Yêu Em, Sủng Em
Chương 21:
Theo bậc thang xuống chừng năm mươi mét, lối vào bắt đầu rộng hơn.
Gió rít lên từng cơn luồn qua phần mái vòm đuổi theo vài bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, biến mất vào các hốc tường bên ngoài của mật thất.
Trong bóng tối, những cặp mắt đỏ lập lòe đang chăm chú quan sát mọi động tĩnh từ ánh đèn pin nhấp nhoáng phía bên trong.
“Tạch!” Một nào đó vừa bật c tắc đèn. Ánh sáng màu vàng lập tức soi rõ toàn bộ kh gian.
Mật thất này chính là một căn phòng kiên cố, rộng khoảng sáu mươi mét vu, được thiết kế chìm bên dưới nền của lâu đài cổ, thuộc sở hữu của nhà nước về di tích lịch sử cấp quốc gia. Lối vào mật thất mà tất cả vừa mới qua, nằm ở chân dãy núi đá ở phía sau - Một địa ểm heo hút ít lui tới. Nếu như kh Tuấn Kiệt cho theo dõi m lão già này, lẽ cũng sẽ chẳng bao giờ biết được vị trí chính xác của nó.
Các bức tường của căn phòng được tạo lên từ đá cẩm thạch vẻ kiên cố, trên đ chạm khắc những hình thù kỳ lạ kiểu như một loại trận pháp trấn yểm cổ xưa. Chính giữa trần là một mặt trời tỏa nắng bằng vàng, từ trên đó thả xuống một chùm đèn màu trắng chiếu thẳng xuống một chiếc quan tài bằng loại gỗ gì đó thuần sắc đen.
“Lần này muốn l mẫu vật ở tất cả các cơ quan.” Lê Minh lê tiếng.
“Kh thành vấn đề, dù cứ chia thành tựu đúng theo thỏa thuận là được.” Một già tóc bạc như cước, đeo kính gọng đen tay chống gậy ba toong hom hem lên tiếng.
“Ông là giáo sư, cứ làm những gì th cần thiết. Cái chúng quan tâm là kết quả.” Một già gầy gò đôi mắt sắc sảo nhỏ giọng nói.
“Đúng vậy, lão Trạch nói đúng, cứ làm . Nh một chút!” Đám còn lại gật gù tán thành.
Thế là Lê Minh đeo găng tay y tế vào, cẩn thận bước tới bên cạnh cỗ quan tài. Ông ta nhếch miệng cười giơ tay ấn một c tắc nhỏ bên cạnh.
“Cạch!” phần nắp nặng nề của quan tài được một cơ quan ở bên trong nâng lên đẩy ra, trượt xuống phía dưới. Tiếp đến là những vách còn lại ngả ra, sau đó thụt lại xếp gọn vào bên dưới tấm ván đặt xác ướp.
Một mùi hương nhè nhẹ từ đó bay lên tan dần vào trong kh khí, nó giống như một loại thảo dược. Nhưng Tuấn Kiệt lại nhận ra, đây là mùi m.á.u khô của nằm bên trong quan tài.
Xác ướp vô cùng hoàn hảo.
lẽ niên đại cũng được vài trăm tuổi .
Đó là một đàn mái tóc nâu dài, sắc mặt trắng bệch, mắt nhắm như đang ngủ, ngũ quan gọn gàng tuấn. Mang nét đẹp phương tây.
Thì ra đây chính là con ma cà rồng cuối cùng đã bị bắt?
Liệu là… Thôi chẳng cần suy đoán linh tinh làm gì. Hãy chú ý tới tình trạng của cái xác thì hơn.
Đúng là đến c.h.ế.t vẫn kh được yên nghỉ!
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Còn bị hành hạ đến thế kia.
Xác ướp im lặng nằm ở đó, từ vai xuống tới chân bị quấn chằng chịt bởi những sợi xích bạc to cỡ ngón tay.
Lê Minh tỉ mỉ kiểm tra một chút, miệng lẩm bẩm thầm nói: “Thật đúng là tốt. Sáu năm mà vẫn chẳng hề thay đổi.”
Ông ta cầm cái kìm cắt lên toan bấm đứt xích bạc. Một già béo ục ịch kịp thời chạy tới giữ tay ta lại, đồng thời quát lên:
“Ông muốn làm gì?”
“ cần l mẫu vật của cơ quan nội tạng phía trong.” Lê Minh khinh thường nói.
“Kh thể cắt.” Ông già béo vẫn kh bu tay.
“Bao nhiêu năm , nó đã sắp mục nát thành bùn.” Lê Minh cau mày nói tiếp: “ đảm bảo kh vấn đề gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-21.html.]
Những khác cũng hơi do dự, lời căn dặn từ tổ tiên truyền qua bao thế hệ giống như một loại tín ngưỡng, đến đời bọn họ coi như đã ngược lại với giáo huấn. Một lần, hai lần cũng như nhau. Nhiều năm như vậy chắc cũng đã chẳng còn đáng sợ nữa.
Nếu như nghiên cứu kia thành c, chẳng được lợi trước tiên chính là bọn họ ?
Sức khoẻ, tuổi trẻ ai chẳng ham?
“Ông lùi ra để cho ta làm .” Bảy kh ai bảo ai đồng loạt lên tiếng.
Ông già béo lập tức bị lép vế, vừa tức giận vừa lo lắng lùi ra phía sau.
các n cạn như thế? muốn tr thủ đòi thêm một chút lợi ích cũng kh được hay ?
Thật là ngu mà!
Nhận được sự đồng tình, Lê Minh hăm hở cầm kìm, tạch tạch cắt bỏ tất cả những sợi dây xích bạc. Cơ thể dài, gầy hoàn toàn bại lộ. Từng cái cúc áo lụa đen cũng bị ta cởi ra, nửa thân trên xác ướp để trần. Màu da trắng sáng, mịn màng bóng loáng.
Kh thể chờ đợi lâu hơn, Lê Minh vội vàng l hộp dụng cụ của lại, mở nắp ra lạch cạch sắp xếp một đống chai lọ, sau đó cầm con d.a.o mổ và kéo kẹp lên tay.
Nhưng ngay khi ta chuẩn bị đặt d.a.o xuống để rạch một đường trên ổ bụng của xác ướp thì đột nhiên một ngọn lửa màu x từ ngoài cửa bay vào rơi ngay trên đó, chớp mắt một cái đã bốc lên cháy dữ dội.
Tám già còn lại cũng choáng váng kh hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
Lê Minh hoảng hốt cởi áo vest trên ra dập lửa, miệng thì gào lên với m phía sau.
“Còn kh mau giúp một tay!”
Nhưng theo từng cú đập của ta, xác ướp dưới sức cháy của ngọn lửa x kỳ lạ đã biến thành thứ bột mịn màu trắng kh ngừng bay lên mù mịt.
Hoàn toàn được giải thoát.
Biến mất kh dấu vết.
Tiếng ho sặc sụa cùng với tiếng mắng chửi hòa vào nhau. Một lúc sau, khi lớp bụi lắng xuống, Võ Khánh tới vỗ vai Lê Minh đang buồn bã ngồi gục bên cạnh tấm ván gỗ màu đen: “Ông th gia, chuyện này là ?”
vừa giở trò tiêu hủy xác ướp để trốn tránh việc phân chia phần trăm sau này hay kh?
Nhận th tia giễu cợt và hoài nghi trong mắt Võ Khánh, Lê Minh gằn giọng đáp: “Ông cũng th còn gì?”
“ chỉ th là duy nhất đứng bên cạnh cái xác. Cũng chính từ đầu tới cuối làm mọi việc.” Võ Khánh thì thầm nói nhỏ vào tai ta: “Dù cố tình hay vô ý thì cũng sẽ bảo vệ . Bởi vì chúng ta là th gia, đừng quên thỏa thuận giữa hai ta là được.”
Lê Minh trừng mắt gật đầu.
Nhờ Võ Khánh, những khác cũng kh còn làm khó Lê Minh, với sự đảm bảo được hưởng lợi ăn chia sau này, coi như là phí bịt miệng bọn họ được trả.
Còn về việc nghiên cứu như thế nào, dùng cái gì để nghiên cứu ra thì đ hoàn toàn là trách nhiệm của giáo sư Minh.
[Đám lão già thối, cứ chờ đ cho !] Lê Minh giận mà kh nói ra được đành âm thầm ghi hận.
Tuấn Kiệt đã thành c đạp đổ một bước tiến quan trọng của kẻ thù liền vui vẻ trở lại bên ngoài. Những tên vệ sĩ bị chuyển hóa cũng đã tỉnh lại và đang ên cuồng vật lộn trên mặt đất. Sau khi được Lâm đút cho chúng một viên thuốc đặc biệt thì mới bình tĩnh lại. Bây giờ tr chúng cũng kh khác trước là m, chỉ là thời hạn kìm hãm của thuốc được một tháng mà thôi, một tháng sau... Chắc hẳn sẽ vui nhộn.
Tuấn Kiệt tới, búng tay thôi miên, xóa sạch mọi ký ức vừa của bọn chúng, sau đó nhún chân thoăn thoắt trở lại với tình yêu của .
Một chuyện quan trọng đã xong, đêm nay còn chuyện nữa.
Cần xử lý cái tội ý định tán tỉnh khác của ai kia mới được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.