Yêu Em, Sủng Em
Chương 7:
cô gái đang nằm trên giường trốn trong cái chăn mỏng thơm mùi nắng, Tuấn Kiệt vung tay tạo ra một tầng lá c sau đó nằm xuống ôm l cô vào lòng.
Một giây sau đã xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Một bé gái bị mẹ kế đánh đập, bị bà nội hắt hủi, cha thì thờ ơ chẳng thèm quan tâm. Đây là một ký ức đau buồn mà Nhật Ly vẫn luôn muốn che dấu, cô sợ hãi nhắc lại. Nó giống như một cái u nhọt mãi chẳng chịu lành, mỗi khi đám kia xuất hiện trước mặt cô thì lại mưng mủ bốc mùi t hôi, đau đớn.
chứng kiến sự bất lực của cô, lại th cô đau khổ tìm trong vô vọng suốt những năm tháng đó. Th cô nỗ lực mạnh mẽ vươn lên, bước qua mọi ch gai của cuộc đời.
con gái mà yêu đã tự tạo ra cho bản thân một lớp áo giáp cứng cỏi, và chỉ trong những giấc mơ mới thể th cô yếu đuổi đến chừng này.
Tuấn Kiệt muốn bước lại ôm l cô gái bé nhỏ đang ngồi khóc ở trong góc nhà kia, nhưng lại sợ, nghĩ ngợi hồi lâu vẫn bước tới.
Nhật Ly ngỡ ngàng bóng dáng của một đột nhiên xuất hiện, ôm l cô, vỗ về cô, cùng chia sẻ nỗi đau với cô.
Trên chiếc giường nhỏ bé, đàn ôm chặt l con gái của vào trong lòng.
Gương mặt của cô gái đang cau chặt lại vì khó chịu bỗng nhiên giãn ra cọ vào n.g.ự.c an yên ngủ.
***
Tiếng chu báo thức đúng giờ vang lên, Nhật Ly nh chóng thức dậy, ra khỏi nhà mang theo túi xách nhỏ tới c ty làm việc.
Hôm nay cô mặc một chân váy bút chì xẻ đùi màu đen mua ở chợ sinh viên với giá chín mươi chín nghìn đồng, thêm áo sơ mi trắng một trăm lăm mươi nữa là đã thay đổi toàn bộ khí chất, ra dáng một nữ nhân viên c sở đầy tự tin và bản lĩnh. Thực ra với dáng hoàn hảo của Nhật Ly, cô mặc gì cũng đều đẹp, quần áo rẻ đến m, mặc lên cô cũng được tăng lên nhiều giá trị.
vẻ như Nhật Ly đến khá sớm, sau khi lễ phép chào hỏi m nhân viên bảo vệ và lễ tân cô vào thang máy lên tầng hai mươi của tòa nhà Hùng Thiên. Nhật Ly tìm tới căn phòng treo tấm bảng tên phòng thư ký mở cửa ra đường hoàng bước vào.
Vừa mới bước được một bước, cô đã khựng đứng lại.
Đây là phòng riêng hay ?
Riêng ở chỗ nào?
Rõ ràng là…
“Cô làm sớm!” Tuấn Kiệt ngồi sau bàn làm việc hơi liếc mắt qua tán thưởng.
Nhật Ly rõ ánh mắt bên dưới cặp kính kia, đó là sự đắc ý nhé!
Cứ như là: ngạc nhiên chưa? Cô , xem bất ngờ kh?
Kh th cô phản ứng gì, Tuấn Kiệt hỏi lại: “ vậy?”
Nhật Ly lùi ra ngoài nghiêng bảng tên trên cánh cửa, kh sai, đúng là phòng thư ký.
“Kh ạ! Chỉ là hình như hôm qua…” Ngài đâu nói là phòng th nhau như này?
“Cái vách này hả? mới cho làm lại. Vì chợt nhận ra là như vậy sẽ thuận lợi hơn nhiều. Cô kh thích ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-7.html.]
[Thích mới là lạ!]
“Đâu , thích ạ!” Nhật Ly gượng gạo cười về phía cái bàn làm việc của kê ở vị trí đối diện với Tuấn Kiệt.
Ngay cả chỗ ngồi cũng dụng ý!
Ôi cái nhan sắc này, lại gây họa ư?
bán nghệ chứ kh bán thân nhé!
Nhật Ly tự kỷ lẩm bẩm một mà kh hề hay biết, khóe môi đàn ngồi đối diện đang cong lên đầy hứng thú.
C việc thư ký của cô đúng là ô sin kh sai, cả buổi sáng ngoài việc pha cho tổng giám đốc một tách trà sen, dọn dẹp m tập tài liệu thì cũng chẳng gì, thế là Nhật Ly lén lút viết truyện. Khi cô đang hăng say gõ phím tới đúng đoạn cao trào cho cha của nữ chính vụng trộm abc với tình là bạn học của nữ chính, thì tiếng nói từ trên đỉnh đầu vang lên: “Hết giờ , cô kh ăn trưa à?”
“Hả?” Nhật Ly giật b.ắ.n cả , lắp bắp hỏi lại: “Ngài, nói… gì ạ?”
Tuấn Kiệt gương mặt đỏ bừng của Nhật Ly, sau đó liếc về phía màn hình. thầm tặc lưỡi nhưng kh lật tẩy cô mà chỉ nhắc lại câu hỏi thêm lần nữa: “Hết giờ , cô kh ăn trưa à?”
“ chứ, làm nốt chỗ này sẽ ngay ạ!” Nhật Ly cố nghiêng che nội dung đang hiển thị trên màn hình.
Tay chân lóng ngóng quên luôn cái phím tắt thu nhỏ cửa sổ trình duyệt.
“Ừ, căng tin c ty kh phần đồ ăn lại cho bất cứ ai đâu.” Tuấn Kiệt bỏ lại thêm một câu nhấc chân trước. “Và, gọi là Kiệt.”
“Hả, vâng.”
Nhật Ly ôm tim theo bóng dáng cao lớn của Tuấn Kiệt cho tới khi biến mất. Cô thở dài lên trang truyện đang viết dở, lưu lại thoát tài khoản đứng lên ăn.
Tuấn Kiệt ngồi trong căn phòng nghỉ bên cạnh mà thở dài, nếu được cũng muốn ăn cùng bàn với cô; chỉ tiếc đã lâu những thức ăn của loài kh còn cần thiết với nữa . đàn nhấp một ngụm trà để lộ ra nụ cười tính toán: “Ăn no , lát sẽ quà cho em.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Căng tin đặt dưới tầng ba lúc này đã chật cứng .
Tại Hùng Thiên, đa số nhân viên sẽ ăn ở căng tin, bởi vì chế độ đãi ngộ của c ty tốt, món ăn vừa ngon lại phục vụ chu đáo chẳng thua kém gì nhà hàng cao cấp. Nhân viên chỉ cần quẹt thẻ, chọn món đưa phiếu là sẽ l đồ ăn ra đưa cho, thế là chỉ việc về chỗ ngồi ăn là xong.
Thật là chuyên nghiệp, bảo ta cạnh tr nhau sứt đầu mẻ trán để được vào đây làm.
Các dãy bàn kê đan xen với từng chậu cây tạo kh gian riêng cho từng khu vực. Bàn nào bàn n chật , rôm rả chuyện trò. Chỉ duy nhất Nhật Ly là một , ngày đầu tiên làm mà lại ở cái vị trí quá phong thuỷ nên cô chẳng quen ai.
Đành im lặng vừa ăn vừa hóng chuyện. Nội dung câu chuyện của đám nhân viên đều là xoay qu vị tổng giám đốc trẻ đẹp trai kia.
Vài còn vui vẻ khoe vô tình gặp được ở sảnh.
khác khoe th từ xa ở hành lang.
Thậm chí còn nói ước gì được làm nhân viên dọn vệ sinh để được gặp nhiều hơn…
Chẳng nhẽ đây chính là hình tượng một đàn độc thân nạm vàng được các quý cô săn lùng như trong tiểu thuyết?
Nhật Ly đúng là hết sức ngạc nhiên, lại thêm vài phần tò mò; mà cô cùng làm việc chung trong một kh gian kia lại là “chủng loại quý hiếm trên sách đỏ”?
Chưa có bình luận nào cho chương này.