Yêu Em, Sủng Em
Chương 32: Em có muốn anh không?
Tuấn Kiệt nghe vậy chỉ liếc mắt cô cười xấu xa kh đáp lại. Miệng và những ngón tay của vẫn chăm chỉ cày cuốc trên hai ngọn núi ngọc, làm chúng trở nên thật rắn chắc và đàn hồi; khiến ngậm vào trong miệng cầm vào trong tay xúc cảm mang tới tuyệt vời đến nỗi kh lỡ bu ra.
Tiếng nhóp nhép vang lên khiến Nhật Ly thoáng sững sờ.
Tuấn Kiệt đang ở trước n.g.ự.c cô bày trò trêu chọc. Ánh mắt cô như ngọn lửa muốn đốt tất cả mọi hoài nghi.
Ngón tay bên dưới cũng tăng tốc xoay ấn trên hạt mềm đột ngột chọc vào một cái.
"Tại vì lúc nào em cũng nhớ đến , khao khát được l.à.m t.ì.n.h với đ!" Tuấn Kiệt nhả núi ngọc ra, nụ hoa trên đỉnh núi ướt đẫm nước miếng của . Mất nhiệt độ, nụ hoa bỗng se cứng lại căng lên.
Nhật Ly thở dốc, rõ ràng là kh . Nhưng cô còn chưa kịp phản đối đã bị áp môi xuống; đầu tiên chỉ là cắn nhẹ, dần dần hôn sâu, đầu lưỡi vẽ theo hình dạng cánh môi cô. Nhịp thở hai mỗi lúc một nh, hòa trộn vào nhau.
Ngón tay của Tuấn Kiệt ở bên dưới khẽ tiến vào sâu hơn một chút, còn cố tình cọ lên vách thịt tìm kiếm ểm vàng kia. Nhật Ly hơi hé miệng rên lên, đầu lưỡi lập tức trượt vào trong.
Trên chiếc giường nhỏ, hai cơ thể đang khăng khít quấn l nhau.
Đột nhiên Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên, thẳng vào mắt cô, giọng nói mang theo sự đè nén, khó nhọc cất tiếng hỏi: “Cho , được kh?”
Nhật Ly thở hổn hển, lại. Trong đầu cô kh biết đang nghĩ đến những gì, sau cùng khẽ cắn môi gật đầu.
Tuấn Kiệt sung sướng mỉm cười, nằm nghiêng ra trên giường. Nhật Ly gối đầu lên tay , hai mặt đối mặt. Sau đó bắt l một chân của cô vắt lên thắt lưng , cầm l bàn tay cô đặt lên cây gậy đang chĩa thẳng ra.
Xúc cảm nơi đầu ngón tay quá chân thực, quá nóng bỏng làm Nhật Ly hơi giật . Cô được dẫn dắt lên xuống, những đường gân gồ ghề chạy ngoằn ngoèo trên thân gậy áp vào lòng bàn tay cô hưng phấn giật giật. Nhật Ly vội rụt tay lại trợn mắt vào gương mặt ngay bên cạnh.
“Em đã từng làm mà, quên bài ?” Tuấn Kiệt bật cười.
Nhật Ly xấu hổ, đỏ bừng mặt, cả cô thoáng cái nóng lên như đang bị sốt, nhưng vẫn cố phồng má phản đối: “Kh!”
“Tốt, vậy thì chăm sóc nó !” Tuấn Kiệt nói ghé đầu bắt l đôi môi cô.
“Au!” Nhật Ly bị cắn khẽ kêu lên.
Tuấn Kiệt l.i.ế.m khóe miệng cô thì thầm: “Phạt em kh nhớ bài.”
Nhật Ly trợn mắt với , cô cúi xuống cây gậy thô dài đang cương cứng kia, gương mặt lại đỏ lên thêm một tầng nữa.
" đúng là em đang nằm mơ kh?" Đột nhiên Nhật Ly thốt lên.
"Đúng thế!" Tuấn Kiệt lại hôn lên môi cô, cả ngàn lần ước gì nó là hiện thực, đáng tiếc chưa lúc.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Ưm!" Bàn tay Tuấn Kiệt bất ngờ tấn c vào hang động bên dưới những cánh hoa, xóa bỏ hoàn toàn những đắn đo của Nhật Ly.
Trong vô thức, bàn tay cô cũng bắt l cây gậy thô to kia ra sức lên xuống, nắm vào mở ra, thành thạo hơn lần trước nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-32-em-co-muon--khong.html.]
Đây chính là mơ, cô đang được bu thả với Tuấn Phong của !
Tuấn Kiệt thả Nhật Ly nằm xuống giường, trườn nằm cao lên thuận tiện cho đôi tay nhỏ của cô thể dễ dàng cầm l và chăm sóc cho cây gậy thêm cứng rắn.
Cặp núi ngọc của Nhật Ly nhờ bàn tay đàn vê nắn mà đang sung sướng nhô cao thêm, mật ngọt từ giữa những cánh hoa cũng tuôn ra như suối, ngón tay Tuấn Kiệt tiến vào bên trong hang động ẩm ướt rút ra vô cùng thuận lợi.
"Em muốn kh? Nhật Ly, em muốn kh?" Tuấn Kiệt âu yếm hỏi.
" làm thì làm , còn hỏi gì nữa hả?" Nhật Ly nắm chặt cây gậy bực bội quát lên. “ còn kh nh, chu báo thức vang lên em tỉnh ngủ là xong đ nhé!”
"Được.” Tuấn Kiệt phì cười. Đúng là Nhật Ly của , vẫn cái cá tính này.
Tuấn Kiệt xoay ngồi dậy quỳ giữa hai chân cô, đặt cây gậy kê sát miệng hang ướt át, đôi tay cố định chiếc eo bé nhỏ chậm chạp tiếng vào.
“Đừng!” Nhật Ly bỗng nhiên rụt , kẹp hai chân lại, cô chút sợ hãi. “Hay là thôi nhé!”
“ thể!” Tuấn Kiệt giữ chặt hai bên đầu gối khiến cô mở rộng hai đùi, giọng nói khàn khàn vang lên: "Hôm nay nhất định tới cùng.”
“Nhưng kh vừa!” Nhật Ly liếc so sánh.
“Để !”
Ngón tay lại bắt đầu ra vào, đầu tiên là một ngón, hai ngón, ba ngón…
“Á! Tuấn Kiệt. CMN chậm thôi.”
Cửa hang nhỏ bị đ.â.m thật thoải mái. Nó bị ngón tay của đàn chơi đùa đến mức mật ngọt kh ngừng tuôn ra, văng cả lên đùi và cây gậy ở gần đó. Vách thịt mềm mại bên trong càng lúc càng trở nên lẳng lơ ướt át kh chịu nổi. Theo mỗi nhịp tay , nỗi khao khát ham muốn mỗi lúc một nhiều hơn, cần được lấp đầy, cần được một thứ khác đ.â.m vào sâu hơn.
"Thực sự em muốn thôi hay ?" Tuấn Kiệt gian xảo hỏi.
“Tuấn Phong! A! Em đánh c.h.ế.t !” Nhật Ly giơ đôi tay lên bắt l hai tai của kéo xuống, đợi cho gương mặt đàn sát lại gần, cô hung hăng há mồm cắn thẳng vào chóp mũi của , còn day thêm một cái.
Nhưng đồng thời với hành động này của cô, cây gậy của ở bên dưới đã cọ sát cửa hang, sau đó từ từ tiến vào. Vách thịt đã được mở rộng nhưng vẫn là cố sức nuốt vào.
Tuấn Kiệt hít hà một hơi cố gắng kiềm chế, cảm xúc ấm áp, thít chặt thật sự khiến muốn ên cuồng x tới.
Khi chạm đến tầng ngăn trở quý giá, giữ l eo cô dùng sức đẩy h thúc mạnh vào.
"A!" Nhật Ly hét lên một tiếng nữa, nhả mũi của ra, nước mắt nóng bỏng lập tức chảy khắp gương gương mặt xinh đẹp.
Kh còn chút nào gọi là cao ngạo lạnh lùng, chỉ sự yếu đuối mong m như một đoá hồng bạch trong cơn mưa nhỏ.
Màng trinh vừa bị đàn này đ.â.m thủng, hơi nhói, cô muốn đẩy ra. Nhưng ngay sau đó lại một loại khoái cảm kỳ lạ khác đang len lỏi vào lấn át , chút đau đớn khi nãy bỗng chốc chẳng còn đáng nhắc đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.