Yêu Em, Sủng Em
Chương 37: Anh điều tra tôi?
chỉ im lặng đứng đó thôi cũng đã trở thành tâm ểm ngắm của vô số . Số lượng khách chờ xe, còn cố tình bị nhỡ chuyến mỗi lúc một đ.
Với bộ âu phục màu đen chỉn chu, gương mặt tuấn, dáng cao ráo, Tuấn Kiệt hoàn toàn chẳng cần bất cứ cử động nào cũng thể tự tạo thành một bức tượng hoàn mỹ.
Th cô, lập tức vẫy vẫy tay ánh mắt như đang nói: “Đ, em , chỉ cần đứng đây kh thôi cũng vô số thèm.”
Nhật Ly trợn mắt tới, đứng yên ở chỗ cách ba bước chân, miễn cưỡng mỉm cười: “Tổng giám đốc, thật trùng hợp! cũng đứng ở đây để bắt xe à?”
Tuấn Kiệt nhếch môi, giơ tay kéo cô tới gần. Nhật Ly bị bất ngờ, dưới chân lập tức lảo đảo hẫng một bước, bị kéo vào trong lòng, lập tức cảm th hoảng sợ.
“ làm gì thế?” Cô quát lên.
Đám đ ồ lên thích thú. Vài còn l ện thoại ra chụp lại.
“Đừng nhúc nhích.” Sắc mặt Tuấn Kiệt kh chút thay đổi, nâng tay giúp cô l xuống chút vụn gi kh biết dính lên tóc từ lúc nào, động tác vừa dịu dàng lại tự nhiên.
Nhật ly ngơ ngác, gương mặt bất giác đỏ bừng lên. Cô hơi lui về sau một bước, giơ tay lên vén lọn tóc bị vương ra sau tai, lúng túng khó hiểu, kh dám vào mắt của , ấp úng giải thích:
“Chuyện về Vinh... chỉ muốn nói rõ ràng với , nhưng kh đồng nghĩa với việc chấp nhận sự quan tâm của .”
Tuấn Kiệt mỉm cười, thản nhiên nói sang vấn đề khác: “ tình cờ ngang qua căng tin, th hai chút cử chỉ thân mật, nên nhắc nhở đôi câu để cô được biết, kh đến lúc bị phạt lại oán trách . Kh thể kh nói chúng ta cũng hữu duyên.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nhật Ly: “…”
Hữu duyên cái con khỉ? Nghiệt duyên thì !
Cô ngẩng đầu một cái, hơi tò mò nói lảng sang chuyện khác: “Chẳng xe, lại đứng ở đây?”
đàn kh đổi sắc mặt nói dối: “Hôm nay xe của bị hỏng.”
“Vậy à!” Mặc dù Nhật Ly hơi nghi ngờ nhưng nghĩ đến là chủ, nhân viên như vẫn nên im lặng kh vạch trần thì hơn nên thôi.
Cô xung qu, th đám đ tập trung lại ngày một nhiều liền kéo ra một chỗ cách khá xa trạm bắt xe hỏi: “ biết tuyến xe để về nhà chưa?”
Tuấn Kiệt khẽ gật đầu: “Biết , nhưng xe buýt đ chút kh quen. Hay em dạo với một chút chờ xe sửa xong sẽ đưa em về được kh?”
Nhật Ly sửng sốt.
Vấn đề này... Khó trả lời!
Cô còn đang muốn chuồn êm đây này!
Nhật Ly miễn cưỡng cười, từ chối: “ còn về làm thêm, ... thể ngồi ở đâu đó chờ cũng được!”
Tuấn Kiệt suy nghĩ một chút, gật đầu: “Ừ.”
bỗng nhiên lại l ra một tấm thẻ màu đen in chữ vàng, đưa ra trước mặt cô: “Em cầm cái này .”
Nhật Ly lại thêm lần nữa rơi vào trạng thái ngơ ngẩn. Nếu như cô kh nhầm, tấm thẻ này gọi là thẻ đen - Vip thuộc về d nghĩa Hùng Thiên. Số tiền ở bên trong cô mơ cũng chẳng thể đếm hết được, quan trọng nhất chính là nó tượng trưng cho thân phận của sở hữu.
Bạch phú mỹ đ!
thể nói, nếu Nhật Ly nhận tấm thẻ này thì chẳng khác nào cô đã nhận lời chấp nhận để đàn này bao nuôi. Biến cô thành một loại phụ nữ sống nhờ vào tiền của khác, chỉ cần nghĩ thôi Nhật Ly cũng đã cảm th tự coi thường chính .
Cô cười giễu cợt trong lòng, nhưng bên ngoài lại tỏ ra kinh ngạc há miệng, về phía Tuấn Kiệt thắc mắc: “ đưa cái này cho ? Tại ?”
“Em hiểu mà.” Tuấn Kiệt nghiêm túc nói.
Nhật Ly: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-37--dieu-tra-toi.html.]
Hiểu nhưng nói ra lại chút ngượng mồm.
Đây thật sự là... khiến ta kh biết đáp lại thế nào cho . Đằng trước nói kh được yêu đương c sở, sau lưng lại dúi thẻ đen muốn mua tình của ?
“ tiếc...” Cô dứt khoát từ chối. “ tìm khác .”
“ đưa nó cho em kh để mua em l.à.m t.ì.n.h nhân hay bao nuôi như em nghĩ, chỉ muốn giúp đỡ em trả hết những số nợ kia.” Tuấn Kiệt ngừng một chút nói: “ đã xem những tin tức trên mạng gần đây.”
“ ều tra .” Nhật Ly cau mày hỏi.
“ đã nói thích em, đương nhiên sẽ quan tâm tới mọi thứ thuộc về em.” Tuấn Kiệt thẳng vào mắt cô, ánh mắt chứa chan sự chân thành.
Ngay lúc Nhật Ly muốn nói gì nữa thì nhạc chu của ện thoại bỗng vang lên. Cô đành nghe máy trước.
gọi là biên tập viên của cô.
“Alo, Chị một tin tốt cho em đây.” Giọng nói vui vẻ của Ngọc Hà vang lên.
“Dạ.” Nhật Ly kinh ngạc hỏi lại: “Tin gì vậy ạ?”
“Bộ truyện [Trả nợ cho ma long] của em được chọn xuất bản sách nhé!” Ngọc Hà kh giấu nổi sự phấn khích.
“Thật kh ạ?” Nhật Ly cũng chẳng dám tin hỏi lại.
“Em chuẩn bị mà làm đại thần là vừa, chị xem bảng thống kê , m bộ kia cũng đang hót nhưng vì kết SE nên còn cần xem xét, thể nhà xuất bản sẽ cân nhắc đến việc yêu cầu em viết thêm ngoại truyện.”
“Hì hì, vâng ạ.” Nhật Ly cười tít cả mắt.
“Thế nhé, chuyện gì mới chị sẽ gọi cho em, nhớ thường xuyên kiểm tra email đ.” Ngọc Hà cũng thở phào nhẹ nhõm. Con bé này đúng là cô mến.
“Vâng ạ, em chào chị.”
Nhật Ly Tuấn Kiệt đầy vẻ vui mừng, khoe: “ sắp xuất bản sách, th chưa, lúc đ sẽ đủ tiền để trả nợ. Tự sẽ làm được.”
Kh cần đàn bao nuôi!
“Đúng . Em giỏi!” cười tủm tỉm nói tiếp: “Vậy em thể để đưa em về nhà kh?”
Mải đứng nói chuyện với đàn này mà xe buýt cũng bị nhỡ chuyến, Nhật Ly sắc trời đành gật đầu. “Cảm ơn !”
Cô vừa dứt lời thì chiếc xe ô tô quen thuộc cũng xuất hiện bên lề đường. Cửa bên ghế lái một trai đẹp mắt bước xuống xe, gương mặt lạnh lùng cứng ngắc như một bức tượng kh hề một chút biểu cảm nào.
Cô biết này, trong bảng sơ đồ nhân sự c ty , tên là Đoàn, trợ lý tổng giám đốc.
“Ông chủ.” Đoàn tới cúi một góc bốn mươi lăm độ chào Tuấn Kiệt, quay sang gật đầu với Nhật Ly.
Tuấn Kiệt tới ngồi vào chỗ ngồi phía sau, Nhật Ly theo cánh tay mời của Đoàn cũng sang bên kia ngồi vào cạnh Tuấn Kiệt.
Trên xe kh ai nói gì, im lặng cho tới khi về đến cửa nhà Nhật Ly.
“Tạm biệt!” Cô cúi đầu vào cửa kính chào trong xe.
Tuấn Kiệt mỉm cười gật đầu.
Chiếc xe rời , lát sau đàn mới lẩm bẩm: “Tình yêu thời đại học thú vị kh?”
“Dạ?” Đoàn liếc mắt gương mặt đẹp kh góc c.h.ế.t của đàn ngồi ghế sau qua kính chiếu hậu hỏi lại.
“Kh gì!” Tuấn Kiệt thờ ờ nói ra phía ngoài nhếch miệng cười nguy hiểm.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.