Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 39:

Chương trước Chương sau

Cô kh muốn...

thể làm ở chỗ này được?

Nhật Ly hốt hoảng muốn đứng lên, làm một cái gì đó để cho tỉnh lại thoát khỏi giấc mơ.

Nhưng cô vừa nhấc m.ô.n.g lên đã bị bàn tay bên cạnh bắt l em giữ lại chuẩn xác đặt ngồi lên đùi của .

Da thịt nhạy cảm chạm lớp quần jean thô cứng, lại ở loại tư thế này lập tức khiến cả hai đều sinh ra phản ứng.

Rõ ràng nhất chính là cây gậy của đàn bên dưới m.ô.n.g Nhật Ly nháy mắt trở nên cứng rắn, nóng hổi gồ lên giật giật.

Sắc mặt Nhật Ly đỏ bừng lâng lâng như say rượu. Cô choáng váng chao đảo vội choàng tay ôm l cổ của đàn .

đã từng nghĩ nếu như làm ở hoàn cảnh này sẽ tình thú!” Tuấn Kiệt khẽ nói, chất giọng ma mị yêu dị khó tả.

“Đừng...” Nhật Ly sợ hãi thốt lên, nước mắt cũng bắt đầu tuôn ra.

Cô sợ hãi thực sự. Cho dù bị con ma là Tuấn Phong ám cũng kh nên mạo hiểm như thế này.

Nhưng đàn lại kh bu tha nói tiếp: “Yên tâm , nghĩ lát nữa em cũng sẽ nghĩ như thế cho mà xem.”

Lời nói của giống như sức mạnh thôi miên, bỗng nhiên Nhật Ly th cơ thể nóng rực khao khát lạ kỳ. Dưới m.ô.n.g chỉ vì câu nói của cũng đang rỉ ra mật ngọt.

Trong nháy mắt, mọi phản ứng của Nhật Ly như bị ấn nút tạm dừng.

Tuấn Kiệt cười xấu xa, đưa ngón tay xuống quẹt một cái giơ ra trước mặt hai : “Em xem đây là gì?”

Gương mặt Nhật Ly đang đỏ bừng bỗng tái khi th trực tiếp đưa ngón tay chứa mật ngọt kia của cô vào miệng mút ngon lành.

[Kh được, nhất định tỉnh dậy, chấm dứt chuyện này.]

Nhật Ly liếc dãy bậc thang lên xuống, kh cần nghĩ ngợi cô bu cánh tay đang bám vào trên cổ ra, ngả ngã về phía ngoài.

Chỉ cần bị đau sẽ tỉnh lại, giống như khi ngủ mà gặp ác mộng thì chỉ cần giật là thoát khỏi.

Nhưng niềm hy vọng của Nhật Ly chưa kịp lớn đã bị bóp chết. Tốc độ của Tuấn Kiệt còn nh hơn cả vận tốc tiếp nhận th tin của nơ ron thần kinh trong đầu cô.

Ngay khi cơ thể Nhật Ly mất thăng bằng rơi ra giữa kh trung đã bị bắt trở về, vèo một cái đặt nằm ngửa ngay ngắn trên mặt bàn. Đôi môi lập tức bị Tuấn Kiệt ngấu nghiến đàn áp, mùi m.á.u t xộc lên hòa lẫn trong nụ hôn cuồng nhiệt phần dữ dội như ác thú của .

“Ai cho phép em được làm như vậy?” Tuấn Kiệt l.i.ế.m vết m.á.u vương trên khóe môi cô, áp trán vào trán cô lên tiếng đe dọa.

Nhịp thở của hai dồn dập, sâu trong ánh mắt là một nỗi đau bất đắc dĩ.

Đột nhiên Nhật Ly cảm th cơ thể tê dại, y như bị mất tri giác. Cô ngơ ngác nằm đó mấp máy môi, nước mắt lăn ra khẽ thều thào: “Em chỉ muốn tỉnh lại, giấc mơ này hoang đường quá .”

Và Nhật Ly cứ thế nức nở khóc làm Tuấn Kiệt bỗng chốc kh biết làm .

“Ly Ly đừng khóc. Đây chỉ là một giấc mơ kh thật, em sợ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-39.html.]

Cô gái vẫn ôm mặt khóc. Cả co cuộn lại như một bào thai.

sẽ giúp em quên sợ hãi nhé!”

Tiếng khóc vẫn vang lên nhưng một giây sau im tịt, thay vào đó là tiếng gầm: “Mẹ nó, Tuấn Kiệt lại làm gì thế hả?”

Một bàn tay của vừa đặt lên m.ô.n.g cô bóp mạnh, trên cặp m.ô.n.g trắng nõn hằn rõ năm đầu ngón tay. Tiếp đó là một viết cắt gần như rớm máu.

Tuấn Kiệt nghe Nhật Ly mắng chửi chỉ cười nhẹ. Bàn tay tiếp tục dò dẫm vào trong những cánh hoa mềm mại của cô. Ngón tay giữa hơi ngoáy vào hang nhỏ, ngón cái thì day nhẹ lên trên hạt mềm bên ngoài.

đang giúp em vượt qua nỗi sợ.” Tuấn Kiệt cười xấu xa, kh hề từ bỏ ý định.

Cơ thể Nhật Ly thoáng run rẩy, miệng cô lắp bắp chẳng nói lên lời. Từng trận tê dại do bàn tay của Tuấn Kiệt tạo ra đang đánh úp lại Nhật Ly.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Cô vòng hai tay ôm chặt l đầu gối của . Tư thế nằm nghiêng như này lại càng thuận lợi cho đàn dễ bề trêu chọc.

Tuấn Kiệt lại cất tiếng cười: "Nghe nói ở đây nhiều bạn học thích em, theo đuổi em. Nói xem, nếu như tất cả bọn họ mà th em đang… cùng , sẽ ra ?"

Nhật Ly giơ tay tát cái đét vào gương mặt tuấn tú kề sát ngay bên cạnh, cô nghiến răng nghiến lợi kìm lại tiếng rên rỉ mà đáp: “Tuấn Phong, học ở đâu cái lời thoại mất dạy đ hả?”

Tuấn Kiệt phì cười, “Em vẫn còn mạnh miệng lắm nhỉ?”

Nói mạnh bạo đút sâu ngón tay giữa vào bên trong hang nhỏ khều khều tìm ểm vàng, tay còn lại luồn vào giữa đầu gối của cô chăm chỉ nắn bóp trên hai ngọn núi ngọc.

Miệng vẫn lải nhải nói: “Hôm nay sẽ cho em được thử cái loại cảm giác l.à.m t.ì.n.h trên giảng đường, nghĩ thôi mà cũng đã cảm th phấn khích .

Ý thức của Nhật Ly đang bị mê khi ngón tay phía dưới của liên tục khu đảo, thế nên cô chẳng đủ kiên nhẫn mà đối đáp lại nữa.

Một ngón, hai ngón tay của Tuấn Kiệt đang bị tầng tầng lớp lớp vách thịt ấm nóng trơn trượt mịn màng bao vây. Sung sướng kh thể tả, miệng Tuấn Kiệt cũng nhịn kh đượng khẽ rên trong cổ họng.

Tiếng vang ọp ẹp nối tiếp nhau vang lên, đàn vừa chăm chỉ làm việc vừa nằm trên bàn kh chớp mắt.

Nhật Ly cắn chặt môi kh dám phát ra tiếng, ánh mắt mơ màng ngập nước lên Tuấn Kiệt van xin: “Đừng ở đây.”

“Hả? Ở đây thú vị đ chứ?”

“Kh.”

“Chẳng em thích một mối tình lãng mạn trên giảng đường là gì? Hôm nay chúng ta cùng thực hiện mơ ước của em.”

“Mẹ kiếp!” Nhật Ly bực bội quát lên, “ đừng mà đánh tráo khái niệm.”

“Ok, vậy giờ em muốn thế nào?” Tuấn Kiệt đột ngột thu hết tay lại, đút tay vào túi quần ung dung xuống cô.

Nhật Ly thu hết cam đảm, nạp thêm vài lớp nữa cho da mặt dày lên mới ngồi dậy, bẽn lẽn vươn ôm lên vai giọng ệu lả lướt: “Trở về phòng nhỏ của em. kh th chỗ đó còn thú vị hơn ở đây hay ?”

ai mơ mà cũng bất lực như Nhật Ly cô đây kh?

Sợ hãi đủ thứ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...