Yêu Em, Sủng Em
Chương 91:
Lam Linh đàn tuấn xuất hiện trước cửa phòng liền nhoẻn miệng cười. Gương mặt cô hớn hở như gặp được quý nhân, gửi vội tin n cho Nhật Ly xong liền chạy tới, đứng cách ba bước chân, giọng phấn khích: “, biết em ở chỗ này?”
Tuấn Kiệt kh trả lời, nheo mắt lại chậm rãi nói: “Đen nhiều , xấu gái thật!”
“ dám chê em, em mách cha!” Lam Linh chỉ tay vào mũi , lộ ra biểu cảm ấm ức.
Tuấn Kiệt đút hai tay vào túi quần nhún vai nói: “Mẹ bảo đến hỏi xem chừng nào thì em về nhà.”
Lam Linh nghe nhắc tới bà Hồng Lam lập tức th chột dạ. Cô mải chơi, nghĩ là sẽ trốn về nước kh để cho ai biết, nào ngờ, ai cũng biết mất .
“M bữa nữa em về ạ, lát em gọi cho mẹ. đừng bảo với cha mẹ là em đóng phim nhé!” Lam Ly khẩn khoản nhờ cậy.
“Cha mẹ biết , em nên về nhà , cũng kh xa trường quay lắm mà.” Tuấn Kiệt lách vào phòng, bước tới sô pha ngồi xuống chống tay vào thái dương, mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Em vốn muốn ở tại phim trường cho tới khi nào đóng máy sẽ về nhà. Nhưng giờ cha mẹ cũng đã biết, em sẽ thu xếp về sớm thôi.” Lam Linh hậm hực đáp.
“Ừ, vậy đây, nhớ về nhà, việc gì cần cứ gọi cho hoặc Đoàn.” Tuấn Kiệt đứng dậy bước vội ra khỏi cửa.
“Vâng ạ.” Lam Linh đáp với theo lè lưỡi làm mặt quỷ phía sau lưng .
trai này của cô cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội là kh thích khác chạm vào . Cha mẹ cũng nói bị bệnh dị ứng khi tiếp xúc với cơ thể của khác, nên từ trước tới nay chưa từng ai chạm vào ngoài cha.
Lam Linh lẩm bẩm vài câu cũng kh còn để ý tới chuyện này nữa. Cô hí hửng vào nhóm đăng nhập tài khoản Hoa Li Ti, còn khoe khoang về việc được thần tượng mời cơm.
Nghe cô kể rằng Nhật Ly sẽ đích thân vào bếp nấu ăn, ai cũng tỏ ra hâm mộ kh thôi.
M ai được loại may mắn này?
Và để chuẩn bị cho bữa cơm mời khách , thì hiện giờ Nhật Ly còn đang lang thang ở khu chợ dân sinh của thành phố để mua đồ.
La liệt các sạp hàng thực phẩm tươi ngon, đủ loại màu sắc và mùi vị.
mua bán sôi nổi trao đổi, trả giá, quảng cáo…
Cô thích bầu kh khí của những nơi như thế này, ồn ào, náo nhiệt và đầy sức sống.
những khi tâm trạng u buồn, Nhật Ly thể lang thang cả ngày ở cái chợ này. Hết la cà ăn vặt ở những hàng quán đồ ăn thì lại ra hàng nước nghe m bác bán hàng nói chuyện. Đôi khi là những trận cãi nhau nảy lửa... Cô kh hề cảm th họ dung tục, mà ngược lại, tràn đầy sinh lực.
Mọi thử nghĩ mà xem, khi bản thân đang căng thẳng vì chịu quá nhiều áp lực, cần làm cách nào đó để xả hết những năng lượng tiêu cực trong ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-91.html.]
thì chọn chạy bộ, thì ngủ, lại hát, hay mua sắm... Nhưng cách mà Nhật Ly cảm th hiệu quả nhất chính là cãi nhau.
Cơ mà đương nhiên là cãi tg.
Cứ gương mặt hớn hở của cái hội cãi này mà xem. mười bác gái, mỗi bán một sạp hàng riêng. Cứ cách vài ngày sẽ chia làm hai đội đứng cãi nhau một trận. Đội nào thua thì mua đồ ăn sáng cho đội còn lại.
Lúc các bác cãi nhau thì hăng lắm, ánh mắt dữ tợn tóe ra lửa, nếu như kh Nhật Ly đã bám trụ ở chỗ này mười m năm sẽ chẳng biết được cái trò giải trí dị hợm này của các bác bán hàng ở chỗ này đâu.
Nhiều lúc Nhật Ly cũng muốn tham gia, nhưng nghĩ lại bản mặt của cô còn chưa đủ dày để bôm bốp vỗ n.g.ự.c cãi nhau ở đây cho mọi .
Nên lại thôi.
ai cũng được nét duyên dáng như thế đâu.
Sau khi xem xong một màn cãi như thường lệ, Nhật Ly lập tức mua đồ. Cô kh mua nhiều, chỉ mua đủ cho bữa tối ngày mai, thêm một chút dự trữ nữa là được. Thực phẩm ở chợ lúc nào cũng tươi ngon, chất lượng bữa ăn cũng kh quá tệ.
Với một đứa nghèo đói qu năm như Nhật Ly, tiền chợ đã là một loại hạnh phúc!
Cô xách theo túi đồ về tới nhà cũng gần sáu giờ tối.
Vì đang là mùa đ nên trời tối nh, Nhật Ly ăn xong bữa tối đơn giản lập tức lên phòng, thu dọn một lát, lúc bật máy tính thì cũng đã hơn tám giờ tối.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô lên mạng tiếp tục tìm kiếm về dòng th tin “Vật thí nghiệm số 9001.”
Tất nhiên là cũng kh m mối gì.
Dù cô đã đoán trước được kết quả nhưng cảm giác thất vọng vẫn cứ ùa về.
Thật may, ngay khi Nhật Ly định thoát trình duyệt tìm kiếm thì một bài viết trùng với từ khóa “thí nghiệm” nổi lên.
Đó là vụ cháy phòng thí nghiệm của thành phố Vũ Ninh vào năm 2018.
Nhật Ly tỉ mỉ xem xét mọi bài viết liên quan, ều khiến cô chợt chú ý lại là, giáo sư Minh khi đó cũng đang c tác tại đây.
Dù cho một giáo sư làm việc tại phòng thí nghiệm là một ều hiển nhiên, nhưng một loại trực giác vô hình luôn thôi thúc và nhắc nhở Nhật Ly, này liên quan tới việc phẫu thuật, nghiên cứu trên cơ thể của Tuấn Phong.
Hơn nữa, ta còn từng là th gia của nhà họ Võ.
Càng nghĩ càng th mối tương quan.
Thế là Nhật Ly bắt đầu loé lên hy vọng, cô quyết tâm sẽ thu thập tất cả những gì liên quan tới đàn này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.