Yêu Em, Sủng Em
Chương 129: Kéo tới uy hiếp.
“Rầm!!!” Tiếng động lớn vang lên, cửa nhà Nhật Ly đã bị đạp tung.
Nhật Ly giật chạy vội ra đầu cầu thang ngó xuống. Chỉ th dẫn đầu đám là Ái Lan, sau bà ta là Hoàng Vũ cùng m đàn xăm trổ đầy , dáng vẻ bặm trợn, hùng hổ vào.
Vừa còn giơ chân đạp phá lung tung, muốn thị uy.
“Các muốn gì?” Nhật Ly chợt run rẩy, bàn tay cô ở dưới lén lút bấm số của Tuấn Kiệt gọi . Dù đáy lòng cô vô cùng hoảng hốt nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, lớn tiếng quát hỏi.
Ái Lan ngước mắt lên cô, khóe miệng cong cong hả hê: “Tao tới giúp mày trở thành ích cho xã hội, cho đất nước!”
Gương mặt của bà ta được trang ểm tỉ mỉ, kết hợp cùng bộ váy của thương hiệu nổi tiếng nọ, mặc trên qua đoan trang, cao quý. Tiếc là miệng lại nói ra những lời độc ác chẳng khác gì phù thủy: “Chà, tao đúng là kh ngờ mày thực sự được tổng giám đốc của tập đoàn Hùng Thiên để ý đến vậy.”
“Các đang xâm phạm bất hợp pháp, đã báo cảnh sát !” Nhật Ly chống tay vào lan can chỉ về phía cửa: “Cảnh sát sẽ nh tới đây, kh muốn dính vào rắc rối thì mau cút.”
“Cút là cút thế nào?” Hoàng Vũ nhếch mép cười đểu cáng: “Nhẽ ra sẽ kh động đến cô, nhưng chuyện đến nước này, nhất định kh thể kh động!”
Nói ta vẫy tay ra lệnh cho đám đàn em cùng: “Bắt nó cho tao, hôm nay tao chơi c.h.ế.t con đàn bà này.”
Hoàng vũ ôm má suýt xoa, mỗi lần nói ra là ta đều cảm th miệng đau muốn ên lên. Mắt thì vừa nhức vừa buốt, đây chính là quà tặng của Tuấn Kiệt. Món nợ này kh trả, ta thể nguôi ngoai?
Nhận được lệnh, m tên cơ bắp to cao khà khà cười xoa bàn tay vào nhau ta, giọng nịnh nọt: “ chủ, vậy khi cô ta c.h.ế.t …”
“Im mồm, c.h.ế.t cũng kh tới lượt chúng mày, cha tao còn đang cần kia kìa!” Hoàng Vũ ôm l gương mặt với hốc mắt tím bầm lần nữa quát: “Mau lên!”
“Khoan đã!” Th kh dọa được bọn chúng, Nhật Ly hoảng sợ vội hét lên: “Hoàng Vũ, biết đang làm cái gì kh hả?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“ cô hỏi câu này ngu thế, đương nhiên là biết .” ta cười lớn, lại suýt xoa vì bị sót miệng: “Mẹ kiếp, nhẽ ra cũng kh làm tới mức này đâu. Ai bảo gây chuyện trước chính là cô.”
Nhật Ly ngơ ngác: “ đụng gì tới ?”
“Chính cô đã gọi ện báo cho Bích Liên chuyện chơi gái, chính cô là làm cho d tiếng của bị xã hội rèm pha. Sau đó lại hãm hại Bích Liên ngủ với gã đàn kia làm chính thức trở thành trò cười cho thiên hạ. Cô nghĩ mà xem, cô đáng bị đối xử như thế này kh?”
Còn chưa kể tới ra n nỗi này là do ai?
“Này, chuyện cô ta ngủ với ai kh lỗi của nhé, chính là mẹ con bọn họ tự làm tự chịu. Phóng lửa đốt nhà nhưng lại tạt ngược xăng vào , đừng đổ lỗi cho .” Nhật Ly bật cười đáp lại.
“Con r, đừng mà ngậm m.á.u phun !” Ái Lan chen vào.
“Chuyện này , tốt nhất đừng đổ lên đầu , nực cười lắm. Còn nữa, theo biết thì những chuyện tốt đẹp về sau của Bích Liên còn đều do một tay mẹ như bà làm. cảm th hâm mộ quá!” Nhật Ly chỉ tay vào Ái Lan giễu cợt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-129-keo-toi-uy-hiep.html.]
“Lại nói về chuyện bà bày mưu hãm hại con gái, chợt nhớ ra một chuyện thật thú vị nữa. Hình như cô Bích Liên và Võ Khánh qua lại với nhau. Bà kh chỉ là một mẹ chả ra làm , còn là vợ thất bại.”
“ thế? Cái gia đình này bà cướp của mẹ cơ mà? Bà kh được như ý hay ? Chẳng nhẽ… đây gọi là quả báo?” Nhật Ly cố kéo dài thêm thời gian.
“Còn nữa, muốn báo thù những chuyện xảy ra với chính lên ? là đàn kh hả?”
“Cô muốn xem đàn đến đâu kh?” Hoàng Vũ gằn giọng hỏi.
“ mau bắt nó , còn để nó nói nhiều như thế làm gì?” Ái Lan run giọng tức giận nói lớn.
“Chúng mày, lên!” Hoàng Vũ vẫy tay.
Th vậy Nhật Ly liền chạy vụt vào phòng khóa trái cửa lại, cô chạy tới chạy lui cuộc gọi kh được kết nối, hốc mắt đã đỏ lên sợ hãi, tim đập thình thịch theo từng tiếng động bên ngoài.
Nếu như chỉ một hai thì Nhật Ly còn thể liều mạng một phen, đằng này, bọn chúng lại áp đảo cô về mọi mặt.
Cô bốn xung qu căn phòng tìm chỗ thể trốn. Nhưng vốn dĩ nó quá sơ sài kh thể giúp ích gì được. Chưa kịp thất vọng thì cô lại tới khung cửa sổ.
Kh cần suy nghĩ, Nhật Ly liền chạy tới đó mở bung cửa sổ ra, kéo rèm che lại. Ngay sau đó, cánh cửa phòng cũng bị phá.
Ba gã côn đồ vào đưa mắt ra hiệu với nhau lục soát khắp căn phòng. Cuối cùng bọn chúng tới cái cửa sổ.
Sau khi tấm rèm được kéo ra, cũng kh th ai. Ngoài cánh cửa cũ kỹ ra chỉ một chiếc dép trong nhà rơi trên bậu cửa, chiếc còn lại rơi dưới lòng đường.
Gã đầu gấu chửi thề một câu, ngó đầu xuống xem xét cùng hai gã kia xuống nhà.
“ chủ, con nhỏ đ nó nhảy qua cửa sổ xuống đường chạy trốn ạ.”
“Còn kh mau đuổi theo!” Hoàng Vũ ôm mặt giơ chân đạp vào gã ta một cái.
Cả đám lập tức chạy ra khỏi nhà, dọc theo con phố truy tìm tung tích của Nhật Ly.
Ái Lan Hoàng Vũ chậm rãi nói: “ về nói với giáo sư Lê. đã đưa các tới chỗ của nó, việc bắt được nó hay kh lại là trách nhiệm của các . Chuyện hợp tác giữa hai nhà như đã đề nghị, ta hoàn toàn quyền từ chối. cũng kh tìm kh ra đối tác khác, chỉ là dù trước kia hai nhà cũng chút quan hệ. Mặc cho và Bích Liên đã tan vỡ, tuy nhiên trong mắt vẫn luôn coi như trước.”
Hoàng Vũ khinh thường đáp: “Cha nói, đây là cơ hội cho bà lập c chuộc tội giúp nhà họ Võ. Bằng kh, mục tiêu đầu tiên của đám quái vật kia sẽ là nhà bà.”
Thỏa thuận cái c.h.ế.t tiệt gì?
ta nói xong thì lập tức xoay bỏ .
“Khốn kiếp!” Ái Lan nhổ một bãi nước bọt xuống sàn nhà cũng chuồn nốt. Ngôi nhà chìm vào trong sự im lặng.
Một lúc lâu sau Nhật Ly mới nét nút chui từ sau cái bàn máy tính ra ngoài, cô vội vã cầm theo ện thoại và ví tiền bắt tắc xi tới tòa nhà Hùng Thiên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.