Yêu Lại Từ Đầu
Chương 13:
Hàn Đình Hoa kh hiểu tại lại kh muốn Lạc An Hải bu tay. nhất thời đuổi theo và chiếm l xe của cô. Tâm trí hoàn toàn trống rỗng, kh ểm đến trong đầu, nên lái xe đưa cô đến căn hộ áp mái của cô.
Bên trong căn hộ áp mái của cô, kh ngờ lại nội thất ấm cúng và màu sắc nhẹ nhàng. Nó quá rộng lớn để chỉ một sống. Tầng trệt là phòng khách mở, bể cá, quầy bar và bếp. Tầng trên ba phòng ngủ và phòng tắm.
- Ngồi xuống . - Cô nói từ ghế sofa và chỉ vào hộp sơ cứu trên bàn cà phê.
Hộp sơ cứu ư? kh biết từ khi nào cô bắt đầu cảm th đồng cảm. Nếu cô muốn trả thù vì lái xe của cô thì ?
Trả thù hay kh trả thù cũng được, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cô.
- Cánh tay. - Cô nói.
cảm th như đang lên cơn đau tim. Thực ra cô đang băng bó vết thương cho . Đây là lần đầu tiên họ ngồi cạnh nhau, và thể đếm được hàng mi dài của cô.
Cô siết chặt băng gạc qu vết thương trên cánh tay của khi cô quá lâu.
- Cởi áo ra. - Cô nói.
- Tại ? Cô giấu Lạc An Hải thật ở đâu? - hỏi.
- Mau cởi áo ra. - Cô nói.
cởi áo ra trong khi cô vào phòng tắm. Cô quay lại với một chiếc khăn ướt.
- Cho xem lưng của .- Cô nói.
đưa lưng về phía cô, và cô nhẹ nhàng lau vết thương trên lưng .
- lại ngốc thế? biết cách né ấm trà nóng mà. - Cô hỏi.
- Còn nước nóng thì ? Cô là phụ nữ mà. kh muốn cô bị bỏng da đâu. - hỏi.
- Đồ ngốc. - Cô thì thầm và chấm mạnh chiếc khăn ướt lên lưng .
- Ái chà, đau quá. - kêu lên.
Cô đã trả thù, lưng đau nhói.
- Nếu thích đóng vai hùng, thì đau đớn chẳng là gì với . - Cô nói.
kh quan tâm liệu cô trả thù một cách nhỏ nhen hay kh. Khi mười tuổi, đã bị đ.á.n.h đập để cứu cô, nhưng cô kh băng bó vết thương cho như cách cô đã g.i.ế.c bằng sự t.ử tế trên ghế sofa.
- Hãy đình chiến với chú Lạc . - nói.
- Làm hùng chưa đủ với ? Giờ còn muốn xen vào chuyện khác nữa ? - Cô hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Lạc An Hải, cô hiểu thế nào là biết ều kh? - hỏi.
Cô kho tay.
- Cứ nói những gì muốn nói.
- Mỗi món quà sinh nhật cô tặng chú Lạc, chú đều cất trong một chiếc rương khóa kín. Ngày nào chú Lạc cũng l mô hình tàu cô tặng chú ra, và chú kiểm tra xem vết xước nào kh. - nói.
Cô kh nói nên lời trước thói quen của bố .
- Từ khi cô , chú Lạc ăn tối muộn. - nói.
- Chú Lạc ngồi trong phòng khách chằm chằm ra cửa. Chú kh cần mở miệng cũng biết là đang đợi cô về ăn tối. Bố cô quan tâm đến cô, chỉ là chú kh biết cư xử thế nào với cô để thể hiện sự quan tâm đó. Mà cô chưa cho bố cơ hội…
- Đủ . - Cô nói.
- Lạc An Hải, cô thể ghét và mẹ . Nhưng bố cô kh là kẻ thù của cô. Ông đã lớn tuổi . - nói.
- Im . biết gì chứ? chẳng biết gì cả. Đi . – Cô nói.
Cô rời khỏi ghế sofa, lên lầu vào phòng ngủ và đóng sầm cửa lại.
lên cánh cửa phòng ngủ đóng chặt của cô và thở dài.
Trong phòng ngủ, cô nằm trên giường, ký ức về mẹ hằn sâu trong tâm trí. Cô nhớ lại cảnh bất lực mẹ tự hủy hoại bản thân. Mẹ đập vỡ mọi thứ bà thể nhặt được.
- Tại bố con lại đối xử với mẹ như vậy? An Hải, mẹ chỉ con thôi. Bố con kh cần chúng ta. Mẹ yêu bố con nhiều như vậy. Nhưng tại bố con lại kh yêu mẹ? - Mẹ cô hỏi.
Mẹ cô ôm chặt cô và khóc hàng giờ liền.
hầu của bố cô cũng thương hại mẹ cô.
- Nghe nói Lạc nhân tình và muốn ly hôn với bà Lạc. th tội nghiệp cho bà Lạc. - Một hầu nói.
- Cuộc hôn nhân sắp đặt của họ là để làm lợi cho việc kinh do của gia đình. Kh ai ngờ bà Lạc lại yêu Lạc. - Một hầu khác nói.
Cô đã chứng kiến tất cả những trận cãi vã của bố mẹ .
- Lạc Thành Hoa, tại lại đối xử với em như vậy? Em sẽ kh bao giờ ly hôn. - Mẹ cô hỏi.
- Ký đơn ly hôn . - Lạc Thành Hoa nói.
- Kh bao giờ. Em yêu . - Mẹ cô nói.
- An Hải, hãy cầu xin bố con ở lại với chúng ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.