Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 66:

Chương trước Chương sau

Cú ngã bất ngờ làm đầu của Nhật Ly bị đập mạnh xuống mặt đường, kh đội mũ bảo hiểm nên cơn đau buốt càng trở nên dữ dội. Trước lúc ý thức bị mất , cô mơ hồ nghe th tiếng cửa xe mở ra, sau đó là tiếng bước chân vội vã, cuối cùng là một bóng dáng quen thuộc.

Mọi thứ chìm vào trong bóng tối.

Tuấn Kiệt hoảng sợ đỡ Nhật Ly lên. Mới một giây trước vừa dừng xe tắt máy, còn chưa kịp làm gì đã nghe rầm một cái.

Thế quái nào lại xảy ra sự trùng hợp thế này?

Tuấn Kiệt bế Nhật Ly lên bước vội về phía xe thì con ma cà rồng kia cũng đuổi tới, nó khe khẽ kêu lên tỏ vẻ khoe chiến tích của bản thân. liếc mắt qua cơ thể đầy m.á.u me của nó liền cau mày nói: “Được , tìm Lâm tới.”

Con ma cà rồng hớn hở theo chiếc xe phóng như bay trên đường biến mất vào trong màn đêm nó ngửa cổ lên kêu một tiếng dài mà con bình thường kh thể nghe được.

Thời ểm Lâm mang chạy đến, chỉ th trong căn nhà cũ nát đang kh ngừng vang lên tiếng thét chói tai, bốn gã lưu m đang ngồi lép vào chân tường ôm đầu kh ngừng run rẩy.

Gã đàn ý định làm hại Nhật Ly thì thoi thóp nằm trên đất, cặp mắt khiếp sợ trợn lên, toàn thân m.á.u me tr thê thảm vô cùng. Một gã khác bị cào nát toàn thân kh còn hơi thở.

Lâm liếc mắt sang con ma cà rồng non thở dài: “Mày kh biết cắn tập trung vào một chỗ hút m.á.u ra cho sạch sẽ à? Con ngu này, dạy bao nhiêu lần ?”

Những theo Lâm, ngửi th mùi m.á.u cũng trở nên phấn khích. Nhưng bởi vì bọn họ đều đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc nên chưa làm ra hành động gì, hoàn toàn tuân thủ mệnh lệnh của chỉ huy.

“Chúng mày là thứ gì?” Một gã lưu m run rẩy cất tiếng hỏi, cho dù là c.h.ế.t gã cũng biết bị thứ gì tấn c. Cả một đời đại ca phố đầu làng cuối xóm chưa từng gặp kẻ nào như thế này.

Lâm liếc mắt sang bên cạnh, đó lập tức vun vút di chuyển, thân ảnh đó tốc độ cực nh, mang theo sát ý và sự khát m.á.u hướng về phía gã vừa đặt câu hỏi mà lao tới.

“Kẻ thống trị loài , tạo ra tân thế giới!” Lâm vui vẻ tuyên bố. “Ma cà rồng!”

Nghe vậy, gã lưu m đã hoàn toàn tuyệt vọng, ngay cả sức phản kháng cũng kh , gã ta ngồi im bất động chịu đựng nhát cắn vào động mạch, m.á.u trong cơ thể cũng dần bị hút ra.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Thằng này nghiện, kh ngon!” vừa thực hiện hành động phô diễn phì nhổ ra, sau đó ta tức giận vung tay tạt ngang một cái. Gã lưu m đó bị hất văng b.ắ.n vào góc tường lăn xuống, miệng ộc ra một ngụm m.á.u loãng.

“Cái thằng này!” Lâm thở dài than. “Ai bảo mày ăn?”

Th một màn như vậy, sắc mặt của ba tên lưu m còn sót lại càng thêm tái nhợt, cũng kh kịp suy nghĩ nhiều bọn chúng lập tức bò, vịn đứng dậy, gắng gượng muốn bỏ chạy, dù cũng còn chút cơ hội vẫn nên thử.

Cả đám nháo nhác cuống cuồng lao ra phía cổng nhưng thể thoát.

Chỉ loáng một cái đã bị bắt lại, xách cổ nhấc lên như xách một con gà ốm.

“Vốn dĩ tao cũng kh ý định giúp cái xã hội này đâu, nhưng thôi, hôm nay sẽ mở vòng tay từ bi th lọc một chút!” Ánh mắt sắc bén của Lâm hướng về đám lưu m khẽ nói: “Mang về chỗ chúng ta, cho bọn nó làm tạp dịch dọn dẹp giúp em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-66.html.]

“Ồ đúng , từ nay tao sẽ kh dọn nhà ăn nữa!” Một trong số đó vui mừng reo lên xong chạm vào ánh mắt cảnh cáo của Lâm sang liền im re tỏ ra nghiêm túc.

ta chính là mới được biến đổi, thường bị ép dọn nhà ăn, mà nhà ăn thì đâu như nhà ăn bình thường. Ở đó, đám mới tập ăn thịt sống làm b.ắ.n văng khắp nơi, vệ sinh cần lau chùi thật cẩn thận, kh được để sót lại mùi làm ảnh hưởng tới khứu giác nhạy bén của ma cà rồng.

Đúng là cực khổ, nhưng từ nay đã tốt hơn . Rốt cuộc cũng đã th được tương lai tươi sáng.

“Ở đ mà cười, mau xóa sạch mọi dấu vết , đừng để tụi khốn bên phòng thí nghiệm đánh hơi được ều gì.” Lâm vỗ vào đầu ta ra lệnh.

***

Lúc Nhật Ly tỉnh lại đã là cuối buổi chiều ngày hôm sau. Cô nhấc mí mắt lên th đang nằm trong bệnh viện, tâm trạng lập tức cảm th chút thả lỏng.

Ánh nắng đỏ rực xuyên qua tấm rèm trắng chiếu vào, căn phòng im ắng kh thêm một ai khác.

Nhật Ly muốn chống tay để ngồi dậy, nhưng cơ thể cô mềm nhũn cùng với cái đầu giống như bị tháo rời khiến cô đành từ bỏ ý nghĩ đ, nằm trên giường dùng ánh mắt khó hiểu ra xung qu và cảm nhận cơ thể của .

Chẳng cảm giác gì cả, giống như ngoài cái đầu thì tất cả đều kh thuộc về cô nữa.

Chỉ ngã một chút chẳng nhẽ lại nghiêm trọng đến thế?

Đang lúc Nhật Ly thắc mắc thì “cạch” một tiếng, cánh cửa mở ra. Trong cái tò mò của nằm trên giường Tuấn Kiệt nhẹ nhàng xuất hiện.

mặc chiếc áo sơ mi màu ghi cùng quần âu đen, dáng tiêu chuẩn đẹp trai đến lạ.

Nhật Ly cứ thế vô thức theo đôi chân dài đang tiến dần tới sát bên mép giường bệnh dừng lại, cho tới khi bàn tay mát lạnh của đặt trên trán, cô mới chột dạ thu hồi tầm mắt.

“Em cảm th thế nào ?” Giọng nói trầm ấm của vang lên trên đỉnh đầu.

“Ờ!” m th khàn khàn khô khốc phát ra ngừng lại. Cắp mắt to tròn của Nhật Ly đang trợn lên đàn ghé sát lại bế cô ngồi dậy dựa lưng vào thành giường ều chỉnh độ nghiêng của giường cho phù hợp.

Hương sen từ trên lại khiến lồng n.g.ự.c Nhật Ly co thắt lại, nghẹn ngào kh nói lên lời.

? Em còn đau lắm kh?” Tuấn Kiệt ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, với tay rót nửa cốc nước ấm thả một cái ống hút vào đưa tới bên miệng cô.

Nhật Ly hé miệng ngậm ống hút uống, dòng nước ấm áp chảy xuôi xuống cổ họng xoa dịu th quản, khiến cô cảm th dễ chịu hơn nhiều, lúc sau mới nhỏ giọng đáp lại: “Cảm ơn .”

“Đừng khách sáo thế.” bình nước truyền đã cạn lập tức nhổm thành thạo rút kim ra dán miếng băng cá nhân cầm m.á.u cho cô.

Nhật Ly cứ ngơ ngác đàn này, lẽ đầu cô bị đập đến đơ nên mới cảm giác thân thuộc như thế! Trong thoáng chốc cô đã ngộ nhận chính là Tuấn Phong. Cử chỉ quan tâm chăm sóc tự nhiên thế kia, giá như là Tuấn Phong… thì tốt biết bao.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...