Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 9: Tính cách ngỗ ngược.

Chương trước Chương sau

Một tay Nhật Ly day day bên kia thái dương đau nhức, tay còn lại bấm nhận cuộc gọi.

Điện thoại chưa đưa tới bên tai, tiếng nói the thé của bên kia đã vọng ra.

“Là mày kh, cái đồ súc sinh mất dạy!”

“…” Cái quái gì vậy?

“Chỉ thể là mày, mày muốn ép c.h.ế.t Bích Liên mới hài lòng hả?” Bà cụ Võ tức tối quát lên.

“Cô ta c.h.ế.t chưa?” Nhật Ly thở dài hỏi lại.

Hai tiếng “súc sinh” kia như một cốc axit đậm đặc vừa tạt vào giới hạn cuối cùng của cô.

“Con r con, ăn nói kiểu gì đ?”

Tiếng thở phì phò như bò bị chọc tiết vang lên bên tai làm Nhật Ly chán ghét gắt lên: “Vậy bà gọi cho cháu để làm gì?”

“Mày tiết lộ chuyện đánh tráo kết quả thi của mày với Bích Liên ra ngoài kh?” Giọng bà ta gầm lên.

Nhật Ly thất vọng đáp: “Kh!”

Bà ta cay độc ra lệnh: “Mày mau lên mạng đính chính lại tin tức, rằng tất cả là do mày tự biên tự diễn…”

Kh để bà ta nói hết câu, Nhật Ly thở dài cắt ngang: “Kh cháu làm, cũng sẽ kh đứng ra th minh gì hết.”

Gạt giọt nước mắt tủi hờn vừa trào ra, Nhật Ly bực bội chuyến xe buýt đợi đang chạy qua.

Lỡ xe, lại ở đây thêm mười lăm phút nữa, nhịn kh được cái miệng nhỏ của cô lập tức xả ra một tràng dài:

“Cháu nói bao nhiêu lần nữa, cháu kh viết cái bài bóc phốt đó. Hơn nữa chẳng cháu gái quý hóa của bà đúng là đã từng gian lận trong thi cử là gì? Năm đó bà ngoại cháu ốm nặng cần tiền để thuốc thang, con trai bà cầm tiền của mẹ cháu làm ăn, kh chia cho cháu l một chút cổ tức nào thì kh nói, đến tiền chữa bệnh cho bà ngoại cũng là do cháu đổi ểm thi cho cháu gái bà mà . Ba năm cấp ba đợt thi nào là cháu kh làm như vậy?”

Bà cụ già nhà họ Võ cứng họng nhưng vẫn cố chấp nói: “Đ là do mày tự nguyện, ai ép mày đâu? Còn giờ mày viết bài kia bôi nhọ d dự của con bé, mày xin lỗi, còn cãi à?”

Nhật Ly chua sót cười: “Kh nhé!”

Nằm mơ , còn ăn mừng cảm ơn cái viết nữa đây này.

“Mày, kh mày thì cũng chính mày là kẻ chủ mưu. Làm gì ai biết được chuyện chứ!” Bà ta nói chắc như nh đóng cột.

Nhật Ly cười lạnh, gằn giọng đáp: “Kh muốn khác biết thì tốt nhất đừng làm, còn ai làm thì kệ ta, chẳng liên quan đến . u cũng là quả báo của các thôi!”

“Rầm!” Tiếng đồ vật gì đó bị ném vỡ, ngay sau đó là giọng nói giận dữ của Võ Khánh vọng vào:

“Con r con, mày ở yên đ cho tao, tao tới cho mày một trận!”

Nhật Ly nhướng mày: “Trạm xe buýt 09 đường Tây Đô.”

“Cái gì?”

“Địa chỉ của , chẳng vừa hỏi à, còn mười phút nữa mới tới chuyến tiếp theo đ!” Nhật Ly chế giễu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ông giỏi thì tới .

“Mày… nói một câu xin lỗi khó đến thế hay ?” Võ Khánh cố nén tức giận, giả bộ dịu giọng hỏi.

chỉ xin lỗi khi sai, còn với những kẻ như các , mãi mãi đúng. Nên chẳng việc gì xin lỗi.”

“Choang!” Lại thêm một thứ gì đó bị đập vỡ vọng vào tai Nhật Ly.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Đập tốt lắm! Phá nát cái nhà đó ra luôn !

“Đợi đ, sẽ ngày mày quỳ xuống xin tao.” Võ Khánh căm giận tắt máy.

Thực ra đối với mẹ của Nhật Ly ta kh cạn tình, nhưng đứa con gái này cả ngày chỉ biết chọc ta tức giận thì kh thể chấp nhận được. “Kh hiểu cái tính cách ngỗ ngược đ học ở đâu ra?”

“Cha, cha đừng tức giận nữa. Tính của chị từ nhỏ đã như thế cha còn lạ gì, thôi để con lên mạng tự th minh vậy.” Bích Liên ôm l cánh tay Võ Khánh ấm ức nỉ non. Bàn tay nắm chặt, đáy mắt cô ta hiện lên tia sáng độc ác.

[Con r c.h.ế.t tiệt, dám chống đối lại ? Cô đúng là càng ngày càng thiếu dạy dỗ!]

“Cha xin lỗi, cha đúng là vô dụng kh giúp được con .” Võ Khánh ôm cô ta áy náy nói.

“Con chỉ cần cha yêu thương con như thế này là đủ ạ!” Thứ mà đứa khao khát cũng chẳng bao giờ được.

“À chuyện hôn sự với nhà họ Lê cha đã sắp xếp xong hết , giáo sư Minh cũng kh ý kiến gì.” Khóe miệng Võ Khánh hiện lên nụ cười tính toán.

C trình nghiên cứu của lão già đó cần lá phiếu tán thành trong hội đồng kín, mà nhà họ Võ chính là một trong chín dòng họ cổ đang nắm giữ một chiếc chìa khóa để mở ra mật thất. Muốn tiến vào đó thêm một lần nữa, lão giáo sư Minh kia kh thể đối đầu với nhà họ Võ.

Lần thí nghiệm đầu tiên của lão ta nghe nói đã thất bại, mà cái giá của lần đó chính là cuộc liên hôn của thế hệ sau này. Bây giờ muốn mở ra mật thất thêm lần nữa, đương nhiên kh chỉ chút lợi ích nhỏ này.

Ai chẳng muốn bất tử, mà cái xác khô của kẻ bên dưới mật thất do chín dòng họ c giữ vài trăm năm nay chính là một bí mật quan trọng, giúp những lão già ham sống sợ c.h.ế.t như bọn họ thực hiện tham vọng này.

Lão ta cưng chiều vuốt ve mái tóc của Bích Liên: “Hoàng Vũ là một đứa trăng hoa, nhưng đàn ai chẳng thế. Con chỉ cần viết cái vị trí chính thất kia mãi là của con là được. Những chuyện khác kh cần quá để ý, lần sau làm việc gì cũng khéo léo.”

“Vâng ạ, con nghe cha hết!”

***

Trong phòng nghiên cứu ở phía bên kia của thành phố.

hả, lão già thối đó nói gì, nhắc lại cho xem nào?” Giáo sư Minh ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc, ánh mắt lão sáng quắc như diều hâu chằm chằm vào đàn mặc vest đen đang cúi báo cáo.

“Dạ, Võ nói… hôn lễ vẫn tiến hành như kế hoạch, cộng thêm một nửa cổ phần của c ty dược phẩm Hoàng Vũ. Ngoài ra, thành quả nghiên của của chủ, ta cũng muốn một phần tài liệu.”

“Loạt xoạt!” Tiếng gi tờ trên bàn bị giáo sư Minh gạt rơi xuống đất bay lả tả.

Giọng nói độc ác phát ra từ sâu trong cổ họng: “Đươc! Được lắm!” Ông ta nắm hai tay lại đập rầm rầm trên mặt bàn lại hỏi tiếp: “Chỗ đám kia nói ra ?”

vẻ như bọn họ th đồng với nhau, ngoài tiền lợi nhuận, thì cũng đều muốn chia một phần tài liệu.” đàn cẩn thận trả lời.

“Đúng là một lũ đỉa đói hút m.á.u .” Ông ta bật cười, tiếng cười như ác ma vang khắp căn phòng màu trắng, “Huy động , bắt bằng được cho m con đang săn mồi bên ngoài, làm bí mật vào. Phía cảnh sát cũng đang chú ý đ!”

“Vâng ạ!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...