Yêu Lại Từ Đầu
Chương 32: Ngoại Truyện Hàn Đình Hoa - 2
chính là kẻ hèn nhát và yếu đuối như vậy, sợ bị từ chối, sợ cô kh còn nữa, nên đã chiều theo sự ích kỷ của bản thân và dàn xếp tất cả, dẫn đến cái c.h.ế.t của cô. Tất cả là do ! đã g.i.ế.c cô!
Nỗi đau khổ dày vò, đến phòng cô mỗi đêm, cầm ảnh cô, khẽ gọi tên cô trong lòng.
Vào ngày sinh nhật của cô, mua bánh kem, khàn giọng hát bài hát mừng sinh nhật cho cô, ước gì cô đang ở ngay trước mặt , ước một ều ước, thổi tắt nến…
thực sự muốn hỏi: Em đã ước gì?
Liệu cô thể cho một ều ước, để thể gặp lại cô một lần nữa kh?
đếm từng ngày kể từ ngày cô rời .
Thời gian trôi qua, chú Lạc và mẹ đều qua đời.
đuổi hết hầu, để lại căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại . Đây là hình phạt tự dành cho .
kh ngủ được, và luôn nằm trên giường cô với đôi mắt mở to cho đến tận bình minh.
trở nên chán ăn, bóng ma t.ử thần ngày càng hiện rõ.
Sau đó, khi bác sĩ th báo bị ung thư, kh hề một chút sợ hãi nào. lẽ đã sớm đoán trước được ngày này sẽ đến.
An Hải… chỉ dám gọi cô như vậy trong lòng.
An Hải, em khỏe kh?
An Hải, em vẫn còn hận ?
An Hải, thực ra …
nhắm mắt, ôm chặt khung ảnh của cô, cảm nhận nỗi đau dần tan biến. kh muốn ều trị, đã luôn chờ đợi khoảnh khắc này.
An Hải, em biết kh? Năm nào em cũng cướp mất của một lời chúc mừng sinh nhật, đã 20 năm , ều ước…
Xin hãy cho một cơ hội được gặp lại cô .
Để kh lỡ lời nói với cô … An Hải, thật ra, …
Hàn Đình Hoa mở mắt, hơi choáng váng.
- tỉnh à, th thế nào ? Vẫn còn khó chịu à? - Lạc An Hải ngồi trên ghế cạnh giường đọc sách, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về .
Khi tỉnh dậy, cô lập tức đặt sách xuống, ngồi xuống bên giường, vòng tay ôm l eo . Cơn sốt của cuối cùng cũng đã hạ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cảm th nhẹ nhõm, cô nhận ra ánh mắt đang lướt qua .
- vậy?
Hàn Đình Hoa chớp mắt, vòng tay ôm l eo cô, vùi mặt vào bụng mềm mại của cô, khẽ thì thầm.
- gặp ác mộng.
- Ác mộng gì?
Ánh mắt trở nên u ám, sâu thẳm như đang che giấu ều gì đó, hồi lâu sau mới đáp.
- Quên mất... - ôm chặt cô.
Cảm th hơi đau, Lạc An Hải luồn tay vào mái tóc ẩm ướt của , ngập ngừng .
- vậy? Vẫn còn khó chịu à?
- Kh. - Hàn Đình Hoa kéo cô lên giường.
- Ngủ cạnh một lát.
- Em kh buồn ngủ.
- Nằm cùng . - ôm chặt cô.
Lạc An Hải cảm th hơi lạ, nhưng nghĩ đến ta lúc ốm thường hay làm ra vẻ kỳ quái, lại hiếm khi th yếu đuối như vậy, lòng cô bỗng mềm nhũn. Cô ngoan ngoãn nằm trên giường, để ôm từ phía sau.
Hàn Đình Hoa nắm tay cô, đan xen những ngón tay.
Vốn dĩ Lạc An Hải kh định ngủ. Nhưng vừa nằm xuống giường, cơn buồn ngủ ập đến. Cô cọ xát vào n.g.ự.c , xoay , từ từ nhắm mắt lại.
Nghe th tiếng thở nhẹ nhàng của cô, Hàn Đình Hoa nhẹ nhàng gọi.
- An Hải?
- Ưm?
nghiêng đầu ghé sát vào tai cô, má cọ vào mặt cô, thì thầm.
- yêu em.
Lúc cô đã ngủ say.
Ôm chặt cô trong lòng, đôi mắt sâu thẳm từ từ khép lại. Lần này, kh bỏ lỡ cơ hội.
Chưa có bình luận nào cho chương này.