Yêu Em, Sủng Em
Chương 42:
Nói dứt lời, Tuấn Kiệt liền cầm gậy thịt dữ tợn của kê ngay sát cửa hang ướt đẫm thẳng lưng thúc mạnh vào.
Nhật Ly vừa trải qua hai lần cao trào, cơ thể đã vô cùng nhạy cảm, nơi tư mật đang hư kh bỗng chốc đã bị lấp đến tràn đầy, mật ngọt còn sót lại phía trong lập tức trào ra mép ngoài, làm ướt cả mảng rừng cây màu đen rậm rạp của Tuấn Kiệt.
Cô khó chịu hơi vặn vẹo thân thể, cảm giác căng cứng phía dưới khiến Nhật Ly thật muốn cử động eo, cọ sát một phen.
Nghĩ là làm, Nhật Ly hơi co đẩy h.
"Hừ!" Tuấn Kiệt kinh hô. “Em nôn nóng đến vậy cơ à?”
Suýt chút nữa khiến lau s.ú.n.g cướp cò mất .
Tuấn Kiệt hừ nhẹ, l hơi phầm phập phản c.
"Tuấn Phong...Nhẹ chút... Ưm!" Nhật Ly đứt quãng nói.
Gậy thịt cắm vào rút ra, căn bản là kh theo một tiết tấu nhịp độ nào. Khi thì n, lúc lại sâu, nhiều lần còn hung hăng cắm vào nguyên cây ngập mãi bên trong đột ngột rút ra, đỉnh đầu của gậy thịt to lớn ên cuồng đánh vào cái miệng nhỏ phía sâu bên trong hang thịt, khiến Nhật Ly vừa đau, vừa sướng, lại sinh ra một loại xúc cảm đói khát.
Tầng tầng lớp lớp thịt mềm gắt gao bao l gậy thịt. Nhất là mỗi khi ra vào, hàng ngàn cái miệng nhỏ bên trong hang thịt đều thi nhau cắn mút l nó, tham lam nuốt hết toàn bộ chất lỏng từ lỗ nhỏ chảy ra và ngậm l toàn bộ cây gậy.
Theo từng cú thúc của Tuấn Kiệt, hai núi ngọc của Nhật Ly tung tăng như con thỏ nhảy tới nhảy lui, thiêu đốt ánh mắt của đàn . đỡ cô nằm xuống mặt bàn, sau đó cúi ngậm l một bên, bên kia dùng tay vân vê nhào nặn.
Núi ngọc trắng nõn, xúc cảm mang lại mềm mại như tơ lụa, mát lạnh như thạch trái cây, dường như đang muốn nở hoa tan chảy ra trong miệng Tuấn Kiệt. Hai tròng mắt cũng trở nên đỏ ngầu vì dục vọng, hàm răng đang mơn trớn nụ hoa trên đỉnh khẽ cắn một cái, sau đó lại dùng đầu lưỡi bao bọc l.i.ế.m mút. Hút vào nhả ra làm Nhật Ly sung sướng đến run rẩy.
Vô số luồng ện cả trên và dưới thi nhau tấn c tới tấp vào thần kinh của Nhật Ly, tiếng rên rỉ ngày một táo bạo.
Tuấn Kiệt gầm lên, cử động ở dưới thân càng thêm ác liệt, đỉnh cây gậy chọc mở miệng tử cung, thẳng tắp mà cắm vào, càn qu khu đảo toàn bộ vách thịt bên trong.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Thời ểm bị gậy thịt cọ xát ngay miệng tử cung, da đầu Nhật Ly lại thêm một trận tê dại, trực tiếp cao trào.
Mật ngọt xối ra b.ắ.n lên đỉnh đầu gậy thịt, thiếu chút nữa Tuấn Kiệt đã bu vũ khí đầu hàng. hung hăng tát đét một cái lên bờ m.ô.n.g trắng nõn của Nhật Ly.
"Thả lỏng, em muốn kẹp c.h.ế.t ?"
"Kh.” Nhật Ly ấm ức lắc đầu cãi. “Em kh làm gì hết!”
Liên tiếp cao trào, cơ thể cô hoàn toàn kh chịu được kích thích càng co rút kịch liệt.
Tuấn Kiệt vì thế mà cũng kh thể chờ đợi, đẩy nh tốc độ của h. Mật ngọt trong suốt chảy ra cửa hang, vì cọ xát mà sủi thành bọt trắng. Hai viên ngọc mềm của Tuất Kiệt cũng đánh vào m.ô.n.g cô đen đét.
Rốt cuộc, sau một hồi Tuấn Kiệt đột nhiên kêu rên, xối xả b.ắ.n thẳng vào miệng nhỏ bên trong hang thịt.
Chất lỏng sền sệt trong nháy mắt đã rót đầy tử cung, kích thích Nhật Ly thẳng tới cao trào thêm lần nữa.
Cây gậy vừa b.ắ.n xong cũng kh ý định rút ra, mà tiếp tục như như kh đưa đẩy, hòa trộn hai ngọt lại với nhau. Lối vào hang nhỏ càng thêm trơn trượt mê ly.
Nhật Ly lả nằm trên mặt bàn, hoàn toàn kh còn chút sức lực nào. Chân tay cô bủn rủn vô lực chỉ thể dùng miệng để phát tiết sự bất mãn: “Tuấn Phong, mà còn làm nữa, mai em lên chùa xin bùa chú vĩnh viễn kh còn làm được em nữa đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-42.html.]
“Mẹ nó! nghe th gì kh?”
“Em dám?” Ngữ ệu của đàn đột nhiên trở nên nguy hiểm.
Cây gậy trong hang nhỏ bắt đầu tăng tốc ác liệt ra vào, cánh hoa mềm ướt đẫm, khi va chạm với hai viên ngọc mềm phát ra tiếng vang "phạch phạch", mật ngọt róc rách chảy ra nhỏ xuống mặt đất tạo thành từng vũng nhỏ.
Đột nhiên cảm xúc của đàn thay đổi khiến Nhật Ly ngây ngốc, miệng há ra ngậm lại kh biết nói thế nào. Nước mắt cô theo đó trào ra.
Đúng lúc này, ngoài cửa giảng đường vang lên tiếng bước chân, tiếp theo đó là âm th của nói chuyện.
một đám sinh viên đang tới gần.
Bọn họ sắp vào trong này?
Đầu óc trì trệ của Nhật Ly khẽ lay chuyển bỗng trở nên hoảng hốt.
"Dừng lại, Tuấn Phong… Mau dừng, đến!”
Tuấn Kiệt vẫn thản nhiên ra vào kh một chút lo lắng.
Cơ thể Nhật Ly vì căng thẳng mà càng co cứng, thít chặt, cảm giác kích thích lại càng tăng thêm gấp bội.
“Hình như trong đó , lại đến lớp sớm hơn cả chúng ta.” Tiếng nói như như kh vọng vào.
“Tuấn Phong, mau bu em ra.” Nhật Ly kịch liệt giãy giụa hòng thoát thân. Nhưng hai tay của cô đã bị bắt l đặt lên trên đỉnh đầu. Eo nhỏ cũng bị một bàn tay khác giữ l.
Cô chỉ còn lại cái miệng để mắng chửi nhưng lại kh dám lớn tiếng.
Nhật Ly bị ép đến ên , nước mắt cô kh ngừng tuôn ra. vặn vẹo như con sâu trên chảo rang, muốn trốn.
Cả cơ thể cao lớn của đàn áp sát vào cơ thể mềm mại bên dưới, h kh ngừng tăng tốc, kh cho phép cô trốn chạy.
“Hình như tới, là quen của em?” Tuấn Kiệt ác ý nói.
“Mẹ nó, Tuấn Phong! ên !”
"A..." Tuấn Kiệt gầm lên một tiếng b.ắ.n ra.
Nhật Ly thở dốc kinh ngạc.
Mắt của cô vì khóc mà đã sưng húp kh rõ cảnh vật xung qu, n.g.ự.c phập phồng hơi thở yếu dần, bên tai hoàn toàn im ắng. Cô đã ngất , kh còn hay biết gì nữa.
Khóe miệng Tuấn Kiệt gợi lên ý cười, ôm Nhật Ly vào lòng trong nháy mắt trở về hiện thực.
Trời cũng gần sáng, đàn hôn nhẹ lên cái trán trơn bóng của cô gái ngồi dậy thong thả xỏ giày, nhảy qua cửa sổ biến mất vào màn sương mù dày đặc của ngày cuối thu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.