Yêu Em, Sủng Em
Chương 63:
Khi Bích Liên tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau, toàn thân cô ta rã rời, mỗi một cử động nhỏ đều truyền tới đại não cảm giác đau đớn khó nhịn.
“Thằng già c.h.ế.t tiệt, sẽ ngày bà chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t mày!” Bích Liên gằn giọng, ánh mắt cô ta đỏ hoe ngập tràn sự tức giận.
mơ cô ta cũng chẳng bao giờ thể ngờ được cuộc đời của sẽ những lúc tệ hại như thế này.
Đương nhiên cô ta kh thể ngờ được , vì đây đâu là mơ, nó là ác mộng.
Lết cơ thể đầy những vết x tím vào phòng tắm, kh lâu sau trong đó truyền ra tiếng nước hòa cùng tiếng khóc oán hận nức nở. Cái cơ thể mà cô ta vốn yêu quý chăm sóc kỹ lưỡng, bây giờ bỗng tàn tạ như một con búp bê nô lệ tình ái chính hiệu.
Chồng cô ta là một lão già bệnh hoạn, ngoài sở thích dâm loạn vô độ mọi lúc mọi nơi ra còn thích chơi đồ. Đôi khi còn kh là đồ tình thú, thể là một cái khăn l khô khốc, thậm chí nguyên cả chiếc ện thoại đều bị cố ý nhét vào bật nhạc rung, sau đó chơi cửa sau.
Cô ta vừa hoảng, vừa sướng nhưng nhiều hơn là cảm giác nhục nhã và thất bại.
Bích Liên dòng m.á.u loãng hòa chung với chất nhầy đục bẩn thỉu từ giữa hai chân theo dòng nước chảy xuống, lại thêm một loạt viên bi thủy tinh cỡ nhỏ nhiều màu lọc cọc nẩy lên trên sàn nhà tắm mà run rẩy kh thôi.
Lúc này cô ta đã vô cùng thấm thía vì mà hai vợ trước của gã ta đã bị chết. Chính là bị hành hạ tới c.h.ế.t chứ còn gì? Vậy mà gã ta nói với bên ngoài ra nhỉ? Vì chồng hay xa nên là mắc bệnh trầm cảm.
Ôi trời, cơ mà nói vậy cũng đâu sai!
Bị tra tấn như thế trong khoảng thời gian dài mà kh trầm cảm, phát ên mới là lạ.
Kh được, cô ta cần thoát khỏi tình cảnh này.
Cuộc đời cô ta làm thể bị chôn vùi ở đây được?
Bích Liên bỗng chốc l lại dũng khí, ánh mắt cũng trở nên oán độc.
Con đường duy nhất cô ta thể tạm thời khỏi đây chính là vào đoàn làm phim. Nhưng cơ hội lại mười phần mong m.
“Mày muốn tham gia vào buổi thử vai để thể làm tao bẽ mặt? Muốn loại tao?”
Bích Liên chợt cười lên, tiếng cười kéo dài chứa chan sự mỉa mai, chua xót: “Mày kh cái tư cách đó!”
Nghĩ vậy, cô ta nh chóng tắm xong ra ngoài tìm ện thoại gọi tới một số máy dịch vụ.
“Ai?” Giọng nói thô kệch của một gã đàn vang lên trong ện thoại.
“ được chị Ab giới thiệu, muốn thuê làm một chuyện. Tiền nong yên tâm.” Bích Liên nhếch mép nói.
Nghe tiếng đã biết đây là loại lưu m dã man, đúng là hợp ý cô ta.
“Nói.” Gã đàn cộc lốc đáp lại.
“ muốn dạy dỗ con r này một chút, mức độ càng nghiêm trọng, ảnh hưởng tâm lý càng nặng nề thì thưởng càng cao.” Bích Liên nêu ra yêu cầu độc ác của . “Th tin và ảnh sẽ gửi qua tin n đa phương tiện.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Được, bao giờ làm?”
“ mong sớm nhất nhận được kết quả.” Bích Liên vui vẻ cười.
“Ba chục triệu. Đây là còn rẻ đ, ngồi tù bóc lịch về tội h.i.ế.p dâm hành hạ khác là mười m năm tù.” Gã đàn chuyên nghiệp bổ sung. vẻ như gã chính là một tay chuyên nghiệp, c việc này cũng thường xuyên được thuê làm.
Đúng là loại tội ác tày trời.
“Kh thành vấn đề. Gửi cho số tài khoản, chuyển trước một nửa, khi nào nhận được kết quả chuyển hết số còn lại.” Bích Liên hài lòng cô ta lập tức đáp ứng.
***
Cái chân đau của Nhật Ly đã khỏi, hôm nay cô vừa lĩnh lương và thưởng, tên sếp dở hơi còn bù một khoản gọi là hỗ trợ thăm hỏi ốm đau, lại thêm bảo hiểm nghề nghiệp… tính gộp lại mọi thứ cũng hơn ba mươi triệu.
Chẳng biết miếng bánh ngọt ở trên trời này mùi vị âm mưu gì hay kh, nhưng nó rơi trúng đầu kẻ đang đói khát như Nhật Ly thì cũng chẳng khác gì mỡ để miệng mèo.
Tội gì kh ăn.
[Coi như trả c cho chịu đựng trong hai tuần qua.] Nhật Ly thầm nghĩ.
như vậy thì cô cầm tiền mới cảm th vui vẻ kh còn áy náy nữa.
tiền thì trả nợ.
Tan làm một cái Nhật ly đã chạy tới ngân hàng, mau chóng th toán hết mọi nợ nần. Tài khoản liền rỗng nhưng đổi lại cô vui vẻ và mãn nguyện.
Xiềng xích năm năm qua đã được gỡ bỏ, đôi vai gầy cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Món nợ trả góp này đối với một ều kiện thì chẳng đáng là bao nhưng với cô nó chính là con số kh nhỏ. Như tới bây giờ, hai tháng cuối cùng tính thêm lãi là mười lăm triệu, một gấp ba lần m tháng đầu tiên.
Ba mươi triệu, tương đương với ba triệu đơn hàng nhận phí ship, khoảng mười lăm triệu kilomet chạy xe bất kể nắng mưa… Vậy mà chỉ một cái quẹt thẻ là xong.
Nhật Ly sung sướng vui vẻ tới quán pizza vẫn làm thêm, vốn dĩ chỉ là hiếm dịp cô rảnh rang muốn đến đây với tư cách là khách hàng, sẽ tự thưởng cho một chiếc pizza để ăn mừng sự tự do của bản thân.
Nhưng mà Nhật Ly vừa vào, chị chủ quán đã mừng như vớ được vàng.
một đơn hàng đặt với số lượng bánh lớn mà giao cho khác thì cô ta kh tin tưởng nên lại nhờ Nhật Ly. Còn hứa thưởng thêm cho năm mươi nghìn tặng kèm một pizza cỡ lớn.
Nhật Ly bị dụ dỗ lập tức gật đầu.
Cô mang theo một xe kê ba mươi cái pizza theo chỉ dẫn chạy ra ngoại thành, đến một xã nghèo lạc hậu. Trong bóng chiều nhá nhem, những mái ngói càng tạo cho ta cảm giác thấp lè tè, chỉ cần một hơi cao vào hay ra đều sẽ cúi thấp đầu.
Đích cuối cùng của Nhật Ly là một ngôi nhà siêu vẹo nằm tận cuối đường, xung qu im ắng kh một bóng . Chỉ thi thoảng vài tiếng quạ kêu rác rác.
Cô cảm th gì đó kh đúng liền rút ện thoại ra gọi lại cho chị chủ quán. Sau khi được xác nhận nhiều lần là địa chỉ ở đây, Nhật Ly mới hít một hơi thật sâu bê chồng bánh lên cẩn thận bước vào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.