Yêu Em, Sủng Em
Chương 158:
Cơ thể mỏng m của Nhật Ly tựa như nụ hoa ngọc lan tinh khôi, e ấp đang đắm chìm trong cơn mưa đầu Hạ, tầng tầng lớp lớp khoái cảm do đàn này mang lại tựa như cơn sóng cứ dồn dập kh biết mệt mỏi phủ lên cảm xúc của cô.
Toàn bộ mọi thớ cơ đã quá sức chống đỡ bắt đầu rã rời, Gia Ly sắp kh chịu nổi lắc đầu, gương mặt ửng đỏ đầm đìa mồ hôi. Khóe mắt cũng tràn lệ, nức nở: "Kiệt... Ông xã. A, a, a... dừng …"
"Còn tiếp tục… em… c.h.ế.t chắc… luôn."
mỉm cười, tròng mắt cô càng thêm thâm sâu, thúc h mạnh thêm một cái cúi đầu ghé tới bên gương mặt mê man tình tứ hỏi: “Ông xã ? Gọi thêm lần nữa xem nào!”
Nhật Ly biết thích cô gọi là xã, lẽ chỉ cần cô gọi thêm vài lần sẽ vui vẻ mà dừng lại. Cô thực cảm th quá đủ , cũng cho là nên kết thúc kh cần lao lực nữa, thế nên miệng nhỏ lại hé ra, cố vòng đôi tay run rẩy ôm l cổ khẽ gọi: “Ông xã, xã, chúng ta dừng nhé, em còn muốn chuẩn bị vài chuyện.”
Âm th yêu kiều vang lên lọt vào tai Tuấn Kiệt làm càng thêm hứng chí, trái tim cũng rộn rã kh ngừng. Đây mới đúng là cảm giác thỏa mãn thực sự.
Vậy nên đương nhiên là đâu thể dừng, ngược lại bây giờ cho dù Nhật Ly khóc lóc cầu xin như thế nào, cây gậy cứng rắn đang cần mẫn ra vào hang nhỏ kia cũng chưa từng bị gián đoạn, cứ như thể đang muốn làm một lần này bù đắp, lấp đầy tất cả những khoảng trống do sự lo lắng chênh vênh trong lòng mang đến.
Nhật Ly mềm nhũn nằm vật ra tấm đệm, cô bị cắm hỏng , sắp c.h.ế.t thật ! Nhưng trái tim lại ngập tràn hạnh phúc, hân hoan hòa cùng xúc cảm của thành một bản ngân nga tuyệt vời.
Tuấn Phong chống tay, rũ mắt phụ nữ của đang nằm dưới thân, khóe mắt ướt át, hàng mi cong vút cùng với tiếng nỉ non đầy thỏa mãn. Khóe miệng liền cười. Bờ môi mềm ghé xuống hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền đó, l.i.ế.m vị mặn chát của nước mắt, thầm thì: “Cho dù sau này, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng đừng quên . Đừng quên rằng vẫn mãi yêu và chờ em nhé.”
Nhật Ly mở bừng mắt cau mày vào gương mặt đang ở ngay gần đó: “Em sẽ kh quên, nếu lần nữa lạc nhau, nhất định sẽ tìm tới được chỗ của .”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nhất thiết là .
Tuấn Kiệt hài lòng gật đầu, lại nghĩ tới kế hoạch muốn dùng cô làm máy đẻ của Lê Minh, tròng mắt kh kiềm được liền nổi lên tia máu, chấp niệm độc chiếm cô, bảo vệ an toàn cho cô càng đè nặng lên đôi vai của .
thở dốc nâng cằm cô lên, tay khác vuốt ve mái tóc hỗn độn ướt át mồ hôi. Môi mỏng khẽ chạm vào vành tai, sự bá đạo và dục vọng chiếm hữu đã ăn vào tận sâu trái tim : "Em đã hứa đ nhé, kh được phép nuốt lời..."
"Tất nhiên, ai kh giữ lời là chó con." Nhật Ly rụt vai bật cười đáp.
Tuấn Kiệt mỉm cười ôm chặt cô vào lòng, tưởng chừng như đang muốn dung hòa cô vào cơ thể to lớn này của .
Cây gậy bên dưới vẫn thong thả cắm vào rút ra, hang nhỏ mềm mại bị cắm kh ngừng rung lên, cánh hoa phồng to ướt át nóng đến kh ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-158.html.]
"A a a a a…" Đột nhiên Tuấn Kiệt nhấc một chân của Nhật Ly vắt lên vai, loại tư thế này chính là khiến cây gậy đ.â.m loạn xạ, chạm tới tận cùng. Nhật Ly yếu ớt chống đỡ, bàn tay nhỏ bé bất mãn bấu chặt vào hai bắp đùi của , miệng hét lên hoảng hốt.
Sau một hồi Tuấn Kiệt liền thả chân cô xuống, đôi tay cầm eo nâng m.ô.n.g của Nhật Ly lên cao. Lúc này Nhật Ly chỉ thể phản kháng bằng cách dùng đôi chân quấn qu eo của đàn , đến cả sức giơ tay cũng kh , chỉ thể ậm ừ ngâm nga.
Cẳng chân và eo cô cũng đã tê rần, cả chẳng khác gì miếng bơ mềm mại mặc ều chỉnh ra mọi tư thế, tiếng hoan ái dâ.m mỹ bên trong căn phòng kéo dài tới tận trưa, khi mà Nhật Ly kh chịu được cường độ kích thích bên dưới, liền ngất xỉu trong lòng đàn .
Tới lúc Nhật Ly tỉnh lại lần nữa đã là quá trưa.
Ánh nắng chói chang xuyên qua tấm rèm chiếu vào phòng. Kh khí mát mẻ trong núi thổi tới xua phần nào mùi vị nồng đậm do hai tạo ra. Nhật Ly bất đắc dĩ mỉm cười Tuấn Kiệt đang say sưa ngủ ở bên cạnh.
Cô giơ tay gạt ra mái tóc, làm lộ vầng trán cao vu vức kiên nghị của . đàn của cô trời sinh tài giỏi, vậy mà số phận lại quá mức bất c.
Chưa biết cuối cùng tình huống trước mắt này sẽ tới đâu, chỉ biết là, cho dù ra , cô cũng vẫn quyết tâm trợ giúp đến cùng. Kẻ thù tới một g.i.ế.c một, tới mười g.i.ế.c mười. Kh đánh được thì cùng bỏ chạy.
“Em ngủ thêm chút .” Tuấn Kiệt cũng đã tỉnh, bắt l tay cô nhẹ nhàng hôn lên đó: " đàn của em chính là mạnh mẽ, yên tâm , mọi chuyện đã lo."
“Em hiểu, chỉ là chút bất an…”
Tuấn Kiệt ngắt lời cô: “Ôi trời, cho dù chết…”
“Kh được nói.” Nhật Ly bịt chặt miệng lại, trừng mắt cảnh cáo: “Cấm nói gở.”
Tuấn Kiệt kéo tay cô ra, mỉm cười: "Thì chỉ thí dụ thôi mà… Được , kh nói, dù gì em còn ở bên cạnh, chúng ta luôn ở bên nhau, mọi chuyện đều kh đáng sợ, em nói xem kh?"
Nhật Ly khẽ gật đầu, cắn môi kh nói.
Tuấn Kiệt ôm cô trong lòng, nâng cằm cô lên đặt xuống một nụ hôn cuồng nhiệt, nhận th cô sắp sửa hít thở kh th mới vừa ý bu ra.
Cơ thể Nhật Ly thật mau lại lần nữa sinh ra phản ứng, cả cô trần trụi nằm gọn trong lòng , gương mặt, thậm chí da thịt cả lập tức đỏ bừng như con tôm hấp.
Cô cắn môi như l được ở đâu một loại sức lực đột phá. Cả y hệt con cá chạch lủi lăn một vòng ra mép giường vơ vội l cái áo ngủ rơi dưới đất che cũng như kh che cơ thể chuồn thẳng vào nhà tắm bên cạnh.
Tuấn Kiệt cánh cửa khép lại, nụ cười trên môi liền biến mất. cũng rời giường mặc lại quần áo sau đó sang căn phòng làm việc ở bên cạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.