Yêu Nhầm Tổng Tài Lưu Manh
Chương 4:
định chơi game g.i.ế.c thời gian, thì ngoài cửa vọng tới một giọng nói... nghe quen quen.
“ Dị, tr suốt ngày đóng vai học bá thế, chắc chưa bao giờ tới bar hả? Trường bao nhiêu thằng tới đây chơi đó, nhất là m bên phòng thí nghiệm cao cấp, muốn làm quen cũng tới m chỗ như này chứ!”
“Đi, em biết phòng riêng yên tĩnh, dẫn mọi qua.”
Giọng này là của Phó hội trưởng hội sinh viên Cố Tử Hạo hay theo Chu Dị. từng gặp m lần.
Dị?
Ý là Chu Dị?
ta mà cũng đến đây ?
Tò mò nổi lên, len lén mở hé cửa ra.
Họ ngồi trong phòng kế bên, cửa mờ mờ, cách âm lại kém, nên và nghe đều rõ mồn một.
tám, chín cả nam lẫn nữ, chỉ chỗ Chu Dị ngồi là sạch sẽ nhất.
Ngón tay dài cầm ly thủy tinh, xoay ly rượu chứ kh uống.
Cố Tử Hạo trêu:
“ Dị, kh gọi vài cô đến thế? Vẫn còn giữ vì chị dâu à?”
Chu Dị cười, cụng ly với :
“Ừ. Đợi cô gầy , sẽ dắt đến gặp các .”
“Cứ thoải mái nhé, tối nay bao!”
Cả đám ồ lên, thi nhau khen Dị ga lăng lại chung tình.
đứng nép trong góc, tay cứ siết chặt l thỏ trên túi.
Đồ khốn Chu Dị, dám l tiền bao trai!
đang định x vào thì eo bỗng bị một cánh tay rắn chắc ôm l.
Trình Tự khẽ cười, giọng khàn bên tai:
“Vợ ngoan, đang gì thế?”
bĩu môi, quay vùi vào n.g.ự.c , khóc thút thít nũng nịu:
“Trình Tự, cướp tiền em, đánh giúp em !”
giơ tay chỉ vào Chu Dị:
“Kia kìa, chính là !”
Ngón tay thô ráp của Trình Tự lướt nhẹ qua má , đặt lên khóe mắt hôn một cái:
“Ừ, để dạy dỗ giúp em.”
Vì ngại nơi đ , đợi nhóm Chu Dị rời mới bảo Trình Tự đợi trong phòng, còn chạy ra chặn ta.
Chu Dị hơi say, hàng mi dài khẽ chớp, đứng kh vững, cả kính cũng lệch .
Th , ta lộ ra nụ cười ngốc ngốc:
“Miên Miên, em đến đón à?”
Vai thả lỏng, cả đầu nghiêng vào cổ , hơi thở nóng hổi phả vào da, ngưa ngứa.
giật né tránh.
Ánh mắt Chu Dị vụt qua một tia hụt hẫng, kh nói gì, chỉ mím môi y như một đứa trẻ bị dỗi.
tự dưng kh nỡ nặng lời.
Lắp bắp nói:
“... trả lại tiền mẹ em chuyển cho . Kh thì... em gọi bạn trai em tới đánh bây giờ!”
còn nghiến răng giơ nắm đ.ấ.m dọa.
Chu Dị hình như kh nghe rõ, nghiêng đầu lại gần:
“Em nói gọi ai cơ?”
Mũi gần như chạm mũi .
Một bàn tay lớn bỗng kéo mạnh về sau.
Một giọng lười nhác vang lên:
“Gọi bạn trai cô , chính là , đến đánh .”
Chữ “đánh” được cắn rõ từng âm, nghe mà như mang theo gió quyền.
Chu Dị ngẩng phắt đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-nham-tong-tai-luu-m/chuong-4.html.]
Chu Dị như bị dội một gáo nước lạnh, tỉnh hẳn.
ta trừng trừng vào Trình Tự đang đứng sau lưng .
Hai cao ngang nhau một lạnh lùng, một bá đạo.
Lúc này đối đầu, khí thế chẳng khác nào mũi kiếm chạm nhau, căng như dây đàn.
“Bạn trai?”
Chu Dị nhai nhai lại ba chữ đó, bật cười giận dữ:
“Em đùa ai vậy? Liễu Miên Miên em mà quen loại lưu m như ?”
Dứt lời, ta kéo tay , định lôi .
Dưới ánh đèn mờ mờ nhiều màu, rõ ràng th mắt đỏ hoe.
kh muốn , nhưng cứ cố chấp kéo ra ngoài.
hất mạnh tay ra:
“Chu Dị! Đừng phát ên nữa! Trình Tự là bạn trai , kh với đâu!”
Chu Dị siết chặt vai , gào lên:
“Bạn trai?! Bác gái bác trai biết kh? Ngay cả cũng kh biết! đợi em bao lâu , em dựa vào đâu mà theo thằng khác?!”
“Chỉ cần em chịu giảm cân, chỉ cần em tốt nghiệp đại học, đợi ba đồng ý… là chúng ta thể bên nhau .”
“Chia tay ta , bác gái cũng sẽ kh chấp nhận em yêu đâu. Em chỉ cần chia tay, sẽ coi như chưa chuyện gì xảy ra, được kh?”
Giọng run rẩy, khẩn thiết, như thể đã chắc c sẽ gật đầu.
Nhưng thì sững .
Chỉ tay vào bản thân chỉ sang ta:
“ thích em á?”
bật cười, đẩy ta ra:
“Chu Dị, đến cả cân nặng của em còn kh chấp nhận, xứng để nói là thích em ?”
Thật ra… từng thích Chu Dị.
Là hồi giảm cân thành c, mùa hè năm lớp 10.
lúc vẫn còn mê chơi, kh quen với nhịp học mới, ểm số tụt dốc.
Mẹ lo lắng, bèn mời thủ khoa toàn khối là Chu Dị đến kèm học.
Tình cảm thời thiếu niên, luôn thuần khiết nhất.
Gió lật trang vở, ánh mắt vô tình chạm nhau khi giảng bài, cùng nhau nói về lý tưởng, tương lai, mỗi cái chạm tay khi trao bút đều khiến tim rung động.
Huống hồ, Chu Dị khi đó đã cao ráo, khuôn mặt sáng sủa, thật sự đẹp trai.
Được để ý, ra đường kể với khác cũng th tự hào c.h.ế.t được.
Hồi đó chắc là thích lắm lắm luôn.
từng làm cả một hộp hạc gi đầy ắp, viết kín những lời yêu thẹn thùng, định đợi tốt nghiệp tặng .
Nhưng tất cả…
Tất cả tan vỡ theo từng câu nói như d.a.o cứa:
“Em giảm cân .”
“Em béo quá.”
“Em chạy bộ ai cũng .”
“Liễu Miên Miên, em là heo hả?”
Bề ngoài luôn tỏ ra chẳng bận tâm, mạnh mẽ, kiên định sống theo cách muốn.
Nhưng những đêm khuya… vẫn lén khóc một .
Tối hôm tốt nghiệp cấp ba, Chu Dị l ra một quyển tạp chí làm đẹp, lôi ra lập kế hoạch giảm cân.
kh phản kháng.
Đêm đó, đạp xe tới hồ Huyền Vũ, châm lửa đốt sạch cả hộp hạc gi .
Từ đó, và Chu Dị chỉ thể làm bạn bình thường.
Đêm hôm đó thật sự khó xử.
Lúc Chu Dị gào lên bắt giảm cân, Trình Tự đã giơ nắm đ.ấ.m định nhào tới đánh .
vội ôm chặt, ra sức khuyên can mới kéo về được, sau đó gọi taxi đưa Chu Dị về ký túc xá.
Sáng hôm sau, Chu Dị gửi tin n xin lỗi, trả lại toàn bộ tiền mẹ đã gửi suốt một năm tổng cộng 30.000 tệ, kh thiếu một xu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.