Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 111:
Nói xong, cô cúi đầu và bước lướt qua .
Đi được hai bước, Lục Hàn Xuyên bỗng nắm l tay cô.
Phó Tiểu Dao kinh ngạc mở to miệng.
- ...
- Được ! - Lục Hàn Xuyên khẽ siết tay cô.
- đã bảo sẽ cùng em lên đó mà, em còn bướng bỉnh làm gì nữa? Đi thôi!
kéo cô ra khỏi phòng bệnh của Kỳ Nhan.
Trên đường , Phó Tiểu Dao cứ mãi chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt l tay Lục Hàn Xuyên, mãi một lúc sau cô mới nhận ra rằng đang mỉm cười trong thầm lặng.
Cô bỗng cảm th rằng, chỉ cần ở ngay trước mắt, thì đừng nói là ca phẫu thuật hiến tủy xương, ngay cả khi bước ra chiến trường, cô cũng sẽ chẳng còn chút sợ hãi nào.
Và cô cũng đã nghĩ th suốt : cho dù vẫn chưa thể bu bỏ được Kỳ Nhan, thì hiện tại cô mới là đã kết hôn với ; hơn nữa chính miệng cũng đã nói rằng sẽ kh quay lại với Kỳ Nhan nữa, vậy là đủ .
Chỉ cần cô luôn ở bên cạnh , cô tin rằng sẽ một ngày nhận ra sự hiện diện của cô.
Với tâm thế vững vàng như thế, Phó Tiểu Dao khoác lên chiếc áo phẫu thuật, nằm lên chiếc giường đẩy chuyên dụng và được cô y tá đẩy vào phòng mổ dưới ánh mắt dõi theo đầy ân cần của Lục Hàn Xuyên.
Thiệu Tư Niên, với chiếc khẩu trang che kín mặt, hiện ra ngay trong tầm mắt cô.
- Chị đã sẵn sàng chưa?
Phó Tiểu Dao hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh.
- Sẵn sàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-111.html.]
- Vậy thì ca phẫu thuật sẽ bắt đầu. - Thiệu Tư Niên gật đầu, nét mặt vô cùng nghiêm túc; vừa đeo găng tay vào, vừa ra lệnh cho cô y tá đứng bên cạnh.
- Tiêm t.h.u.ố.c gây mê cho cô !
- Vâng. - Cô y tá bước tới.
Phó Tiểu Dao kh thể ngẩng đầu lên, cũng chẳng rõ được động tác của cô y tá, cô chỉ cảm th một cơn đau nhói ở cánh tay, một dòng chất lỏng lạnh buốt theo mạch m.á.u chảy lan khắp cơ thể.
Chẳng bao lâu sau, một cảm giác rã rời, vô lực ập đến; tầm mắt cô dần trở nên mờ ảo, cô từ từ khép đôi mắt lại, hoàn toàn chìm vào vô thức...
Khi tỉnh dậy, cô đã nằm trong phòng bệnh, và tiếng khóc nức nở văng vẳng bên tai khiến đầu óc cô trở nên choáng váng.
- Dì Tống? - Phó Tiểu Dao khẽ cựa và cất tiếng gọi khàn khàn.
Nghe th giọng cô, dì Tống vội lau nước mắt quay lại.
- Phu nhân, cô tỉnh ?
- Ừm. - Phó Tiểu Dao yếu ớt đáp lại, cố gắng chống tay ngồi dậy.
Th vậy, dì Tống vội ngăn cô lại, nhẹ nhàng ép cô nằm xuống.
- Phu nhân, cô đừng cử động, cô vừa mới phẫu thuật xong, chưa thể lại được đâu; xin hãy nằm yên!
- Được , được , kh cử động nữa. - Phó Tiểu Dao kh biết nên khóc hay cười, đành ngoan ngoãn nằm xuống.
Th cô nghe lời như vậy, dì Tống mỉm cười đầy mãn nguyện.
Phó Tiểu Dao bà chợt hỏi.
- Dì Tống à, bây giờ là m giờ ?
- Đã gần hai giờ chiều . - Dì Tống xem lại giờ và đáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.