Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 57:

Chương trước Chương sau

Bà cụ Võ trợn mắt lắc lắc đầu nguây nguẩy, làm như bà ta đang vô cùng đau đớn: “Lúc trước con dâu cả của bị mất, nó giao đứa cháu nội này cho chăm sóc. Nhưng từ sau khi Nhật Ly lớn lên tính tình lại ngày càng phản nghịch. Cả ngày lêu lổng chơi bời, đàng ếm đủ loại; còn làm ra chuyện muốn g.i.ế.c hại em gái, nên đã bị cha nó đuổi ra khỏi nhà. muốn chăm sóc cũng lực bất tòng tâm.”

“Chuyện con bé chuyên câu dẫn đàn cũng từng nghe đám bạn học của nó kể lại, vốn dĩ kh dám tin. Nhà họ Võ chúng kh bao giờ loại như thế, nhưng hôm nay chứng kiến vì nó mà như vậy, đã tin . Chắc c đã bị nó lừa.”

“Thật chẳng thể nào ngờ được, nó lại lựa chọn lối sống sai trái như thế!”

Bà ta càng nói, càng muốn hất chậu nước bẩn lên Nhật Ly càng khiến Tuấn Kiệt mất hết kiên nhẫn.

“Nhưng nếu tổng giám đốc Hùng Thiên muốn cùng cái loại phụ nữ như cháu nội ở bên nhau… cũng kh cả. thực tâm cảm th vui, chúc cho hai hạnh phúc! Nhất định kh ý định ngăn cản.”

Tuấn Kiệt cười lạnh: “Cho dù bà Võ kh đồng ý cũng kh được. Theo như biết, Nhật Ly đã làm thủ tục xóa tên ra khỏi hộ khẩu nhà họ Võ. Các làm gì được cái tư cách đ.”

dừng một chút nói thêm một câu: “Nếu như các vẫn nhất quyết kh trả lại số cổ phần trên d nghĩa của mẹ Nhật Ly về cho cô , chúng sẽ nhờ pháp luật giải quyết. Mà cái c ty rách đ, một khi bị ều tra sẽ moi ra kh ít thứ đâu nhỉ. mong chờ.”

Nói xoay thẳng. Đứng đây chỉ thêm buồn nôn.

Đoàn dừng lại một chút cố ý nói to: “Cảnh sát mà vui tính lật lại cả nguyên nhân cái c.h.ế.t của vợ cả ngài Võ đây…”

thở dài mỉa mai liếc mắt qua Ái Lan lắc đầu khỏi hội trường cưới.

Nếu như đám này còn dám ức h.i.ế.p Nhật Ly nữa, với thế lực của chủ, kh hành cho bọn họ lăn lộn đến thảm hại thì ta thề sẽ đầu xuống đất.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Lúc này sắc mặt bà cụ Võ bỗng trở nên ngoan lệ, bà ta thẳng vào Ái Lan gằn giọng nói: “Sự nghiệp của nhà họ Võ tất cả chỉ dựa vào c ty kia. Bao lâu nay, ở Vũ Ninh này còn chưa ai dám động vào nhà chúng ta! Nhưng chỉ vì hành động ngu dốt của cô, đã hại cả nhà. Cô xem hôm nay là ngày gì? Cô xem chuyện gì vừa xảy ra? ta hùng hổ tới đây đe dọa bêu xấu chúng ta như vậy, con bé Bích Liên sẽ ra . Cô xem bà già này đã bị biến thành cái gì vậy?”

Ái Lan trợn mắt ấp úng, bà ta Võ Khánh đứng bên cạnh muốn cầu cứu nhưng ta cũng vì quá mất mặt nên cho tới giờ vẫn còn đơ cả .

Những đang mặt lại chống mắt ngồi xem màn chó cắn chó của nhà họ Võ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-57.html.]

Bà cụ Võ lại tiếp tục thay con trai xả giận: “ là trưởng bối vậy mà đến tuổi này vẫn giải thích van xin khác, cô lại chỉ im lặng đứng đó, cô xem cô làm như thế mà được à?”

“Cô đền đáp nhà họ Võ đã cưu mang hai mẹ con cô như vậy hay ?”

Sắc mặt Ái Lan trở nên khiếp sợ, trắng bệch như xác chết. Bà ta mấp máy môi muốn giải thích. Nhưng đúng lúc Bích Liên kịp từ trên sân khấu xuống ôm l cánh tay bà cụ Võ cản mẹ lại.

Giọng nói nghẹn ngào của cô ta khẽ vang lên: “Bà nội, bà đừng tức giận nữa. Chuyện này chắc c là hiểu lầm thôi, bà đừng nghe ngoài mắng mẹ cháu. Mẹ cháu , chính là mẫu phụ nữ thiện lương dịu dàng nhất trên đời này đó.”

Vừa nói cô ta vừa ra ám hiệu cho bà cụ Võ dừng lại.

Dường như lúc này bà cụ Võ cũng cảm nhận được đã phản ứng một cách thái quá liền mỉm cười giả dối. “Được , chuyện ngày hôm nay chỉ làm khổ cháu gái của bà.” Sau đó bà ta quay ra nói với tất cả mọi : “ xin lỗi mọi , để các vị chê cười . Chuyện trong nhà, bà già như đã quản kh nổi mà cũng kh muốn quản nữa, dạy ra một đứa cháu đáng xấu hổ cũng khổ tâm. xin lỗi mọi !”

“Kh , kh .” Những mặt nhao nhao nói. [ thì cũng chẳng chuyện của chúng . Xem vui là được .]

Ái Lan siết chặt bàn tay, những móng tay sắc nhọn của bà ta đều cắm vào trong lòng bàn tay.

Vô cùng đau đớn.

Thân thể bà ta vì tức giận mà mỗi lúc một run rẩy, hơi thở cũng ngắt quãng dồn dập.

Mụ già khốn kiếp! Quá vô sỉ!

Đổ hết sạch sẽ mọi chuyện xấu lên đầu của bà ta?

Nghĩ đến việc ngay cả đứa con gái ruột cũng phản bội lại , Ái Lan liền cảm th khó chịu, ngay cả việc hít vào thở ra cũng bắt đầu cảm th đau đớn vô cùng.

Bà già kia làm thể phủi sạch mọi tội lỗi như vậy? Làm thể kh biết xấu hổ đến mức này?

Xung qu lại đang sôi nổi nhỏ giọng bàn tán.

Ái Lan trợn mắt ngã lăn ra kh còn biết gì nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...