Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng
Chương 251: Bùi Thúc Thúc Ghen Rồi
Trong đầu tạp âm ầm ầm vang lên.
Đoàn phim bọn họ căn bản kh ai ngồi khoang hạng nhất.
Chẳng lẽ là fan của Tô Kỷ?
Một cổ chua xót nháy mắt liền tràn ngập giữa m .
"Được, cùng cô," đối với Tô Kỷ mà nói, ngồi chỗ nào đều giống nhau.
Tiếp viên khoang hạng nhất thái độ đặc biệt tốt, chủ động muốn giúp nàng xách ba lô.
Tô Kỷ thương hương tiếc ngọc: "Kh cần, nặng, tự xách ."
Dứt lời, một tay đem ba lô cầm xuống.
Tiếp viên cố nén nụ cười kích động.
Thần thật soái!!!
Tô Kỷ về phía khoang hạng nhất, Tư Cảnh Xuyên lần này ngược lại bình tĩnh, tựa hồ nghĩ đến là ai...
Tiếp viên dẫn Tô Kỷ đến khoang hạng nhất.
Khoang hạng nhất tổng cộng chỉ mười sáu chỗ ngồi.
Chỗ trống ở vị trí cạnh cửa sổ.
Vị trí bên cạnh một đàn ngồi, mặc âu phục, giày da kh dính bụi trần, trên tay đang mở tờ báo ra xem.
Tô Kỷ muốn vào chỗ ngồi, cần qua đàn kia.
"Xin lỗi, cho qua một chút."
Chân đàn hơi nghiêng sang bên cạnh một chút, nhưng chân quá dài, vị trí để lại cho Tô Kỷ cũng kh thực sự rộng rãi.
Chân Tô Kỷ cọ qua đầu gối mà , ngửi được mùi hương linh sam quen thuộc trên .
Đồng thời khi nàng rũ mắt xuống, đàn kia cũng dời tầm mắt từ phía trên tờ báo.
Tô Kỷ nghi hoặc nhướng mày: "Là ?"
Bùi Hoài nhếch môi, thu hồi báo chí, đứng dậy giúp nàng cất ba lô, ôn trầm mở miệng: "Cái này kh cần tách ra."
Tô Kỷ: "?"
Bùi Hoài: "Sinh nhật."
Tiếp viên vẻ mặt "dì cười" hai : "Tô tiểu thư, chính là vị tiên sinh này đã nâng hạng cho ngài, việc gì cứ gọi nhé."
Nói một hơi nh chóng xong, chạy về phòng chuẩn bị, trốn sau rèm, lại quang minh chính đại trộm .
Chắc là fan của Thần !
Tô Kỷ khựng lại một chút: " kh là..."
Bùi Hoài làm như thấu vấn đề của nàng, trực tiếp thừa nhận: ", vì để em tổ chức sinh nhật cho , nên cùng chuyến bay với em."
Mí mắt Tô Kỷ giật một cái: "Kh nghĩ tới..."
Bùi Hoài: "Cái gì?"
Tô Kỷ: "Kh nghĩ tới lại thích sinh nhật như vậy."
Bùi Hoài: "............"
Biết ngay kh nên kỳ vọng gì ở nàng.
là thích sinh nhật ?
chỉ là muốn cùng nàng đón sinh nhật.
thực chờ mong chuyến T Quốc lần này cùng nàng.
Khoang thương gia và khoang hạng nhất nối liền nhau, ở giữa cách một tấm rèm.
Đường Dĩ Mạt nhịn kh được tò mò ghé vào bên rèm, đang muốn vén rèm lên xem rốt cuộc là vị tiên sinh nào nâng hạng cho Tô Kỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-251-bui-thuc-thuc-ghen-roi.html.]
Bị tiếp viên bắt gặp vừa vặn: "Ngại quá, hành khách khoang thương gia kh thể vào khoang hạng nhất, máy bay sắp cất cánh, mời cô mau chóng trở lại vị trí của ."
Đường Dĩ Mạt thực mất mặt.
"Máy bay đã bắt đầu lăn bánh, xin quý khách thắt dây an toàn, gập bàn ăn, dựng thẳng lưng ghế, mở tấm che cửa sổ, tắt bị ện tử...
Chuyến bay này là chuyến bay kh hút thuốc.
Cảm ơn sự hợp tác của quý khách!"
Bên tai vang lên lời nhắc nhở ấm áp của hãng hàng kh, chỉ chốc lát sau, Tô Kỷ liền cảm giác được máy bay cất cánh.
Lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác kh trọng lượng, làm nàng chút hưng phấn.
Tay nàng đặt trên tay vịn kh tự giác siết chặt một chút, đôi mắt cũng sáng lên.
Bùi Hoài thưởng thức mỗi một động tác nhỏ của nàng: "Lần đầu tiên máy bay?"
Tô Kỷ quay lại : "? cũng muốn cười nhạo lần đầu tiên máy bay?"
Bùi Hoài ý vị thâm trường nhếch môi dưới.
đương nhiên kh khả năng chê cười nàng, tương phản, lần đầu tiên máy bay của nàng là ở bên cạnh .
Cái này làm cho trong lòng một loại cảm giác thỏa mãn.
hỏi, chỉ là muốn xác nhận một chút.
Bởi vì tìm hiểu qua, trước kia ‘Tô Kỷ’ từng theo Lạc Âm Phù nơi khác diễn xuất, mỗi lần đều là máy bay.
Mà nàng, lại là lần đầu tiên...
(Hết chương này)
Con ngươi Bùi Hoài lúc sáng lúc tối, cái phỏng đoán chút ên cuồng kia, lại từng chút từng chút tìm được căn cứ thể đứng vững.
Cảm giác này chút thần kỳ.
Bất quá tiểu cô nương hiển nhiên còn đang giả ngu với , cũng kh ý định chia sẻ với .
Bùi Hoài cười cười.
Một lần nữa phản ứng lại câu nói vừa của Tô Kỷ, chú ý tới một sự kiện khác.
"Em vừa dùng từ ‘cũng’, còn ai chê cười em?" Bùi Hoài ngữ khí lành lạnh.
đàn này biết bắt trọng ểm.
Tô Kỷ thu hồi tầm mắt từ phong cảnh tuyệt đẹp trên bầu trời ngoài cửa sổ, liếc một cái.
Lời Đường Dĩ Mạt nói kỳ thật nàng nghe th.
Nói lớn tiếng như vậy, ngay cả tiếng tai nghe cũng kh át được cô ta.
Tô Kỷ cố tình làm bộ kh nghe th, là bởi vì phương thức phản kích này nhẹ nhàng, bớt việc, hiệu quả lại tốt.
Nàng đối với Bùi Hoài nhếch môi dưới, cố ý nói: " này thật đúng là quen biết."
Bùi Hoài lành lạnh mở miệng: "Ai."
Tô Kỷ: "Chính là truyền tai tiếng với đó."
Bùi Hoài: "Là em giáo d.ụ.c ở sảnh chờ?"
"Nha," Tô Kỷ nhướng mày, "Được a, kh nghĩ tới thật đúng là thể nhận ra cô ta."
Bùi Hoài nhếch môi.
cố ý nói như vậy.
Lúc trước th tin đồn, Tô Kỷ nói kh tức giận nói được thực chân thành, nhưng hiển nhiên càng thích Tô Kỷ lúc này.
Ác thú vị lại lần nữa hiện ra.
liếc nàng một cái: "Ghen tị?"
"Ghen cái gì?" Tô Kỷ liễm mắt, nàng tự nhận tuyệt đối kh cái loại sẽ ghen tu vớ vẩn, mở kịch bản đặt ở trên đùi, tổn hại nói, "Chính là cảm th biến thái như vậy, nói kh chừng sẽ thích nghe nữ sinh trung học đuổi theo gọi Bùi thúc thúc ~"
Bùi Hoài làm như kh nghe rõ, trầm giọng hỏi: "Gọi là gì?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.