Yêu Em, Sủng Em
Chương 44: Kiếm cớ mời cơm.
Lúc này Nhật Ly đang ở c ty chăm chỉ làm việc, cảm giác một cặp mắt nóng rực cứ về phía khiến cô cảm th khó chịu, cả cứng ngắc, đến tư thế ngồi cũng trở nên ê ẩm.
Kh hiểu ngài tổng giám đốc trẻ hôm nay chỗ nào khó ở, bắt Nhật Ly hủy mọi lịch trình của , cắm chốt ở văn phòng làm việc soi cô từ sáng đến giờ. Ngay cả trợ lý Đoàn vào cũng nh chóng chuồn ra.
Bầu kh khí quỷ dị khó tả.
Nhật Ly vừa cố thể hiện đang chăm chỉ dò lỗi sai trên tài liệu, vừa liếc đồng hồ thời gian dưới góc của máy tính. Chưa bao giờ cô th tốc độ nhảy của m chữ số lại thiếu cơm như lúc này, mãi kh nhích nổi l một tiếng đồng hồ.
Cô đang nhẩm đếm thời gian để được bước ra khỏi đây trốn xuống căng tin của c ty.
Cái lưng của cô đã mỏi .
“Rót cho cốc nước!” Tuấn Kiệt đột ngột lên tiếng làm Nhật Ly ngỡ ngàng ngẩng đầu lên.
mỉm cười lặp lại câu nói: “Rót cho cốc nước!”
“Vâng.” Nhật Ly hơi gật đầu đứng dậy tới bàn nước.
Chẳng mọi ngày uống trà hay ? Hôm nay lại uống nước.
Cô hỏi lại: “Tổng giám đốc, uống nước lọc hay trà?”
Tuấn Kiệt bật cười: “Nước lọc. Trà uống trước khi ăn kh tốt, lát cô ăn cơm cùng nhé!”
“Vâng.” Nhật Ly theo phản xạ trả lời chợt khựng lại: “Ăn cơm là ạ?”
“Chúng ta gặp một khách hàng, mời cơm họ.” Tuấn Kiệt mặt kh đổi sắc nói dối.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Ồ, được.” Nhật Ly kh chút hoài nghi đáp ứng, trong lòng lại rầu rĩ kh thôi, thế là hy vọng tìm kiếm l một chút kh gian để thở của cô cũng kh còn.
Cô rót lưng cốc nước lọc mang tới bên bàn làm việc của Tuấn Kiệt, hai tay cẩn thận đặt lên chỗ mặt bàn còn chống lùi vội lại như bị ma đuổi về chỗ ngồi của .
Tuấn Kiệt khẽ mỉm cười kh nói gì, cầm cốc nước lên uống từng ngụm, ánh mắt lơ đãng liếc về bóng dáng nhỏ xinh bên kia.
Hôm nay sẽ thực hiện mơ ước đã từ lâu , chính là dẫn cô ăn một bữa thật ngon, nỗ lực tập làm quen với thức ăn của loài tuy chưa ổn lắm, nhưng cố ăn một chút bồi cô qua bữa ăn vẫn là làm được.
Nghĩ tới việc ra ngoài ăn thì Nhật Ly cũng chẳng còn ngồi đếm thời gian làm gì nữa, sau khi sắp xếp xong tài liệu cô mở mạng lên xem tin tức.
Mắt Nhật Ly trợn lên kh thể tin được khi th cái dòng trạng thái sám hối xin lỗi của Bích Liên tới đang ghim ở khắp mọi nơi.
Con r kia lại muốn giở trò gì thế kh biết?
Mày xin lỗi thì tao nhất định tha thứ cho mày à?
Cái thái độ này là thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-44-kiem-co-moi-com.html.]
Chẳng đang c khai kêu gào hay ?
Đúng là đến c.h.ế.t vẫn kh từ bỏ được cái tính cách đáng ghê tởm này.
“Đi thôi!” Nhật Ly đang đắm chìm trong những suy nghĩ trào phúng thì giọng nói của Tuấn Kiệt trên đỉnh đầu bất ngờ vang lên.
Cô hơi chột dạ vì bị sếp bắt gặp làm việc riêng nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên như kh chuyện gì, tay lưu loát tắt máy đứng dậy.
kh nói, đương nhiên coi như chẳng làm gì sai cả.
Hai một trước, một sau vào tháng máy. Trong kh gian khép kín, thoang thoảng mùi hương sen lại khiến Nhật Ly mơ màng. Ở giấc mơ của cô trên Tuấn Phong cũng mùi hương này. Trước kia cũng thích hương sen, mùi dịu nhẹ th tao lại ngọt ngào.
Nhưng cô biết sở thích cũng thể chỉ là sự trùng hợp, mà mùi hương của này chắc là từ một loại nước hoa cao cấp nào đó.
Tuấn Kiệt ung dung đút hai tay vào túi quần, thẳng tắp đứng bên cạnh, vô tình lại tạo ra một loại áp lực vô hình khiến Nhật Ly hơi né bước lùi ra phía sau.
Cô vừa lùi lại thì cũng vậy, cho tới khi lưng chạm vách thang máy phía sau mới dừng.
Gương mặt lạnh lùng của cô bất đắc dĩ mỉm cười, đàn này, đúng là thích đùa.
Hai ra tới sảnh c ty, vừa đúng lúc Đoàn lái xe tới đỗ ở sát bên cạnh. bước xuống mở cửa xe cho cô đứng sang một bên. Tuấn Kiệt gật đầu ngồi vào ghế lái.
Nhật Ly liếc mắt qua gương mặt của trợ lý Đoàn cảm th hơi kỳ quái nhưng cô chẳng biết cảm giác này do đâu mà nên cũng thôi kh mất thời gian tìm hiểu.
Tuấn Kiệt một đường lái xe đến thẳng nhà hàng Hương Quê. Đây là một nhà hàng nổi tiếng vì sự đa dạng các món ăn vùng miền và thực đơn mới lạ.
Nhật Ly theo Tuấn Kiệt lên phòng bao vip ở tầng hai. Từ khi cô ngồi vào chỗ, nghe gọi một loạt các món ăn quen thuộc ra cho tới khi trên bàn bày kín thành quả của đầu bếp cũng vẫn chẳng th bóng dáng một vị khách nào.
Cô nghiêng đầu sang nhỏ giọng hỏi: “Tổng giám đốc, kh bị khách hàng cho leo cây chứ.”
“Chắc là vậy .” Tuấn Kiệt làm bộ đưa cổ tay lên đồng hồ nói tiếp: “Gọi nhiều như này, vậy hai chúng ta tự ăn thôi.”
Nhật Ly giật giật khóe môi.
“…” Ai lại to gan dám cho leo cây? mà lừa thì .
“Ăn . Chiều nay còn cuộc họp.” Tuấn Kiệt thản nhiên thúc giục gắp một miếng tôm xù đã cắt vừa miệng vào bát của cô.
“Vâng.” Nhật Ly gật đầu thở dài cầm đũa lên.
Hai ăn xong bữa trưa, trở lại Hùng Thiên, xe dừng, Nhật Ly vừa bước xuống xe đã gặp ngay một cái bóng đột ngột lao vù tới. Đáy mắt cô xẹt qua tia chán ghét né tránh sang một bên.
“Rầm.” Tiếng va chạm đáng ra kh nên vang lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.