Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 85: Thối nát

Chương trước Chương sau

Ái Lan vừa gạt nước mắt chạy ra tới hành lang liền bị bà cụ Võ chặn lại.

Bà cụ Võ đứng đó y như một bức tượng ma mị, bóng đèn neon đỏ trên hành lang hắt lên gương mặt già nua nhăn nheo kết hợp với cặp mắt diều hâu khiến hình ảnh của bà ta vô cùng khủng bố.

Ái Lan khiếp sợ chợt đứng khựng lại, hỏi bà cụ Võ: “Mẹ, mẹ chưa về phòng.”

Bà cụ Võ bà ta từ trên xuống dưới nói: “Sự việc ngày hôm nay do chính cô tạo nghiệp mà ra. Hại đứa cháu yêu quý của như vậy. Cô mà kh giúp nó bỏ được thằng chồng kia khôi phục sự nghiệp thì đừng mà trách .”

Bà ta dừng lại quát: “Còn trừng mắt cái gì? tin nói Võ Khánh ném cô ra đường hay kh?”

“Mẹ, nói bỏ là bỏ được, d tiếng của Bích Liên đã tệ như thế , giờ còn bỏ chồng...” Ái Lan nghiến răng cãi. [Bỏ để mà về đây cướp chồng của ?]

“Đ là việc của cô, liệu mà làm.” Bà cụ Võ hừ mũi bỏ .

Trên hành lang lúc này chỉ còn lại một Ái Lan với đôi mắt tức giận tới mức muốn phóng hỏa đốt nhà.

“Các đừng mà ép . Cả lũ súc vật tốt đẹp gì hơn mà lên mặt tỏ ra th cao. Đừng quên chính bà mới là đã ép c.h.ế.t con dâu cả của , ép một phụ nữ bụng mang dạ chửa lao lực ăn kh đủ no, ngủ kh đẫy giấc, còn làm đủ thứ việc. Đến mức hại ta ngã cầu thang mà sinh non, c.h.ế.t trên bàn mổ.”

“Việc ôm bụng bầu xuất hiện khi đó chỉ là một đòn đả kích nhưng đâu đến nỗi cướp mạng của ta, chính bà, chính nhà họ Võ các mới là kẻ g.i.ế.c … Vậy mà còn bắt gánh tội. Nghĩ rằng đổ hết tiếng ác lên đầu thì các sẽ ngủ ngon hay ? Đừng hòng!”

Bà ta đứng dựa lưng vào tường, nghiến răng nguyền rủa. Mà bên tai là văng vẳng tiếng rên rỉ vang ra từ trong phòng của Bích Liên, hàm răng bà ta cắn vào đôi môi đến bật m.á.u cũng vẫn kh hề cảm th đau đớn.

Ái Lan giơ tay gạt giọt nước mắt, rút ện thoại ra gọi cho một .

“Sắp xếp tới đâu ?”

phía bên kia cung kính đáp: “Bà chủ, họ vẫn chưa hồi đáp.”

Nghe câu trả lời, Ái Lan khẽ nhíu mày, rõ ràng là kh hài lòng. Bà ta đã đưa bí mật của gia tộc này cho đó, vậy mà vẫn kh gật đầu hợp tác. biết rằng, nếu như tin tức này của bà ta mà truyền ra, bán tin cũng được khoản tiền lớn.

bên kia lại vội vàng nói: “Dù còn cần làm nhiều các xét nghiệm để xác thực, bọn họ cẩn thận một chút cũng là chuyện bình thường. Đối với loại hàng này của bà chủ, cứ yên tâm giao cho . Bên kia mà kh đồng ý hợp tác sẽ tìm mối khác.”

Lúc này Ái Lan mới hừ mạnh một tiếng: “Chuyện này liên quan đến nhiều các cơ quan khác nhau, tuyệt đối kh thể để xảy ra một chút sai sót nào. Tương lai của cả hai ta đều phụ thuộc vào nước này, thật cẩn thận mới được.”

đàn kia nh chóng đồng ý: “ biết thưa bà chủ. Bao giờ bà lại tới chỗ của .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Lo làm việc , khi nào sắp xếp được sẽ báo.” Ái Lan nhếch miệng cười thỏa mãn tắt máy.

Bà ta đưa mắt về phía cánh cửa phòng đằng kia, sau đó bước lại gần, đẩy hé ra, bật camera ện thoại đưa vào bên trong.

Võ Khánh đang ôm l h của Bích Liên, từ phía sau thúc mạnh từng nhịp về phía trước, tiếng hừ lạnh cũng vang lên: “ vất vả lắm cha con ta mới được ở bên nhau, chờ khi nào cha giúp con bỏ cái thằng ch.ó Hà kia, con cứ yên tâm ở lại đây cha nuôi. Cha sẽ bắt con r Nhật Ly đó viết hẳn cho con một bộ truyện thật hoành tráng!”

Bích Liên khẽ nhếch môi, giọng nói xen lẫn tiếng rên rỉ: “Cha nhẹ thôi, nói nhỏ chút kẻo mẹ nghe th, con tình nguyện ở bên cạnh cha, cả đời kh l chồng nữa.”

“Nghe thì mặc bà ta nghe, mụ già đó cũng chẳng dám làm gì con đâu.” Võ Khánh rút cây gậy ra lật ngửa Bích Liên lại với tay túm tóc kéo đầu cô ta lên, tay khác bóp mở khớp hàm nhét thẳng cây gậy nhầy nhụa thứ dịch t nồng vào mạnh mẽ thúc.

Bích Liên trợn mắt chịu đựng, mỗi lần đỉnh gậy chạm vào cuống họng khiến cô ta chỉ muốn tống hết tất cả những gì trong bụng ra nhưng kh nôn nổi. Qua vài lần thúc, cổ họng quen dần, Võ Khánh liền dùng cả hai tay giữ chặt bên tai của cô ta thuận đà dập mạnh.

“Chỉ là một con đàn bà cũng đòi quản được cha hay ? Bà ta làm gì được cái quyền hạn đ.”Võ Khánh híp mắt lại, khóe miệng ta hiện lên một nụ cười đầy mưu mô.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Bích Liên nhắm mắt lại, an phận trở thành con búp bê rách nát mặc cho Võ Khánh chà đạp.

Rốt cuộc thì số phận của cô ta thật thê thảm. Đang một vị hôn phu tốt như thế, chẳng hiểu lại rơi vào cạm bẫy của đạo diễn Hà, đến bây giờ lại sa vào vũng bùn kh lối thoát của Võ Khánh.

Cứ như một bàn tay vô hình đang sắp đặt cuộc sống của cô ta.

Là ai vậy?

Cho dù là ai thì cô ta cũng kh thể khuất phục, cô ta đánh bại con r Nhật Ly kia mới được.

Chỉ là một đứa mồ côi bị hắt hủi, cớ lại thể hạnh phúc hơn cô ta.

Điều này kh thể chấp nhận được.

Ái Lan xem một lúc mới thu camera lại mỉm cười bỏ .

Nếu kế hoạch của bà ta thật sự thành c thì cả cái nhà họ Võ này, thậm chí nhiều những quan trọng khác trong xã hội cũng đều quỳ dưới đất để nịnh bợ bà ta.

“Võ Khánh, tới lúc đó xem cũng sẽ giống như một con ch.ó chạy tới l.i.ế.m chân cho hay kh?”

Để đạt được những thứ đó, bà ta hy sinh chút lợi ích nhỏ trước mắt này thì đáng là gì…

nhất định sẽ thành c! Sẽ cho các th hậu quả của việc dám sỉ nhục .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...