Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 156:

Chương trước Chương sau

( H)

Sau hồi lâu, Võ Khánh đã hơi thấm mệt, ta đứng thẳng dậy, ôm Bích Liên xuống khỏi bàn, ấn đầu cô ta xuống, buộc cô ả chống hai tay dưới sàn nhà, chổng cao m.ô.n.g lên trên.

"Hôm nay chúng ta sẽ thử qua tất cả các tư thế, con th hả?" Võ Khánh bóp chặt m.ô.n.g cô ta, tàn nhẫn thúc mạnh h, cây gậy một đường trơn trượt phóng vào, chạy thẳng tới sát tử cung. Bích Liên hét lên một tiếng thất th sau đó im bặt. Cặp m.ô.n.g nảy nở bị bàn tay Võ Khánh nhào nặn liên hồi, đột nhiên ta vỗ thật mạnh: "Chó cái, kêu lên , kh kêu nữa?”

Đoán chừng Bích Liên hẳn là vẫn còn quá mức sung sướng mà nói kh lên lời, Võ Khánh dùng tay giữ chặt eo cô ta, h giật liên hồi ra vào. Tiếng kêu bép bép phát ra kh ngừng.

“Cha, mẹ nó con khoái, sâu nữa cha…” Bích Liên hổn hển kêu, cô ta bám tay vào chiếc ghế trước mặt nâng lên. Từ cơ thể cô ta đang tiết ra một chất dịch nhầy trong veo, chúng như linh tính trôi dần tìm về những chỗ giao nhau của hai nh chóng biến mất vào cơ thể của đàn .

“Được nhé, cha sẽ dốc hết tinh lực cho con gái.” Võ Khánh ên cuồng cười nói. Cơ thể ta tựa như được bơm chất kích thích đột nhiên hăng hái tột độ, cảm giác sung mãn tràn trề làm cho một lão già trở nên sung mãn chẳng khác gì một trai trẻ đang trong giai đoạn cường thịnh nhất.

"A a a...! Đến cha… A… Chính là… Ô trời… Chính là như vậy đ, con gái muốn được cây gậy lớn của cha cắm… quá sung sướng...!A a … a...!Tử cung bị cắm cũng thật thoải mái… Ôi ôi a..." Hiện giờ Bích Liên đã bị khoái cảm chăm sóc, cả cô ta nâng nâng cực kỳ thỏa mãn. Cơ thể vặn vẹo đưa đẩy phối hợp cùng phía sau vô cùng nhịp nhàng.

Võ Khánh càng lúc càng thở dốc, ta vương tay bắt l cánh tay của cô ả kéo ngược ra phía sau, Bích Liên tựa như đang ngồi trên cây gậy của Võ Khánh. Lực đẩy dội ngược từ dưới đ.â.m lên, toàn bộ trọng lượng cơ thể của Bích Liên đều dồn nén tại nơi nhạy cảm bị tiếp xúc này.

Cô ta liên tục la lớn, la đến khàn cả cổ họng, cơ thể vẫn kh ngừng tạo ra chất dịch kích thích Võ Khánh, tham lam hưởng thụ chẳng hề muốn ngừng lại.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

"Con chó cái này, nếu thêm vài đến cùng chơi, con vẫn thể tận hưởng được nữa kh? con thể dâ.m http://xn--3ca5g.ng/ đến thế chứ!" Võ Khánh vẫn mãnh liệt ra vào, lời nói ra mang theo sự ghen tu càng rõ rệt: "Một cắm miệng, một cắm hang nhỏ, còn khác chơi lỗ huyệt, con th thế nào?"

Bích Liên uốn éo m.ô.n.g nhỏ, đón nhận khoái cảm từ cây gậy của ta đem lại: "A a a...! Cha, ta chưa từng chơi lỗ huyệt, còn chưa biết gì hết…”

“Vậy ?” Võ Khánh cười khục khục đột nhiên bu tay thả cô ta ra cúi sấp xuống, tiếp đó rút cây gậy khỏi hang nhỏ. Cây gậy nhầy nhụa dính đầy dịch nhầy đặt bên ngoài lỗ huyệt. Đôi tay ta bóp hai cánh m.ô.n.g b rộng. Ngực phập phồng vui thích vì sắp được khai phá vùng đất mới.

Lỗ huyệt khi nãy đã bị ngón tay ta chơi, giờ nong rộng đáng kể nhưng vẫn còn chật trội. Cây gậy khó nhọc từng bước tiến vào, vào tới đâu lại bị đẩy ra tới đó. Đến khi khó nhọc lắm mới được nửa cây, cả hai đã dầm dề mồ môi, Võ Khánh mới dừng lại giây lát. Đợi cho Bích Liên thích nghi một chút, ta bắt đầu giữ l h cô ả nhẹ nhàng ra vào.

Lớp màng của lỗ huyện bám chặt vào cây gậy như giác hút của con đỉa, muốn đẩy ra nhưng lại cũng muốn nuốt vào.

Khoái cảm từ lỗ hậu khác hẳn hang nhỏ, cảm giác căng tức như muốn vệ sinh cộng hưởng cùng những mơn trớn nhẹ nhàng vào từng nếp gấp, lập tức khiến Bích Liên rên lên sung sướng: “Đúng ...! Ôi...! Chính là cảm giác này, cây gậy lớn của cha đ.â.m lỗ huyệt con gái.”

Cô ta vừa lên tiếng, Võ Khánh bật cười khoái trá, liền l hơi thúc thật mạnh h, toàn bộ cây gậy đã vọt vào hẳn phía trong, lực đẩy từ các cơ thịt xung qu cuộn lên dồn vào thân gậy khiến cả hai cùng rên lên quá đỗi sung sướng. “Á… ôi ôi chà… Con thật sự quá thoải mái … cha ơi, a a..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-156.html.]

"Con mẹ nó hừ!" Võ Khánh bóp thật mạnh m.ô.n.g cô ta: "Thả lỏng, nghe th kh, mau thả lỏng, làm như lúc con vệ sinh , con muốn siết c.h.ế.t cha kh hả! Con chó cái dâ.m đãng này.”

Thực sự mà nói, sức của Võ Khánh mặc dù được mị dụ.c của Bích Liên kích thích nhưng cũng kh thể đu lại được với sức trẻ của cô ả. Ông ta đang nóng nảy vì cảm giác muốn xuất nhưng kh thể xuất nổi, cây gậy thì căng http://xn--c-5ym.ng/ đau đớn. Nói ra, nếu như ta mất mạng về chuyện này cũng cơ sở.

Hơn nữa với đặc thù cơ thể của Bích Liên, lẽ đến toàn bộ đàn của Vũ Ninh này đều chạy tới cắm, may ra như vậy mới thỏa mãn được cô ả.

Võ Khánh nghĩ tới ều đó, tâm trạng hăng hái lúc nãy liền như bị đánh cho một cái thật mạnh, trong suy nghĩ lúc này của ta chỉ là cảnh tượng Bích Liên quằn quại cùng hàng trăm đàn mà kh hề biết xấu hổ cầu hoan. Càng nghĩ, cây gậy càng căng tức đau đớn khó nhịn. uống Bích Liên đang vặn vẹo, lỗ huyệt thì gắt gao xoắn chặt l ta, âm th rên rỉ phát ra cũng càng lúc càng thêm dâ.m mị. Ánh mắt Võ Khánh liền đỏ lên y hệt con dã thú hung tợn.

Võ Khánh ôm l h Bích Liên, bàn tay hung ác bóp mạnh, h cử động mãnh liệt cắm một hồi. Miệng rên gừ gừ. Sau một lúc, cơ thể ta sắp kh trụ nổi bắt đầu run rẩy, đầu gối khụy xuống đè lên Bích Liên đẩy ngã cô ta cùng quỳ.

Bích Liên chợt cảm th gì đó kh ổn liền kịch liệt giãy giụa, lớn giọng nức nở: "Kh, kh được… Ô ô… dừng lại cha ơi…”

Nhưng phía sau dường như kh nghe th gì, đôi tay vẫn giữ chặt l h cô ta, cả cơ thể to lớn cứng rắn đè sấp lên lưng khiến cô ả chẳng thể giãy giụa. Trái ngược lại là cây gậy vẫn kh ngừng ra vào.

Cả cơ thể Võ Khánh chính là kh ổn, ta giờ chẳng khác nào con rô bốt, trong đầu chỉ một loại ý niệm duy nhất đó là cắm và cắm, chừng nào kh xuất chừng đó kh thể dừng.

Bích Liên cũng đã cảm nhận được rõ ràng tình huống kh ổn này, cô ta hốt hoảng gạt Võ Khánh ra, cực lực phản kháng, h nhỏ lắc mạnh như muốn đẩy rớt cây gậy kia ra ngoài: "Ô... Kh được… A a a… Rút ra … Cầu xin cha… A a a… Mau rút. Thằng khốn, cút ."

Nhưng tất nhiên là cô ta chẳng thể được như ý nguyện, Võ Khánh vẫn thế chỉ biết ra sức mà cắm. Thô bạo mà đâm. Đến mức nơi đó đã chảy nhiều ch nhầy, nhưng chẳng là thứ mật ngọt sung sướng, đó chính là máu.

Bích Liên bắt đầu hoảng sợ khi chóp mũi cô ta ngập tràn mùi m.á.u t, cả lo lắng đến muốn hỏng , cô ta cảm giác như bản thân sắp kh thể nào chịu đựng nổi nữa.

Kh, kh được… Cô ta kh thể cứ thế này mà bị cắm c.h.ế.t được.

Như vậy là quá mất mặt kh?

Hơn nữa, cô ta còn chưa báo thù xong. Kh được!Tuyệt đối kh thể được!

Bích Liên dùng một loại sức mạnh cầu sinh lớn lao chống tay nâng cơ thể dậy, tiếp đó nghiêng đẩy mạnh Võ Khánh. Cơ thể cứng ngắc của ta ngã vật ra sau. Nhân cơ hội này cô ả vùng đứng dậy.

Lúc này cô ta mới th, Võ Khánh đã rơi vào trạng thái sơ cứng, tròng mắt trắng dã vô hồn, gần như là quá trình biến thành xác ướp, chỉ là h vẫn kh ngừng cử động, m.á.u từ nơi đó xối xả phun ra như đài phun nước.

Bích Liên hoảng sợ, vơ vội l bộ quần áo mặc vào bỏ chạy khỏi biệt thự nhà họ Võ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...