Yêu Em, Sủng Em
Chương 142: Chó cắn chó.
“Mẹ… Con kh muốn giống như mẹ, biến thành cái máy nhân giống…” Bích Liên th nói lỡ lời liền giơ tay bịt chặt miệng, đỏ mắt lắc đầu nguây nguẩy.
Ái Lan ngước mắt về phía Lê Minh và Võ Khánh, vỗ nhẹ bàn tay vào tay Bích Liên đang túm l cánh tay ra vẻ an ủi cô ta: “Con gái, con đừng khóc, thực xin lỗi, đều tại mẹ kh tốt, giá như mẹ đủ mạnh đã kh bắt con chịu đựng những ều này. Con đừng oán trách mẹ, trách hãy trách bọn họ, chính bọn họ đã dồn mẹ tới bước đường cùng làm như thế, cũng chính bọn họ muốn nhắm vào con, mẹ cũng kh biết làm .”
Bà ta vừa nói xong, ánh mắt hận thù của Bích Liên lập tức chiếu tới Võ Khánh, cô ta lớn giọng chất vấn: “Cha, cha nói xem, tại cha lại làm thế, cha hết thương còn hay ?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
cảnh chó cắn chó của nhà họ Võ, Nhật Ly nhếch môi cười châm chọc. Chuyện đã đến mức này mà ngay cả ai hại cô ta cũng kh phân biệt nổi, đúng là ngu si dốt nát hết thuốc chữa. Cho dù bị như vậy cũng là xứng đáng!
[Cái loại d phận ăn cắp thì cũng mãi chỉ là hàng thải kh xứng được tôn nghiêm. Cho dù hào quang mang lại nhất thời khiến mày cảm th xung sướng, nhưng hiện tại thì ? Khác gì phường khóc thuê, thê thảm cỡ nào chứ! Rõ là nghiệp quật!] Nhật Ly thẩm rủa trong lòng: [Mẹ con nhà mày chẳng khác éo gì đứa ăn cắp truyện của tao cả.]
Cô cảm th nhàm chán liếc ra xung qu, tặc lưỡi. Nguyên một đám vệ sĩ cải trang thành phục vụ vẫn luôn hướng mắt c chừng về phía này, th vậy Nhật Ly liền biết bản thân cô đã bị bao vây. Đáy lòng liền chút lo lắng. Cô lén bấm thiết bị liên lạc đặc thù báo cho Lâm. Trong nháy mắt nóc biệt thự nhà họ Võ đã tia đèn led đáp lại. Nhật Ly liền yên lòng đứng xem màn kịch tiếp diễn ra .
Cô tò mò Võ Khánh sẽ nói gì, mà cái tên đạo diễn Hà kia cũng kh biết núp xó xỉnh nào . Chả nhẽ lại đang léng phéng ăn vụng?
Võ Khánh từ đầu đến giờ vẫn chưa nói gì. Thực tâm ta thích tiểu tình nhân bé nhỏ này, nhưng ngặt nỗi vẫn còn tuân thủ hiệp ước với Lê Minh nên mới đành nhịn xuống Bích Liên khóc lóc đến đau lòng. Nghe cô ta chất vấn, chân mày ta cũng nhíu chặt lại.
Dưới ánh mắt ngóng tr của Bích Liên cùng tò mò của đám đ. Võ Khánh do dự chốc lát, sau đó ghé vào tai Lê Minh nói gì đ g giọng. Rốt cuộc cũng ta chẳng dám để cho sự việc này nháo to đến mức khó coi, sẽ làm trò cười cho mọi , còn gây ra chú ý cho thế lực khác. Mặc dù những mặt ở đây ngày hôm nay, ngoại trừ Nhật Ly ra thì đều là cùng hội cùng thuyền đã ký hiệp ước với bên phòng thí nghiệm, nhưng cũng kh thể quá mất mặt được, ta dù gì cũng là đứng đầu một gia tộc. Dòng họ Võ cũng là thế lực lớn vị thế kinh tế ổn định trong số tám gia tộc còn lại, vậy nên càng kh thể im lặng.
“Tất cả những ều này hoàn toàn là bịa đặt, con th chưa, cả cha và mẹ con đều yêu thương con, chúng ta đã lời nào nói rằng sẽ bán con cho phòng thí nghiệm đâu. Mẹ con… mẹ con cũng kh là một vật thể thí nghiệm. Nếu bà ta là vật thể thí nghiệm, bác Minh con lại thể để bà ta tự tung tự tác ở ngoài lâu như vậy được. Đừng tin vào lời khích bác của nó.” Nói ta chỉ tay vào kẻ đầu sỏ, nhưng tiếc là giờ này chỗ đ chẳng còn th bóng dáng của Nhật Ly đâu nữa.
“Cô ta đâu?” Võ Khánh gầm lên quay sang hỏi đám vệ sĩ.
“Ông chủ…” Rõ ràng vừa còn ở đó.
Cả đám vệ sĩ ngơ ngác nhau. Toàn bộ mặt cũng ngây ngô chả hiểu chuyện gì.
“Mau chia ra tìm, chắc c nó chưa ra khỏi chỗ này đâu.”
“Mọi vào hết phòng khách, kh ai lại lung tung.”
Võ Khánh tức giận ra một loạt mệnh lệnh.
Tất cả mọi đều bị dồn vào phòng khách trong biệt thự.
Đến bước này, trong lòng bọn họ đều hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vì thế cũng kh nói thêm gì nữa, tình nguyện vào. Ai ngu mà chống đối lại Lê Minh và Võ Khánh, nếu muốn ngày mai tỉnh dậy sẽ biến thành sinh vật xấu xí kia thì cứ tự nhiên… Bọn họ còn chưa hưởng thụ đủ cuộc sống, đương nhiên kh dám.
Còn Ái Lan thì đang đưa Bích Liên lên phòng nghỉ ngơi. Lúc này gã Hà mới lặng lẽ xuất hiện, bà ta th thế liền gật đầu rời khỏi phòng.
Sau khi chờ tất cả mọi , Lê Minh mới Võ Khánh hài lòng cười nhạt. “ th đàn bà của nhà họ Võ đúng là thiện chiến!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-142-cho-can-cho.html.]
“Sự việc nháo thành như vậy, hiện tại cũng nên hài lòng chứ!” Võ Khánh gằn giọng hỏi.
Lê Minh bật cười kh khách, trợn mắt lại Võ Khánh bĩu môi nói: “Chẳng lẽ kh hài lòng?”
“Một nửa đội quân biến đổi mới đã giao cho , xem, so với đám lãnh đạo kia chính còn quan trọng hơn gấp m lần còn gì!” Lê Minh trào phúng. “Giờ chỉ cần bắt được con chuột đó nữa là thành c.”
Ánh mắt sắc bén của ta đảo qu ngôi biệt thự. Ông ta kh tin chỉ một con nhỏ yếu đuối lại thể thoát được thiên la địa võng này.
“Mẹ kiếp, Lê Minh, cũng chỉ vì cái thú vui ngớ ngẩn của mà mặt mũi mất sạch. kh chọn cách im lặng mà bắt . Lại cứ nhất nhất diễn một màn này?” Võ Khánh vẫn tức giận.
“ kh làm thế cái tên kia biết là vợ nó đã bị bắt ở đây mà chạy tới chứ!” Nói Lê Minh xoay vào bên trong nhà.
“Vậy nếu bắt được con r kia, sẽ bu tha cho Bích Liên kh?” Võ Khánh chạy theo hỏi.
“Ông thực sự muốn dòng giống của sẽ là những nhân loại biến đổi gen mới?” Lê Minh nhún vai hỏi. “ thể thử với gen ti.nh tr.ùng tươi đ!”
Võ Khánh nhăn nhó: “Lê Minh, chưa con nối dõi…”
“ kh hứng thú nghe kể khổ, thiếu gì đàn bà, đừng diễn vai bi lụy si tình với !” Lê Minh xua tay chán ghét, lạnh lùng đánh gãy lời ta.
Cả hai một trước một sau vào căn phòng bí mật hệ thống camera theo dõi. Qua những màn hình gắn trên tường, mọi ngóc ngách của biệt thự nhà họ Võ đều vô cùng rõ nét, còn cả âm th phát ra nếu được lựa chọn.
Lúc này phòng khách đều chật cứng . Kẻ đứng ngồi, vẻ mặt ai n đều mệt mỏi và sợ hãi nhưng lại cam chịu kh dám phản kháng, chỉ thì thầm trao đổi một chút. Bọn họ đều mong cô gái náo xược kia sớm bị tóm để bản thân thể sớm được trở về.
Ở màn hình khác là các vệ sĩ đang lùng xục ra vào để tìm kiếm Nhật Ly. Lê Minh và Võ Khánh cũng lướt nh qua các màn hình cùng tìm kiếm nhưng kh hề th cô mà lại chứng kiến một cảnh tượng đặc sắc khác.
Lê Minh thì tặc lưỡi bật cười còn Võ Khánh thì gầm gừ tức giận.
“Đ, th chưa. để cho sử dụng bao nhiêu năm vậy mà chẳng biết tr thủ. xem, trợ lý của còn cả con gái to tướng như thế .”
“Bọn chúng đưa vào bằng cách nào?” Võ Khánh th Tạ cùng Ái Lan đang ngầm trao đổi với một nhóm . Lúc này bà ta đã thay ra bộ váy áo thướt tha, toàn thân mặc một bộ đồ nỉ màu x rêu bó sát toàn thân, để lộ ra dáng hình tiêu chuẩn hấp dẫn.
“Nhà của , lại hỏi ?” Lê Minh cười trừ.
“Rõ ràng đã biết trước kh? Ông biết con đàn bà đó sẽ phản bội. Biết nó muốn trừ khử hai ta?” Võ Khánh tức giận, kh biết ta l con d.a.o găm ở đâu đang lăm lăm cầm chắc trên tay, ánh mắt hằn học.
“ chỉ đoán thôi, tiếc là đoán trúng.” Lê Minh liếc căn phòng kia cũng chẳng hề tỏ ra sợ hãi mà sang chỗ khác, với tay bật phóng to màn hình lên.
Ngay lập tức một cảnh tượng đặc sắc gấp bội đập vào mắt Võ Khánh. Ông ta liền nghiến răng kèn kẹt như c đòi mưa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.