Yêu Em, Sủng Em
Chương 5: Bộ dạng của tôi khiến cô khiếp sợ hay sao?
Ăn sáng xong, Nhật Ly vội vàng sửa sang bản thân một chút chạy xe tới c ty bất động sản Hùng Thiên.
Cô học quản trị kinh do tại trường đại học Kinh Tế Quốc Dân, tuy đã ra trường được hai năm nhưng vì chưa kinh nghiệm và mối quan hệ nên vẫn đang thất nghiệp.
Để trang trải cuộc sống hàng ngày, cô chỉ còn cách dựa vào việc cặm cụi gõ bàn phím viết truyện trên mạng và tr thủ thời gian làm shipper.
Với mức sống ở thành phố Vũ Ninh này, cô chịu khó nhặt nhạnh thì cũng kh đến mức quá đói kém. Nhưng thực sự Nhật Ly vẫn muốn kiếm một c việc hành chính. Cô kiếm tiền, kiếm nhiều tiền một chút để một ngày nào đó cũng sẽ vỗ n.g.ự.c tự hào bản thân kh thua kém ai. Nhất là khi đối mặt với ánh mắt g ghét của đứa con gái kia, cô sẽ dùng hơi thở tỏa ra mùi tiền đè cho cô ta bẹp dí.
Nghe nói c ty bất động sản Hùng Thiên mới đổi chủ năm nay, vị tổng giám đốc trẻ tuổi đang ều hành chính là con trai của tổng giám đốc tiền nhiệm. này mới trở về từ bên nước ngoài nên cách làm việc cũng khác, kh theo bất cứ một quy cách chung nào. Đặc biệt là ai cũng dựa vào thực lực mà tự cạnh tr, kh hề sự châm chước.
Nhật Ly cũng chỉ mang tâm lý ăn may để nộp hồ sơ mà thôi, vị trí mà cô ứng tuyển là bên phòng marketing. Tuy cô tốt nghiệp loại giỏi nhưng lại chưa hề kinh nghiệm thực tế. Trước kia khi học cô cũng từng làm và thực tập ở vài c ty nhỏ với m đứa bạn, nhưng đó cũng chỉ là khều trên mặt nước chứ kh áp dụng vào thực tiễn được bao nhiêu. Mà m đứa bạn kia ra trường cũng theo nghề đâu, đứa thì làm salon thẩm mỹ viện, đứa làm trang trại du lịch homestay. Cứ nghĩ tới việc bản thân đã mất năm năm theo học vất vả thế mà giờ quay ra làm shipper, Nhật Ly liền cảm th chạnh lòng, vậy nên cô mới gửi hồ sơ.
***
Hai giờ chiều, trên hành lang bên ngoài phòng nhân sự đã chật kín . Sau khi nhận số thứ tự, các ứng viên được chỉ dẫn đến một hội trường lớn để làm bài thi lý thuyết.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Sau một giờ đồng hồ, vài trăm ứng tuyển chỉ còn lại năm mươi số ểm Lý thuyết tuyệt đối và thời gian hoàn thành sớm nhất.
Bước qua những tiếng than thở tiếc nuối của những bạn trẻ bị trượt, Nhật Ly theo chân bốn mươi chín khác tới một căn phòng theo phong cách hiện đại kh gian mở.
Lúc nghe xong thể lệ vòng tuyển chọn thứ hai mà tất cả năm mươi ứng viên đều ngạc nhiên kh thôi. Đúng là một làn gió mới thổi vào để phá tan những quan niệm sẵn trước đây!
Đề mục của vòng này chỉ một câu: Bạn hãy liệt kê những mong muốn của bản thân khi tới với c ty?
Thời gian ba mươi phút.
Trong khi các ứng viên khác cặm cụi viết kín cả trang gi, Nhật Ly suy nghĩ mãi mà vẫn kh biết viết gì.
Cho đến khi chu báo hết giờ vang lên, cô mới thất vọng cầm tờ gi chỉ duy nhất một câu trả lời mang nộp.
nhận kết quả th bài viết của Nhật Ly cũng nhướn mày mỉm cười.
Mười lăm phút chờ đợi trôi qua nh chóng, khi d sách mười trúng tuyển được c bố, Nhật Ly nghe th tên của mà kh khỏi sửng sốt.
Trả lời như vậy cũng qua ?
“Cô Võ Nhật Ly. Tổng giám đốc của chúng muốn gặp cô.” Câu nói của trưởng phòng nhân sự khiến Nhật Ly giật b.ắ.n .
Cô cứ ngơ ngác theo ta như một con rối tới trước cánh cửa màu trắng biển tên bằng pha lê khắc chữ vàng: Phòng tổng giám đốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-5-bo-dang-cua-toi-khien-co-khiep-so-hay-.html.]
Tiếng gõ cửa đúng quy cách vang lên, tiếp theo là giọng nói lạnh lùng của phía trong vọng ra:
“Vào !”
Trưởng phòng nhân sự tiến vào, cúi lễ phép chào phía trong lên tiếng: “Thưa tổng giám đốc, cô Nhật Ly đã tới ạ.”
“Cho vào !” Vị tổng giám đốc nọ lên tiếng.
Trưởng phòng nhân sự bước ra ngoài nhắc nhở cô gái xinh đẹp, đôi mắt còn thêm chút nghiền ngẫm: “Cô Nhật Ly vào trong , tổng giám đốc của chúng dễ gần.”
“…”
Nhật Ly gật đầu lễ phép cảm ơn ta bước vào, cảm giác như vừa mới bước qua cánh cửa của một vụ trao đổi mang tên: Tổng tài và cô nhân viên bé nhỏ.
“Chào ngài.” Nhật Ly kh dám ngó nghiêng, ánh mắt cô kiên định xuống mặt đất cách mũi chân một mét.
“Chào cô. là Tuấn Kiệt.” đứng dậy bước chân ra khỏi cái ghế phía sau bàn làm việc, tới trước mặt của Nhật Ly dừng lại.
Đột nhiên tầm mắt của cô xuất hiện một đôi giày da đen bóng, bắp chân thon dài trong chiếc quần âu đen phẳng phiu. Ánh mắt cô kh nén nổi sự tò mò mà tiếp tục lên, một bàn tay to những ngón tay dài sạch sẽ, khớp xương rõ ràng đang đưa về phía cô khiến Nhật Ly chút chột dạ hơi lùi lại phía sau. Cô ngước mắt thẳng vào gương mặt của đàn .
Trong giây phút hai đôi mắt chạm vào nhau, Nhật Ly cảm giác như trong đầu cô một thứ gì đó vừa nhói lên, cơn đau theo nhịp thở truyền xuống tới trái tim, nh chóng lan ra khắp cơ thể.
Bàn tay Nhật Ly kh tự chủ nổi hơi run lên, đôi mắt cô bỗng lấp lánh nước khiến tầm phần bị nhòe .
“Chào cô, cô kh chứ?” Tuấn Kiệt quan tâm hỏi.
Nhật Ly hoảng hốt chớp chớp mắt kỹ lại thêm lần nữa.
Đúng là giống, cảm giác này… nhất là đôi mắt kia.
Nhưng lại kh .
Cô cụp mắt áy náy lên tiếng: “Xin lỗi, tổng giám đốc.” Sau đó đưa tay ra khẽ chạm vào tay nh chóng rụt lại.
“Bộ dạng của khiến cô khiếp sợ hay ?” Tuấn Kiệt ở trước mặt khẽ mỉm cười, đáy mắt chan chứa sự yêu chiều.
“Kh. đẹp.” Nhật Ly lúng túng lên tiếng quên luôn cả những gì vừa nói bao nhiêu bất hợp lý.
“Ồ! Cảm ơn cô. sẽ coi như đây là một lời khen!”
“Hả. … kh ý đó… Mà ngài muốn gặp là việc gì ạ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.