Yêu Hận Quấn Quýt
Chương 2:
khẽ “ừ” một tiếng xã giao.
“, đây là Trì Ương, học của em.”
Tần Du Bạch chẳng thèm liếc l một cái, chỉ cúi xuống kiểm tra xe, lạnh lùng nói:
“Lốp xe nổ , thay mới hết 2000, nửa tiếng là xong.”
“Được, vậy thay .”
Kh hiểu trong lòng lại vô thức thở phào nhẹ nhõm. lẽ kiếp trước bị tên này quản thúc quá chặt nên giờ th ta, vẫn theo bản năng mà th hơi sợ.
Điện thoại trong túi bỗng rung lên, sang một bên để nghe máy. Vì vậy, đã bỏ lỡ biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên gương mặt của Tần Chinh.
Th đã ra xa, Tần Chinh mới chút bất mãn mà quay sang hỏi Tần Du Bạch:
“ này, cái lốp thay cộng thêm phí sửa cùng lắm cũng chỉ 1500 tệ thôi chứ. Cũng may học của em đơn thuần kh hiểu giá thị trường, nếu kh sau này em còn mặt mũi nào mà qua lại với ta nữa?”
Tần Du Bạch nghe lời em trai mà suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Cô ta mà đơn thuần?
Cứ vừa nghĩ đến chuyện xảy ra m ngày trước là ta lại tức đến nghiến răng nghiến lợi. Lừa cô ta thêm 500 tệ thì đã ? Kh trùm bao tải đ.á.n.h cho cô ta một trận ra trò đã là nể mặt lắm !
Tần Du Bạch lạnh lùng đáp: “Tóm lại là em cứ tránh xa m đứa nhà giàu đó ra, bọn họ kh hạng chúng ta thể dây vào đâu.”
Tần Chinh nghe vậy liền cười phản bác: “ đừng ác cảm với giàu quá như thế. Trì Ương là tốt mà, bình thường nói năng dịu dàng, cư xử cũng chẳng chút kiêu căng nào của đại tiểu thư cả.”
Tần Du Bạch cười khẩy: “Hừ, cá mè một lứa cả thôi.”
Tần Chinh nhíu mày, kh hiểu nổi vì trai lại thành kiến nặng nề với Trì Ương đến vậy, chỉ đành khô khan nói thêm: “Nếu tiếp xúc với Trì Ương nhiều hơn, sẽ biết cô là thế nào.”
Tần Du Bạch lại cười nhạt. Sau khi mở xưởng sửa xe này, đã va chạm với quá nhiều hạng giàu giống như Trì Ương . Rõ ràng tuổi đời còn nhỏ hơn , nhưng lại cứ thích trêu đùa với nghèo để tìm cảm giác mới lạ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Huống hồ, m ngày trước suýt chút nữa đã bị cô ta "tiếp xúc khoảng cách âm" , còn cần tiếp xúc thêm kiểu gì nữa?
Tần Du Bạch thay lốp xe đến mức mồ hôi đầm đìa, nóng nực nên tiện tay kéo khóa áo xuống cho thoáng. Tần Chinh đang phụ giúp bên cạnh bỗng tinh mắt th trên chiếc cổ trắng ngần của trai chi chít những vết đỏ.
nhíu mày hỏi: “, cổ bị làm vậy?”
Tần Du Bạch nghe câu đó mà suýt chút nữa vặn lệch cả con ốc trong tay. định thần lại, giả vờ bình tĩnh kéo khóa áo lên che kín mít: “Muỗi cắn.”
vội vàng chuyển đề tài: “M ngày nữa em cũng khai giảng đúng kh? Mau chuẩn bị dọn đồ về trường , kh cần đến xưởng giúp nữa đâu. Còn nữa...”
“Tránh xa cái cô Trì Ương đó ra. Cô ta chẳng giống tốt lành gì, kh hại em đâu.”
Đúng lúc vừa bước lại gần thì nghe trọn được câu nói này.
Hay lắm Tần Du Bạch, dám ngang nhiên nói xấu sau lưng đúng kh?
Máu phản nghịch trong lòng lập tức trỗi dậy. Vốn dĩ đã định kh tiếp cận Tần Chinh nữa để tránh rắc rối, nhưng bây giờ xem ra, nhất định khiến cho Tần Du Bạch cảm th khó chịu một chút mới hả dạ!
Ngày khai giảng thứ ba.
l cớ nghiên cứu đề tài để đến tìm Tần Chinh. kiên nhẫn, đứng trong phòng thí nghiệm giảng giải cho suốt cả buổi sáng. Bản thân các con số vốn dĩ khô khan, nhưng qua cách truyền đạt sinh động của Tần Chinh, mọi thứ trở nên thật dễ hiểu.
Thỉnh thoảng, vẫn kh nhịn được mà lén quan sát . Thật chẳng hiểu nổi vì kiếp trước lại nhiều kh phân biệt được Tần Chinh và Tần Du Bạch đến thế.
Tần Chinh luôn mỉm cười ấm áp khi khác, còn Tần Du Bạch lúc nào cũng trưng ra cái bộ mặt lạnh như tiền. L mi của Tần Chinh hơi cong vút đầy nét thư sinh, còn l mi của Tần Du Bạch lại cứng và thẳng tắp. Đôi tay Tần Chinh trắng trẻo, thon dài đẹp đẽ, trong khi lòng bàn tay của Tần Du Bạch lại chằng chịt những vết chai sạn thô dày...
Tổng kết lại, rút ra một kết luận xương máu: Tần Chinh là cực phẩm, còn Tần Du Bạch là "đồ bỏ".
Đến giờ nghỉ trưa tại căng tin, một bạn cùng lớp bất chợt hỏi Tần Chinh rằng vừa nhận được học bổng, kh ăn một bữa thịnh soạn mà lại chui vào cái căng tin tồi tàn này.
Tần Chinh vừa gắp cơm vừa ôn tồn nói: “ trai đã bỏ học từ hồi cấp ba để làm nuôi ăn học. Bình thường túng thiếu lắm, kh muốn lãng phí số tiền này. Huống hồ vài năm nữa cũng l vợ, định dành dụm một ít sau này còn giúp lo sính lễ.”
“Khụ khụ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.