức nới lỏng tay.

“Lần sau, nếu dám xuất hiện trước mặt tao hãy chuẩn bị tư tưởng thể bị đánh bất cứ lúc nào.” bá đạo bu ra lời đe dọa thả Hoàng Vũ ra.

Mất lực hãm, cơ thể rách nát của ta liền trượt xuống như một đống rẻ rách run rẩy thoi thóp dưới sàn nhà.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Nhật Ly vội vã lôi kéo Tuấn Kiệt ra phía cửa, muốn rời khỏi đây.

bàn tay của bị Hoàng Vũ cào be bét m.á.u mà hoảng. “ cũng bị thương .”

“Kh !” Tuấn Kiệt cô áy náy nói: “ xin lỗi, vừa đã dọa tới em…”

Nhật Ly cau mày, cô chỉ sợ nếu như hai nguời còn ở đây, Tuấn Kiệt sẽ lại nổi giận mà g.i.ế.c thật. Sắp giao thừa , cô thực sự kh muốn chuyện xúi quẩy đó xảy ra.

“Chúng ta về nhà trước nhé!” Nhật Ly nói xong liền dứt khoát kéo ra ngoài bỏ mặc Hoàng Vũ nằm đó căm hận .

Cả ta đầy đau đớn, khóe miệng mấp máy nói kh ra lời, vừa cố gắng hít thở vừa lẩm bẩm mắng chửi.

Cố gắng lắm ta mới l lại được nhịp hô hấp, cả vẫn còn chưa hết run rẩy và ánh mắt vẫn ẩn chứa tia kinh hoảng, khiếp đảm.

Hôm nay ta mới được trải nghiệm cái cảm giác chạm trán với tử thẩn, thật đáng sợ. Cả đối diện với Tuấn Kiệt nữa, vô cùng hung bạo!

Vừa nếu kh Nhật Ly can ngăn, kh chừng ta thật sự đã bị bóp chết.

Nghĩ đến đây, khuôn miệng Hoàng Vũ lại mấp máy nhưng cứng ngắc đến nỗi một câu cũng bất lực, kh dám chửi thành tiếng!

Nỗi sỉ nhục cứ thế lớn dần khiến Hoàng Vũ òa khóc, ta khóc mếu như một đứa trẻ bị bắt nạt muốn l tiếng khóc làm vũ khí để kêu gọi sự trợ giúp.

Ngày hôm nay, ta đã bị dọa sợ, ngày mai nhất định sẽ khiến hai kia trả giá. Tới lúc đó đừng trách ta lòng dạ độc ác!

Mà lúc này sau khi rời khỏi căn phòng kia, Tuấn Kiệt và Nhật Ly liền ra gặp bà Hồng Lam và Lam Linh, bốn nhau khẽ gật đầu chờ đợi Lê Tuấn trở lại cùng về.

Thời gian từng chút trôi qua, sắp tới giao thừa.

Rốt cuộc cũng th Lê Tuấn mệt mỏi bước tới, cả nhà liền đứng dậy ra về, kh nói thêm câu gì.

Nhật Ly ngồi bên ghế lái, sang Tuấn Kiệt, nhiều lần muốn nói lại thôi.

Tuấn kiệt bây giờ, là đàn tự chủ, quyết đoán. Cả toát lên một loại khí chất sắc bén như một chiến binh, lại cao quý giống một vị vương giả thống lĩnh đại quân chuẩn bị ra trận.

Kh còn là một đứa trẻ tội nghiệp chịu sự ngược đãi từ cha mẹ nữa.

Ánh mắt cô vừa hiện lên sự đau lòng lại chút gì đó tự hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-127.html.]

Chính ra sự thay đổi của Tuấn Kiệt chẳng hề khiến cô sợ hãi, ngược lại thêm phấn khích và yên lòng. như thế, trong trận chiến sắp tới, mới thể an toàn.

Những khác ở trong xe thì mỗi một tâm trạng, im lặng chìm vào trong suy nghĩ riêng của .

Trên đường xe cộ vẫn tấp nập ngược xuôi, đèn đuốc sáng chưng như ban ngày. Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.

Đâu đó còn tiếng nhạc hỗn loạn, tiếng cụng ly, tiếng hò reo của đám th niên tụ tập ở những quán bia vỉa hè. Kh bao lâu nữa, khung cảnh này sẽ hoàn toàn biến mất.

Đột nhiên Nhật Ly th sửng sốt.

Chả nhẽ các lực lượng an ninh lại kh làm gì?

Hay bọn họ đang vào vai ngư đắc lợi ngồi chờ để bắt gọn cả một mẻ lớn.

Làm gì chuyện một nguy cơ lớn như thế này lại bị chính phủ làm ngơ .

Nếu như vậy, đoàn của Tuấn Kiệt sẽ ra ?

thật lâu, cuối cùng lên tiếng nói ra thắc mắc của : “, chuyện đêm nay là một cái bẫy, muốn giăng ra để bắt của kh?”

Tuấn Kiệt thở dài, qua kính chiếu hậu hỏi Lê: “Cha, đám m lão già đó quyết định ra ?”

Ông Lê Tuấn cau mày đáp: “Bắt tay với Lê Minh đẩy đám quái vật đó ra ngoài, sau đó ngồi im chờ đợi, bỏ mặc chính phủ và dân.”

“Hay là trước mắt cứ chờ xem kết quả ra đã, em kh tin lực lượng vũ trang của nhà nước lại vô dụng như thế.” Nhật Ly vẫn kh yên tâm liền can ngăn.

“Cha cũng th… trước mắt, chúng ta cứ chờ đã. Tình huống này, chút kh bình thường.” Ông Lê cũng đồng tình.

Đương nhiên là kh biết tới kế hoạch muốn thôn tính của Tuấn Kiệt mà chỉ nghĩ rằng muốn thay mặt những dân thường kia chống lại ác quỷ.

Vậy nên, như bây giờ, thật ra cũng chưa cần thiết.

“Vâng!” Tuấn Kiệt cũng kh nói thêm gì lập tức đáp ứng. Dù , trong chuyện này, kẻ tội đâu .

Thứ quan tâm chỉ bảo vệ những con đang ngồi trên chiếc xe này an toàn, thế thôi.

“Đoàng!” Tiếng nổ lớn nối nhau vang lên, ánh sáng trên bầu trời lấp lánh đủ màu.

Giao thừa đã tới! Đúng lúc xe về tới biệt thự nhà họ Lê, mọi nh chóng vào sau đó bật đóng kín tất cả cửa lại.

Toàn bộ khoảnh khắc chuyển giao năm cũ qua năm mới đều dừng lại bên ngoài.

***

Tại biệt thự trên núi.

Lâm ngồi cùng đội quân của cũng đang về phương hướng những đóa hoa lấp lánh nối tiếp nhau phát sáng. Tròng mắt của ai n đều trầm ngâm đầy suy tư.

Từ khi bọn họ theo chủ nhân, tình nguyện bị biến đổi và rèn luyện để được những năng lực như bây giờ, chưa một lần nào lại cảm th thời gian của một đêm lại kéo dài tới vậy.

Chỉ ngày mai thôi, sự hỗn loạn sẽ bắt đầu thay thế tất cả khung cảnh này. Mà bọn họ lại chính là đại diện cho tầng lớp cao hơn của những giống loài kia. sức mạnh mà khiến cho nhiều kẻ ghen tị.

Lâm, chúng ta thực sự kh ra ngoài đó hay ?” Đội trưởng lên tiếng hỏi.

“Chủ nhân truyền lệnh , cứ chờ ở đây. lẽ bọn chúng cũng sẽ tìm tới!” Lâm đứng dậy tới mép sân thượng xuống cánh rừng trước mắt: “Nếu chúng dám tới, lúc đó cho các chú tha hồ mà rèn luyện.”

“Chuyện đó, như thế bị lộ nơi này ra kh?”

Lâm hơi do dự, nói một câu mơ hồ: “Khi mà đâu đâu cũng quái vật, chỗ của chúng ta hẳn là sẽ kh gây chú ý.”

Tất nhiên là đội trưởng nghe hiểu được ý tứ của Lâm, ta cũng kh hỏi nữa chỉ nhẹ gật đầu đứng đó cùng quan sát động tĩnh xung qu.

Bất chợt mây đen ùn ùn kéo tới, gi gió nổi nên sấm chớp đì đùng. Cơn mưa nặng hạt cứ thế đổ xuống, tạo ra âm th lấn áp mọi thứ.

Mưa lốc sấm sét vào đầu năm mới?

Là thiên đạo giáng xuống xua đuổi tà vật?

Là lời cảnh báo của đất trời?

Mưa tới nh cũng nh.

Đã gần sáng, toàn bộ khung cảnh đột nhiên yên lặng, bốn phía tĩnh mịch giống như kh khí đều bị đ cứng lại.

Nhật Ly im lặng nằm trên giường, mở to hai mắt tai, cô vẫn luôn cố lắng nghe mọi động tĩnh.

Rốt cuộc thì đám quái vật kia được thả ra hay kh?

Giờ chúng đang săn?

Mà nếu như kh bị thả ra, vậy là coi như việc tung tin đó ra để dụ đội quân của Tuấn Kiệt xuất hiện đã thất bại.

Toàn bộ đã giải tán?

Nhật Ly kh rõ, nên cứ mãi trằn trọc ngủ kh yên.

Chuyện này còn liên quan tới nhiều , cả những mà Nhật Ly quen biết từng hỗ trợ cô. Kh biết bọn họ thực sự an toàn, chịu tin vào những cảnh báo của cô?

Nhật Ly cứ vậy thức trắng cả một đêm, cũng chưa tìm ra được lý do thuyết phục nào để cô cảnh báo mọi kh nên ra ngoài đường.

Thế mà trời cũng đã sáng.

Cô vội vàng cầm ện thoại lên xem tin tức thời sự ở bản tin buổi sáng phát hàng ngày vào năm giờ sáng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...