Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng
Chương 1452: Hành Tung Bí Mật Của Thái Phi Nương Nương
Hơn bốn giờ chiều, Bùi Hoài từ c ty trở về. Thẩm Mộc theo, chứng tỏ vẫn còn c việc chưa xử lý xong. ta theo tổng tài vào thư phòng trước, vài phút sau, quản gia bưng trà vào.
“Tổng tài,” Thẩm Mộc gửi xong m gói email, c việc tạm thời kết thúc, ta thở phào một hơi, gập laptop lại, đàn đang nghiêm túc làm việc sau bàn: “Lát nữa món đồ ngài muốn mua cứ để mua giúp cho, ngài cũng nên tr thủ thời gian này mà nghỉ ngơi một chút.”
Hợp tác với phía Henry đã vào quỹ đạo, trong kỳ nghỉ Tết, giai đoạn khởi động đầu tiên đã th hiệu quả rõ rệt, triển vọng tốt đến mức khiến vô số nhà kinh tế học trong ngành kinh ngạc. Nhưng đồng thời, tổng tài của họ cũng trở nên bận rộn hơn.
Bùi Hoài đeo kính gọng vàng trên sống mũi cao thẳng, dáng vẻ bày mưu lập kế trước màn hình tr giống một "văn nhã bại hoại". “ tự ,” thản nhiên lên tiếng, mắt vẫn dán vào số liệu trên màn hình, ngón tay thỉnh thoảng lại xoay xoay cây bút.
Đề nghị bị bác bỏ, Thẩm Mộc kh dám nói thêm gì nữa. Quản gia rót trà xong, định bưng khay rời thì Bùi Hoài nhớ ra chuyện gì đó, ngước mắt : “Lát nữa cơm tối lẽ kh về kịp, bảo thái thái cứ dùng bữa trước .”
“Dạ,” quản gia ngẩng đầu, ánh mắt bỗng nhiên liếc chỗ khác: “Vâng thưa tiên sinh.”
Nói xong định tiếp, Bùi Hoài gọi lại. “Chờ đã.”
Thân hình quản gia khựng lại. Thẩm Mộc cảm th kh khí gì đó kh ổn, liền sang. Bùi Hoài tháo kính ném sang một bên, đôi mắt hẹp dài sắc bén dường như thể thấu sự chột dạ của quản gia ngay lập tức. “Thái thái vậy?” hỏi, giọng ệu lạnh.
Quản gia cúi đầu, biết kh giấu được Tam gia nhà , khi quay lại, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh: “Thái thái... kh ở nhà.”
Bùi Hoài: “?”
Quản gia: “Thái thái cũng nói đêm nay lẽ kh về ăn cơm……”
Bùi Hoài ấn ấn huyệt thái dương: “Cô còn nói gì nữa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1452-h-tung-bi-mat-cua-thai-phi-nuong-nuong.html.]
“Cô còn nói……” Giọt mồ hôi lạnh trên trán quản gia trực tiếp rơi xuống: “Cô còn nói bảo đừng nói cho Tam gia biết... Nếu Tam gia hỏi đến, cứ bảo là kh biết gì hết……”
Bùi Hoài: “……”
bảo quản gia lui xuống trước, sau đó đưa ánh mắt đầy ẩn ý về phía Thẩm Mộc. Thẩm Mộc rùng một cái. Tại ta luôn nghe th những chuyện kh nên nghe thế này! Quản gia kh thể đợi ta ra ngoài mới nói ?! ta sợ bị tổng tài "diệt khẩu", khóe miệng giật giật tạo ra một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn đầy cung kính: “Cái đó... cái đó trong m cuốn truyện về ‘áo choàng’, nữ chính đều như vậy cả, hành tung thần bí lắm ạ!”
Bình thường ngoài việc xem truyện CP, ta còn đọc đủ loại tiểu thuyết mạng, lúc cấp bách chỉ thể nhớ ra những thứ liên quan đó. Bùi Hoài đưa ánh mắt u ám ta, một lúc lâu sau mới nói: “Tất cả ‘áo choàng’ của cô , đều biết.”
Thẩm Mộc giật giật khóe mắt, với tư cách là một fan cứng đọc đủ loại truyện, ta muốn nói với tổng tài rằng... những lời khẳng định tuyệt đối như vậy thực sự kh nên nói ra đâu ạ……
……
Nửa giờ sau, xe của Bùi Hoài rời khỏi Bùi gia, Thẩm Mộc cầm lái. Theo hướng chiếc xe di chuyển, đích đến là một hiệu sách phong cách. Tòa kiến trúc đồ sộ bảy tầng này kh chỉ lớn nhất thành phố A mà còn là cao ốc sách báo lớn nhất cả nước. Nơi tràn ngập hơi thở văn nghệ này thường là ểm đến của sinh viên, tác giả và các học giả.
Cửa cảm ứng của tòa nhà mở ra hai bên, Tô Kỷ đội mũ lưỡi trai đen và đeo khẩu trang, sau nàng một bước là Giang Sở cũng đeo khẩu trang kín mít, hai trước sau bước vào cao ốc sách báo. Về địa ểm hẹn gặp, T Mộ Đề Tra để Tô Kỷ chọn, Tô Kỷ bảo tùy ý, nên cuối cùng Giang Sở là chọn. Khi biết "Hướng Thiên Lại Mượn 500 Năm" chính là "áo choàng" của học tỷ, đã quyết đoán chọn tòa cao ốc sách báo thích hợp nhất cho việc gặp gỡ tác giả này. Bộ truyện CP kia Giang Sở còn chưa kịp đọc nhưng đã nghe d từ lâu. kh ngờ tác giả lại ở ngay bên cạnh ! Thảo nào thể nắm thóp T Mộ Đề Tra đến mức đó.
Hai đến đúng giờ hẹn. Nửa giờ trước, T Mộ Đề Tra đã n tin báo gã đã đến. M hẹn gặp ở quán cà phê tầng ba của hiệu sách. Tầng này chuyên bán các loại sách chuyên ngành tính học thuật cao như y học, thực vật học, thực phẩm học... và thiết kế thời trang, nên so với các tầng khác, tầng này vắng vẻ và yên tĩnh nhất.
Tại vị trí cạnh cửa sổ sát đất của quán cà phê, T Mộ Đề Tra cẩn thận quan sát xung qu. Kh gã khoe khoang, nhưng hiện tại nhiều trong ngành muốn tiếp cận gã. Chuyến bay đến Hoa Quốc lần này của gã được bảo mật hoàn toàn, nhưng cũng kh dám chắc là kh ai đ.á.n.h hơi được.
Trợ lý bưng m ly cà phê đến: “Lão đại, bên kia đến , đã gửi định vị của chúng ta qua, chắc một lát nữa là họ tới thôi.”
T Mộ Đề Tra nghe vậy, tim kh khỏi đập nh hơn. Dường như gã còn căng thẳng hơn cả dự tính. Trong khi đó, trợ lý lại tỏ ra hưng phấn nhiều hơn, chẳng chú ý gì đến sắc mặt của sếp , thong thả cầm ly cà phê lên, vẻ mặt đầy hâm mộ nói: “Thật kh ngờ ‘Hướng Thiên Lại Mượn 500 Năm’ lại là một cô gái, hơn nữa... còn là minh tinh nổi tiếng ở Hoa Quốc!”
Trên máy bay đến đây, ta đã tr thủ tra cứu toàn bộ tư liệu về Tô Kỷ. “Chẳng trách m năm trước các nghệ sĩ nhà sang Hoa Quốc phát triển đều kh như ý, nhan sắc minh tinh Hoa Quốc hiện tại cao quá! Lão đại, Tô tiểu thư thực sự xinh đẹp đ! Em thật kh hiểu tại cô kh c khai thân phận tác giả, chỉ dựa vào nhan sắc và d tiếng sẵn , nếu c khai thì chẳng cần đóng gói thêm gì cũng đủ để trở thành tác giả bán chạy toàn cầu !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.