Yêu Em, Sủng Em
Chương 13:
Trong biệt thự của Tuấn Kiệt.
“Chủ nhân, bên kia động tĩnh. Dường như bọn họ lại chuẩn bị mở căn mật thất đó ra.” Lâm vội vàng bước vào căn phòng tối báo cáo.
đàn đang để trần nửa phía trên, tấm lưng đầy các vết sẹo lớn tuy kh thô ráp sần sùi nhưng màu sắc trắng hồng của nó cũng cho th trong quá khứ đã từng là những vết thương đáng sợ.
Tuy vậy, chúng kh hề làm mất vẻ quyến rũ của đàn mà ngược lại càng thêm chút tà mị khó cưỡng.
Tuấn Kiệt kéo áo choàng lên, xoay lại. Gương mặt tuấn đang tái nhợt lấm tấm mồ hôi, đầu l mày khẽ cau. Lâm hỏi: “Chính các kh?”
“ ạ. của chúng ta cài vào bên trong m dòng họ kia đều đồng loạt truyền tin tức về.”
“Xác định ngày giờ cụ thể .” mỉm cười, ánh mắt loé lên tia nguy hiểm nhấc chân bước ra ngoài.
“Chủ nhân, định ăn chay thật ?” Lâm kh nhịn được lo lắng hỏi.
“Vì cô , sẽ làm được.” đàn đã biến mất chỉ bỏ lại một câu nói vọng lại.
Lâm ngơ ngác theo bóng lưng rời của .
Tình yêu quan trọng đến thế ?
Đối với những như bọn họ mà nói, ăn chay chính là một cực hình. Riêng việc kiềm chế sự khao khát về m.á.u thịt thôi mà ý chí đã cần rèn luyện lâu. Nếu bây giờ cắt hẳn m.á.u tươi ra khỏi khẩu phần, dạ dày sẽ học thích nghi lại với thức ăn của con . Cơ thể cũng sẽ kh chỉ chịu sự đau đớn bình thường đâu, mà là vô cùng đau đớn.
Ngoài thủ lĩnh ra chắc c kh con ma cà rồng nào đủ nghị lực để làm được.
Nhưng mà như thế để làm gì cơ chứ?
Chẳng ta vẫn câu, yêu là chấp nhận tất cả những tật xấu của đối phương hay ?
Lâm lắc đầu lẩm bẩm: “ cần về đọc thêm m bộ tiểu thuyết tình cảm lãng mạn nữa để hiểu thêm về tình yêu mới được.”
“Mà lẽ là nên quan sát cái được chủ nhân để ý kia thì hơn, thế nào chẳng tìm ra được chân lý!”
Bóng dáng của Lâm nhoáng một cái cũng biến mất, ta sắp xếp một chút mới được, tương lai đầy phấn khích của chủ nhân hoàn toàn phụ thuộc vào ta kia kìa.
Nhờ những ý tưởng của Lâm, toàn bộ nhân viên Hùng Thiên đã được trải qua một ngày đầy sóng gió.
Hôm nay, Nhật Ly vừa bước vào c ty đã được bảo vệ nhắc nhở vòng qua quầy lễ tân để nhận quà.
bó hoa hồng nhung đỏ cỡ đại cô hơi lúng túng.
“Chị ơi, chị nhầm kh ạ? Kh ai tặng hoa cho em đâu!” Nhật Ly xấu hổ nói với lễ tân.
“Em tên là Nhật Ly kh?” Cô lễ tân lạnh nhạt hỏi lại.
“Vâng ạ.”
“Kh sai đâu, mau ôm để chị còn làm việc.” Giả bộ gì nữa, còn định để đây rêu rao tới bao giờ nữa?
Nhật Ly th thái độ khó chịu của cô ta thì nhận l bó hoa, trộm bĩu môi ôm nó mang vào phòng.
Vừa mở cửa ra, mùi thơm của hoa hồng nhung đã tràn vào căn phòng. Tuấn Kiệt cau mày ngẩng đầu lên. Ngay lập tức bó hoa biết trước mắt đã khiến kinh ngạc.
Hoa ở đâu ra?
Em mua tặng ?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Đâu cần nhiều thế, một b là đủ thành ý , lại bó to như thế, ôm nặng lắm kh?
Tuấn Kiệt vội đứng dậy, gương mặt vui vẻ đang định bước tới trịnh trọng nhận bó hoa đại diện cho sự mến mộ thì Nhật Ly đã ném phạch nó vào cái ghế gấp đẩy vào góc phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-13.html.]
Chuyện gì vừa xảy ra thế?
Kh hoa tặng ?
gượng gạo ngồi xuống trước khi ai đó kịp nhận ra hành động hớ hênh vừa của , khó hiểu lên tiếng hỏi: “Hoa ở đâu ra vậy?”
Nhật Ly thở dài, l gi ướt chà lau chỗ n.g.ự.c áo sơ mi trắng bị cánh hoa dập ố màu vào bực bội trả lời: “ kh rõ, nghe lễ tân nói là chuyển cho .”
“Ừ.” Tuấn Kiệt cầm ện thoại lên n cho phòng nhân sự kịp thời bổ sung quy định, cấm nhân viên mang hoa tươi vào c ty.
Dám c khai tặng hoa phụ nữ của ?
Trưởng phòng nhân sự: Sếp lại bị ai trêu chọc ?
Ngay lập tức th báo được truyền tới hộp thư của toàn bộ nhân viên.
Toàn bộ nhân viên: Kẻ nào đã gây họa?
Ai cũng biết vừa nhận được hoa sáng nay là ai.
Vậy là ngay lập tức, một cô thư ký riêng vốn dĩ vô hình trong mắt mọi đã nh chóng trở thành tâm ểm, ai ai cũng biết và bắt đầu lời ra tiếng vào lật tìm gia phả nhà ta.
Mà trớ trêu ở chỗ, th tấm ảnh chụp trộm cô được bí mật truyền , nữ thì ghen tị còn nam lại mê mẩn, bắt đầu rục rịch ngo ngoe.
Chỉ trong một buổi sáng, mà kh khí trong c ty đã thay đổi nghênh trời lệch đất.
Nhật Ly cảm nhận được ều này khi cô xuống căng tin ở tầng ba ăn trưa. Ánh mắt dò xét của mọi khiến cô th chút khó hiểu. Bê khay đồ ăn, cô mất tự nhiên tìm bàn trống để ngồi. Nhưng vừa đặt m.ô.n.g ngồi xuống, các ghế trống còn lại đã lập tức kín chỗ.
WTF? Ai đó vừa thầm chửi trong lòng.
Cô ngước mắt lạnh nhạt qua gương mặt của những đàn đang vây l . Chỉ muốn bùng nổ nhưng nghĩ đến đây là chỗ kiếm cơm xịn sò nhất của , Nhật Ly đành nhịn xuống, cắm đầu vào khay đồ ăn.
“Chào em, là Minh.”
“ là Nam”
...
“...” Ai cần biết tên của m .
Nhật Ly xã giao gật đầu lại cúi xuống nhét vội thức ăn vào miệng, tốc độ chẳng khác gì một con ma đói. Nếu như là một xấu xí, hẳn sẽ bị chê cười mà lôi ra dạy dỗ. Nhưng vì đây là một cô gái đẹp nên cho dù hơi kém lịch sự một chút, thì ai cũng vẫn th chấp nhận được.
Một bữa ăn trôi qua chưa tới mười phút, Nhật Ly chẳng biết hôm nay ăn những gì. Cũng chẳng biết m kia nói cái gì. Cô vội vàng đứng dậy chuồn thẳng.
Họ kh xấu tính, nhưng sự nhiệt tình lại khiến Nhật Ly khó chịu.
Tuấn Kiệt ở trong phòng nghỉ theo dõi camera cũng tức ên , vậy là phòng nhân sự lập tức thêm một th báo khẩn nữa. Tùng d sách những bí mật bị ều động liền thay họ mà vã mồ hôi.
Đám này lại gây ra đại họa gì thế?
Để tổng giám đốc ký gấp lệnh ều tới chi nhánh tận trên vùng cao, nói là xây dựng khu du lịch sinh thái nhưng tới mọt kiếp nơi đó mới được vào hoạt động.
ta lại lật đật vào nhóm chát kín của nhân viên c ty dò hỏi m lãnh đạo cấp cao khác. Sau một hồi bàn luận, bộ óc th minh của bọn họ đã đưa ra được kết luận mang tính đột phá: Đừng trêu chọc vị thư ký mới ở bên cạnh tổng giám đốc.
Tránh xa ba mét đế giữ an toàn cho bản thân.
Một cái tem đỏ cảnh báo nguy hiểm đã vụng trộm dán lên Nhật Ly để nhắc nhở những ai còn ngo ngoe trước vẻ đẹp e th cao hấp dẫn của cô.
Ôi trời, cái kiếp nhân viên thực sự chẳng dễ dàng gì.
Mà đâu chỉ bọn họ, trong cuộc như Nhật Ly cũng chẳng cảm th khá hơn là bao.
Chưa có bình luận nào cho chương này.