Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng

Chương 1488: Lệnh Đặc Quyền Tối Cao, Bùi Hoài Khiến Đám Đông Câm Nín

Chương trước Chương sau

“Kh quyền hạn mà vào phòng máy tính chính là vi phạm kỷ luật! Kh gì để nói cả!” Tu tổ trưởng lời lẽ chính trực, “ cứ chờ mà giải thích với lãnh đạo cấp trên !”

Vương Dịch: “Kh ...”

Thế nhưng đúng lúc này, một chiếc ện thoại bị ném lên bàn, phát ra tiếng “cạch”. Trong lúc tr chấp, m đồng thời dừng động tác, về phía Bùi Hoài. mở một giao diện trên ện thoại, ném sang một bên.

Vương Dịch nghi hoặc khựng lại một chút, nhưng vẫn tới cầm ện thoại lên, sau đó, khi th nội dung văn kiện được mở ra từ tệp đính kèm, cằm suýt chút nữa rơi xuống đất. Đó là thư ủy quyền chính thức đóng dấu của bộ phận cơ mật... được ủy quyền quyền hạn tối cao để xem bất kỳ tư liệu cơ mật nào!

“?”

“??”

“???”

Cho nên, Hoài Hoài ngay từ đầu đã thư ủy quyền đóng dấu chính thức để xem tư liệu?? Mà lại vừa dọn dẹp hiện trường vừa tắt camera giám sát... hoàn toàn là thừa thãi???

Đứng hình tại chỗ chừng nửa phút, Vương Dịch đưa ện thoại cho Tu tổ trưởng vẫn đang hừng hực khí thế, giọng thảng thốt: “Tu tổ trưởng xem cái này trước .”

Tu tổ trưởng khinh thường “hừ” một tiếng: “ kh xem!”

“Đừng tưởng rằng tìm được vị lãnh đạo bộ phận nào là thể che đậy chuyện này !”

Tu tổ trưởng vừa th Bùi Hoài cái đầu tiên đã biết này chắc c chút bối cảnh. Huống chi đối phương sau khi th vẫn thể vững như Thái Sơn ngồi ở đó, thể th bối cảnh kh hề nhỏ. Nhưng ều này cũng kh thay đổi được bất cứ chuyện gì! Tu tổ trưởng nổi tiếng thiết diện vô tư trong toàn bộ bộ phận, sẽ kh vì bất kỳ nguyên nhân nào mà bật đèn x cho bất kỳ ai. Mà viện nghiên cứu của bọn họ và những cơ quan bình thường bên ngoài càng kh giống nhau, kỷ luật chính là tiêu chuẩn cơ bản tuyệt đối hàng đầu!

Vương Dịch g giọng, xuất phát từ việc nghĩ cho : “Tu tổ trưởng vẫn nên xem trước .”

đã bảo là kh...” Tu tổ trưởng vừa quay đầu lại, Vương Dịch đã trực tiếp đưa màn hình ện thoại đến trước mắt .

Tu tổ trưởng bị lóa mắt nên nheo lại một chút, sau đó mới mở ra. Đang định mắng tiếp, giây tiếp theo, rõ con dấu ủy quyền, lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng !

“...”

Các nghiên cứu viên cũng tò mò ghé sát vào, chờ đến khi th bản thư ủy quyền kia, cũng lần lượt kh nói nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1488-lenh-dac-quyen-toi-cao-bui-hoai-khien-dam-dong-cam-nin.html.]

...

Vài phút sau, hiểu lầm được giải trừ, nhân viên nghiên cứu ai về chỗ n, Bùi Hoài vẫn đang xem những tư liệu đó, tiến độ kh bị ảnh hưởng chút nào. Vương Dịch ở bên ngoài phụ trách giải quyết hậu quả. Sắc mặt Tu tổ trưởng chút x mét, nói chuyện cũng hoàn toàn kh còn khí thế như trước. Tuy rằng vừa mới khẳng định chắc nịch với chính rằng, bất kể bối cảnh lớn đến đâu cũng đừng hòng làm chuyện đặc biệt ở chỗ . Nhưng... đàn kia thế mà lại thể l được lệnh cho phép chính thức!! Là một nhân viên ngoại lai hoàn toàn kh bất kỳ liên hệ nào với viện nghiên cứu của bọn họ mà thể l được văn kiện này, Tu tổ trưởng chỉ biết “...”

“Tiểu Vương, cũng thật là,” nghĩ đến hành động la hét om sòm vừa của kh biết bị coi là thất lễ kh, Tu tổ trưởng ấn ấn giữa mày, bực bội quay sang , “Đã lệnh cho phép , còn tắt camera giám sát làm gì?”

“Hay là,” nói đoạn, bỗng nhiên nheo nheo mắt, hồ nghi nói, “Vương tổ trưởng kh cố ý dùng phương pháp này để dẫn vào tròng chứ? Để làm mất mặt trước mặt mọi ??”

Vương Dịch: “...”

xoa xoa mặt, đột nhiên kh muốn nói chuyện cho lắm.

quay lại phòng máy tính đây, vị bên trong kia cũng kh dễ hầu hạ đâu,” khi lướt qua, vỗ vỗ vai Tu tổ trưởng, thản nhiên nhưng cũng thành khẩn lên tiếng, “Chuyện hôm nay thật xin lỗi, lúc trước cũng kh biết... Ngạch, tóm lại là lỗi trước, quay đầu lại sẽ mời Tu tổ trưởng ăn cơm.”

Tu tổ trưởng: “...”

chằm chằm Vương Dịch vào phòng máy tính, nhưng đến cuối cùng cũng kh ra sơ hở gì. Vương tổ trưởng thật sự đang xin lỗi ? Chẳng lẽ... này thật ra cũng kh tệ lắm?

Vào phòng, đóng cửa lại, Vương Dịch “đùng” một tiếng ngồi xuống cạnh Bùi Hoài. Liếc một cái, kh lên tiếng, một lát sau lại liếc thêm cái nữa. Bùi Hoài đã xem đến bản văn kiện đính kèm cuối cùng, tầm mắt kh rời khỏi màn hình, nói với Vương Dịch: “Muốn nói gì thì nói .”

Vương Dịch bất thình lình bị ểm d, phản ứng một chút mới nhớ ra định nói gì, cười khổ nói: “Cái lệnh cho phép kia làm mà l được thế?”

Bùi Hoài hờ hững đáp: “ vẫn là kh biết thì tốt hơn.”

Vương Dịch , tiểu t.ử này đã bao nhiêu năm kh gọi . Bất quá nghĩ lại chuyện gi phép, Vương Dịch cảm th bao nhiêu năm chức d của coi như bỏ . trầm ngâm một lát: “Vậy lúc trước kh nói, chẳng lẽ là muốn xem sẽ làm thế nào?”

Cũng may là đã vượt qua thử thách. bên này đang cảm th may mắn, bất quá ngay sau đó lại nghe Bùi Hoài đáp: “Kh rảnh rỗi như vậy, lúc đó định nói thì bị ngắt lời.”

“???” Vương Dịch: “Lúc nào?”

Mà Bùi Hoài cũng kh trả lời nữa, bàn tay kéo chiếc ghế dưới thân Vương Dịch, kh chút tốn sức, thong thả ung dung kéo đến trước mặt, hất cằm về phía màn hình: “Xem một chút bản số liệu này đại diện cho cái gì.”

Đề cập đến lĩnh vực chuyên môn của , Vương Dịch lập tức nghiêm túc, đẩy đẩy mắt kính, ghé sát vào màn hình: “Là thế này...”

Thật ra trước khi tới đây, về thực nghiệm này, Bùi Hoài đã tìm hiểu qua nhiều.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...