Yêu Em, Sủng Em
Chương 163: Nhưng vợ mày là người thường
Lúc này tên da đen chẳng khác gì than hoa kia đang dùng tay vừa gạt vừa lau vệt m.á.u loãng chảy ra từ hai bên tai của . Ánh mắt trắng dã hằn tia m.á.u thì hung ác chằm chằm vào Tuấn Kiệt, chỉ muốn một ngụm cắn c.h.ế.t .
Chả là vừa xong, gã ta đã trở thành cái bình chứa để Lê Minh và Tuấn Kiệt cùng so cao thấp tr quyền kiểm soát. Mặc dù cuối cùng chưa phân tg bại nhưng gã ta đã trải qua nỗi đau đớn giống như cả bộ não bị ta dùng thìa vét hết ra ngoài. Vô cùng khó chịu, đúng như kiểu muốn sống kh được c.h.ế.t cũng chẳng xong.
Hiện giờ, vừa mới được thả lỏng một chút, gã liền gầm lên, vung quyền lao tới Tuấn Kiệt, cánh tay to lớn như cái búa tạ nâng lên, chỉ cần đập xuống, đầu của bên dưới sẽ bị dập nát như đậu phụ.
bộ dáng hùng hổ của gã ta, Tuấn Kiệt ngược lại bình tĩnh, bĩu môi khinh thường nói: “Mẫu mã xấu, thuộc tính và sức chịu đựng cũng chả ra !”
Nghe vậy, gã da đen tức giận gào lên: “Mày cứ thử một trưởng của tao sau đó mày thích nói như thế nào thì liền là thế !”
Tuấn Kiệt bật cười mỉa mai.
[Tên hề c.h.ế.t tiệt này! Đây là vì tao đang muốn kéo dài thời gian nên mới đùa với mày đôi câu, vậy mà còn kh biết xấu hổ huênh hoang.]
“ mày lại thể ngang ngược như thế chứ! Tao đang cho mày cơ hội để sống sót đ, hiểu kh?” Tuấn Kiệt nhún chân đạp qua vai gã ta nhảy về phía ngược lại. “Mạng nhỏ đáng quý, nên trân trọng.”
Gã da đen nhếch miệng khinh bỉ, gã ta cho là Tuấn Kiệt sợ hãi, nên nghe nói vậy lại càng hăng tiết, gã ta chẳng thèm đáp lại, cúi gạt chân ra phía sau đồng thời tung một quyền đ.ấ.m móc ngược sang bên cạnh.
Tuấn Kiệt vừa nhảy lên tránh cú gạt, lại ngửa né cú đ.ấ.m móc, cả mềm dẻo tựa như một dải lụa phất phơ trong gió.
Gã da đen buồn cười, chỉ tay nói: “9001 này, Tao mong chờ được đè mày ra ngấu nghiến m.á.u thịt, chủ nói, năng lượng của mày đủ cho tất cả chúng tao thăng một cấp.”
Hai thủ thế đứng đối diện với nhau, đều đang dè chừng đối phương.
Tuấn Kiệt nghe vậy liền tỏ ra ngạc nhiên hỏi: “Nói như thế, tao đã biến thành đường tăng? Ha ha ha, vậy thì xem chúng mày bản lĩnh để ăn kh.”
“Tất nhiên .” Gã da đen bất ngờ vung tay, muốn đánh ra một cái bạt tai, một phát vỗ cho Tuấn Kiệt hết vênh váo.
Nhưng mà bàn tay của gã ta còn đang dừng ở giữa kh trung, âm th của cái tát đã vang lên: “Ba!”
Chính gã ta cũng bị sửng sốt, chuyện quái gì vừa xảy ra thế? bị đánh lại là gã ta? Tuấn Kiệt đã ra tay như thế nào?
Đúng là tốc độ cực kỳ nh, ngay cả khi cái tát được gã ta nhận định xong xuôi, thì cảm giác nóng rát đau đớn mới chậm rãi từ trên mặt truyền tới đại não. Trong nháy mắt tất cả mọi thứ đều hóa thành lớn bé thi nhau nhảy múa.
Cũng chẳng để gã ta kịp định hình lại, liên tiếp vài cú vả nữa đã ập đến. Thêm cả bàn chân cứng rắn của Tuấn Kiệt còn hung ác đạp thẳng vào lồng ngực, gã da đen liền như một quả bóng bị đá bay, “rầm” một cái rơi thẳng vào mui xe của Lê Minh.
Th của liên tiếp bị đánh bại, đám quái vật đứng ở xung qu ta cũng tỏ ra e ngại, vì rụt rè sợ hãi khí thế của Tuấn Kiệt mà muốn quay đầu bỏ chạy.
Th vậy, Lê Minh lập tức gào lên:
“Mẹ nó! Dám ra tay đánh của tao, chúng mày đâu, x lên đập c.h.ế.t thằng đó cho tao!”
Một đám quái vật đủ mọi hình dạng, nhận được mệnh lệnh cưỡng chế liền hùng hổ lao lên.
Nhật Ly lo lắng, luống cuống tay chân vừa định nhắc Tuấn Kiệt hãy cẩn thận, thì loáng một cái đã chẳng th bóng dáng của đâu.
Lâm và đoàn bên cạnh cũng thế, hốt hoảng sục xôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-163-nhung-vo-may-la-nguoi-thuong.html.]
Nhưng mà thảm nhất lại là đám quái vật của Lê Minh. Bọn chúng còn chưa kịp chạy lên trước, đã đối mặt với một bóng đen dũng mãnh vọt tới chặn đường.
Ph! Ph! Ph!
Tên quái vật đầu tiên kh biết va thứ gì, đầu chợt nổ tung, tên thứ hai, thứ ba… liên tiếp các bộ phận cơ thể ở vị trí trọng yếu bị nổ, ngã gục kh thể đứng dậy. Sau một lúc, đám quái vật đã bị hạ tương đối nhiều, tình huống khá hỗn loạn.
Nhân lúc này, của Tuấn Kiệt đã nhận được mệnh lệnh của khởi động hệ thống sóng âm gây nhiễu loạn mối liên hệ của Lê Minh với đám quái vật. Đồng thời rút toàn bộ về cố thủ bên trong biệt thự. Hiện giờ, ở đây chỉ còn lại một đứng giữa một đám quái vật, hăng say tắm m.á.u kẻ thù.
Một gã to cao lực lưỡng y như khổng lồ lao đến, gã còn chưa kịp há mồm hét lên đã hứng chịu một nắm đ.ấ.m vào ngay sống mũi, ngửa mặt lên trời m.á.u mũi b.ắ.n ra như suối nước nóng, ngã xuống tức khắc.
Ngay sau đó, tiếng tát, tiếng đá, tiếng đạp hết đợt này đến đợt khác nối tiếp nhau vang lên.
Một đám quái vật hung hãn lao tới đến đâu đều bị diệt đến đó, chúng càng tỏ ra oai vệ bao nhiêu thì lại càng bị hành hạ tơi bời b nhiêu.
Lê Minh cũng bất ngờ, khí thế Tuấn Kiệt mạnh mẽ như thế đúng là ngoài sức tưởng tượng của ta. Hết lần này tới lần khác vẫn chưa hết ngạc nhiên.
Ông ta trợn mắt chữ O mồm chữ A đang muốn thả ra mệnh lệnh tinh thần tiếp tục triệu tập đám quái vật quần c, nhưng vừa mới phát động năng lực đã kinh ngạc đến mức kh dám tin.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Toàn bộ liên hệ của ta và đám quái vật đã bị cưỡng chế cắt đứt từ lúc nào .
Những con cấp cao kh bị nhiễu loạn thì đều đã bị hạ nằm la liệt dưới mặt đất, trong chốc lát kh thể đứng lên nổi, nhiều tên còn bị tàn sát dã man.
Lê Minh hoảng hốt, tay chân lạnh toát run rẩy. Ông ta vội vã vặn chìa khoá muốn khởi động xe chạy trốn. Nhưng mãi vẫn kh thành c.
Vài con quái vật th động bắt đầu chạy tới nh chóng bao vây l ta.
Sau khi xử xong đám quái vật, Tuấn Kiệt bật cười về phía Lê Minh đang chật vật chống đỡ. Bộ dạng hết sức chật vật của ta khiến bật cười vỗ vỗ tay cổ vũ: “Đúng , chui qua háng con đó, bò qua bên này, chui như thế bọn chúng bắt tới sáng mai cũng kh được.”
Lê Minh vất vả lẩn trốn, ta chút ít năng lực nhưng xét về chiến đấu thì kh thể làm được gì. Nghe Tuấn Kiệt ở một bên châm chọc, ta tức giận gầm lên, giật mắt kính gọng vàng đã nứt trên sống mũi vứt xuống, lợi dụng khoảng trống liều chạy vào cánh rừng bên cạnh.
Tuy nhiên, ta chưa chạy được m bước đã ngã sấp xuống đất. Nguyên một hàm răng vập xuống… mắt nhắm tịt run rẩy chờ đợi cái c.h.ế.t đang đến gần.
Lê Minh chờ lúc lâu vẫn chẳng th gì, liền hé mắt. Mất vài giây sau Lê Minh mới tỉnh dậy từ trong khiếp sợ, trợn mắt đàn đang đứng trước mặt, run giọng nói: “Mày dám ra tay, tao là đã cho mày cơ hội được sống tiếp, mày cần báo đáp tao.”
Nhắc đến chuyện này, Tuấn Kiệt liền bực , trực tiếp hất mặt xem thường: “Mày đừng l cái lý do đ để bao biện cho lý tưởng bệnh hoạn của mày. Kh mày, nhiều sẽ hạnh phúc hơn nhiều. Cứ an tâm mà .”
“Giết tao, sẽ kh được huyết th giải độc, mày sẽ mãi là quái vật.” Lê Minh đổi giọng, bày ra vẻ mặt uy hiếp.
Tuấn Kiệt ngồi xuống, giơ tay tát cho ta vài cái, đến mức đầu óc xoay vòng vòng mới cười tươi nói: “Làm mày thất vọng , tao làm quái vật quen , cảm th cũng kh tệ.”
Ánh mắt Lê Minh tràn ngập phẫn nộ, độc ác nói: “Nhưng vợ mày là thường!”
Sau khi nói xong, tròng mắt ta cũng trở nên vô hồn, cứ thế c.h.ế.t . Tuấn Kiệt thu tay, nụ cười trên mặt cũng tắt. đứng dậy bãi chiến trường trước mặt lòng nặng trĩu.
Đúng , Nhật Ly chính là một thường. thể quên được nhỉ.
đúng là hồ đồ mà!
Chưa có bình luận nào cho chương này.