Yêu Em, Sủng Em
Chương 133: Đàm phán thất bại.
Mà lúc này tại thành phố Nhật Hạ bên cạnh.
Trong lúc chờ mọi suy nghĩ, Tuấn Kiệt đã ra ngoài phòng họp để gọi ện cho Nhật Ly. Sắc mặt căng thẳng lạnh lẽo của sau khi cúp máy cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Lâm th vậy liền cố nhịn cười, chỉ thể là Nhật Ly mới khiến cho chủ nhân bộ dáng như thế này.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cứ mà xem, cuộc gọi đã kết thúc được vài phút mà chủ nhân vẫn còn đứng chằm chằm vào màn hình, miệng thì tủm tỉm mỉm cười, chốc chốc lại bấm sáng. Đã vài phút trôi qua cũng chưa ý muốn quay trở lại bên trong.
Ngón tay thon dài xoa lên gương mặt cô gái trên màn hình, miệng lẩm bẩm: “Chờ nhé!”
Tuấn Kiệt nghĩ ngợi lại bấm thêm một cuộc gọi khác cho Lê Tuấn. nh đã hồi đáp.
Giọng nói ấm áp từ trong đó truyền ra: “Tuấn Kiệt, con vẫn ổn chứ?”
“Vâng, mọi thì ?” mỉm cười nhẹ giọng hỏi.
“Chúng ta đã tới biệt thự trong núi, Lam Linh cũng ở đây, nhưng khi của cha đến chỗ Nhật Ly thì kh th con bé, vẫn còn đang cho tìm.” Ông Tuấn vẻ sốt ruột, giọng nói chút gấp gáp.
“Cô đã tới Hùng Thiên , cha mẹ yên tâm, ở đó đừng ra ngoài. Con sẽ nh chóng trở lại ạ.” Tuấn Kiệt cẩn thận dặn dò: “Cũng đừng dùng phương tiện liên lạc cũ, toàn bộ đều bỏ .”
“Cha biết , chúng ta kh mang theo để lại cả ở biệt thự. Tình hình bên đó bất lợi kh?” Ông Tuấn lựa lời hỏi, dù biết thể Tuấn Kiệt sẽ kh muốn lo lắng mà nói giảm nói tránh .
“Con đang ở phòng đàm phán, vẫn nên chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.”
“Còn còn chưa ăn gì đúng kh?” Ông Tuấn thở dài, với đặc thù cơ thể của Tuấn Kiệt hẳn chỗ đó kh thức ăn thích hợp, hơn nữa cũng kh tiện cho việc tự làm đồ ăn.
Tuấn Kiệt nắm chặt ện thoại, về phía ngoài cửa sổ, đáy lòng cảm th ấm áp, nhẹ đáp: “Chưa ạ.”
“Được , con cố gắng giữ gìn sức khỏe, bảo Lâm tr thủ làm một chút gì đó. Nhất là kh được nhịn ăn, và đánh mất cảnh giác, khi cần thiết thì mạnh mẽ tự vệ biết chưa.”
Lê Tuấn còn chưa quên chuyện lần trước thằng em họ mất dạy Lê Minh muốn hỗ trợ dã tâm của ta. Dù kh ở đ cũng thể hình dung được sự căng thẳng đang diễn ra.
Mà hiện tại, Lê Minh đã phát hiện ra Tuấn Kiệt chính là đối tượng nghiên cứu năm xưa trốn thoát, dễ gì tha cho thằng bé!
Đại bản do của ta lại ở Nhật Hạ, quy mô so với phòng thí nghiệm ở Vũ Ninh càng tối tân hơn. Tuấn Kiệt ở đ lại kh m theo. Lê Tuấn thật kh dám bu lỏng tâm tư, lúc nào cũng ngay ngáy lo sợ con trai được an toàn hay kh.
Đôi mắt Tuấn Kiệt trầm xuống: “Cha, đừng lo cho con. Con hoàn toàn cách bảo vệ bản thân.”
"Ừ!" Lê Tuấn thở dài.
Tuấn Kiệt nói thêm vài câu động viên cúp ện thoại, trở lại phòng đàm phán.
Toàn bộ trong đó vẫn duy trì bộ dáng nghiêm chỉnh, thẳng lưng ngồi họp.
Lê Minh liếc qua toàn bộ các gương mặt trong phòng, sau đó đứng dậy dõng dạc nói: “Chúng ta đã lật bài ngửa với nhau . cần ta để hoàn thiện c trình nghiên cứu. Thành tựu sẽ chia cho tất cả các vị.”
Đám trong phòng vẫn ngồi im kh dám nhúc nhích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-133-dam-phan-that-bai.html.]
Sau khi bọn họ được xem sơ đồ phân bố lực lượng và đội quân của Tuấn Kiệt, mọi quyết định đưa ra đều kh dám mang tính chủ quan. Đội quân của Tuấn Kiệt so với những sản phẩm lỗi của phòng nghiên cứu kia rõ ràng khác nhau một trời một vực.
Nghiêng về bên nào vẫn cần bàn bạc thêm.
Lê Minh th thái độ nước đôi của đám thì lập tức bực bội. Ông ta trừng mắt Tuấn Kiệt lớn giọng: “ ta sẽ kh thể cho các phương thức trường sinh.”
Tuấn Kiệt nhún vai: “Nếu muốn, thể giúp bất cứ ai được sức mạnh vô song, tuổi thọ lên tới trăm năm kh biến chứng. Vậy chả là quá đủ à.”
“Đ là biến tất cả con thành quái vật giống .” Lê Minh kh muốn để tiếp tục lung lay ý chí của đám kia.
“ chỗ nào giống quái vật? thử lại đội quân của xem, so với chúng , kh cần nói thêm gì chứ?” Tuấn Kiệt trào phúng đáp trả.
“…” Lê Minh đập bàn đứng dậy: “ cho tất cả các nửa ngày suy nghĩ. Nửa ngày sau nếu kh đưa ra được quyết định, đừng trách tuyệt tình.”
Nói ta cầm áo vest vắt trên ghế của , trầm giọng quát: “Tan họp.”
Sau đó vội vã rời .
Mọi nhất thời chưa kịp phản ứng.
Xong ?
Thời gian bị tra tấn đã qua!
Vài lãnh đạo trong cơ quan chính phủ tới trước mặt Tuấn Kiệt, cẩn trọng hỏi: “ trai, chúng muốn nghe ý tứ của về chuyện phát động chiến tr này.”
Tuấn Kiệt thân thiện mỉm cười: “ nói , nhưng vẫn muốn nhấn mạnh lại lần nữa, bản thân chưa từng ý nghĩ mong muốn chiến tr. Việc bị biến thành cái bộ dạng này, toàn bộ đều do ta gây ra. Tuy nhiên, việc thành lập đội quân để bảo vệ bản thân và chống lại nguy cơ muốn đảo loạn thế giới của Lê Minh là hoàn toàn chính đáng. tham gia cuộc đàm phán này, chỉ muốn cho các ngài biết, chúng kh là giống loài khát m.á.u như Lê Minh tuyên truyền. Chúng chỉ muốn bảo vệ bản thân khỏi những cuộc thí nghiệm man rợ mà thôi. Một khi chính phủ thiện chí, chúng sẵn sàng hợp tác như một đối tác bình đẳng.”
“Nghĩa là nếu như chiến tr xảy ra, ý định biến đổi toàn bộ dân thành giống loài mới lôi kéo họ về dưới trướng của kh?” Một khác hỏi.
Tuấn Kiệt liếc ta một cái thật sâu, nhếch miệng đáp: “Một khi chiến tr bùng nổ. Mọi ều chúng ta nói bây giờ chỉ còn mang tính chất tham khảo.”
tiếp tục: “Các ngài biết hành vi sai trái của phòng thí nghiệm kia nhưng vẫn dung túng, hậu quả này chắc là đã lường trước. Loại huyết th chứa vi rút bến đổi gen kia nếu như bị lây lan kh được chế, sẽ vô vàn các chủng loại khác ra đời. Khi , ều gì cần thiết nhất đối với an toàn của bản thân thì sẽ làm.”
Đám liền sửng sốt, sau đó như hình dung được thêm một bộ mặt khác của vấn đề, liên tục gật đầu: “Được , trai, chúng sẽ cân nhắc, hi vọng sẽ hỗ trợ chính phủ một chút để khống chế những quái vật kia.”
Tuấn Kiệt vào mắt ta, như ngầm hiểu được dụng ý. Dường như Lê Minh đã khống chế vài buộc họ đưa ra quyết định.
gật đầu kh lên tiếng cùng với Lâm rời . Ngay khi trời chập choạng tối liền trốn khỏi tầng tầng lớp lớp đội quân của Lê Minh. Sau đó ở một chỗ quan sát nhất cử nhất động của ta, tùy thời hỗ trợ một chút.
Nói chung là việc muốn ngăn cản bước Lê Minh lẽ kh thể được nữa . Đến ngay cả lãnh đạo cấp cao của chính phủ mà ta còn khống chế được thì việc ta nuôi dã tâm bá chủ thế giới đúng là chẳng gì là khó thực hiện.
Tuy vậy, đời nào Tuấn Kiệt để cho ta được thuận lợi.
Đừng mơ.
chính là bá chủ của tất cả những thứ kia, chỉ cần muốn, sẽ khống chế được toàn bộ bọn chúng. Cơ mà, với bản tính hung tàn khát máu, Tuấn Kiệt thực sự kh chắc thể giúp được nhiều hay kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.