Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 115:
Kỳ Đ Minh lặng thinh, một lúc sau, đau đớn gật đầu, giọng nghẹn ngào đầy nức nở.
- , chỉ là đứa bé đã mất ngay từ khi chưa kịp chào đời... cháu lại hỏi chuyện này?
- Kh gì đâu, cháu chỉ thuận miệng hỏi cho thỏa trí tò mò thôi mà. Kỳ Nhan đã tỉnh chưa? - Thiệu Tư Niên bình thản chuyển sang chủ đề khác.
Mặc dù Kỳ Đ Minh cảm th thật kỳ lạ khi đột nhiên hỏi những câu như vậy, cứ như thể đang muốn dò hỏi ều gì đó, nhưng lại chẳng thể nắm bắt được trọng ểm, nên đành gạt suy nghĩ sang một bên và thở dài đáp.
- Vẫn chưa.
- Vậy để cháu vào xem thử . - Thiệu Tư Niên lướt qua , bước vào trong phòng bệnh.
Sau khi kiểm tra sơ bộ, Thiệu Tư Niên tháo găng tay ra.
- Ổn cả . Thuốc mê vẫn chưa tan hết, đến tối nay cô mới tỉnh lại được. À mà, Hàn Xuyên đâu ?
- đây! - Lục Hàn Xuyên bước vào từ phía ban c; trên vẫn còn vương mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc, rõ ràng là vừa mới ra ngoài hút thuốc.
Thiệu Tư Niên liếc một cái.
- Hàn Xuyên này, biết em vừa mới đâu về kh?
Lục Hàn Xuyên nhướng mày.
- Phó Tiểu Dao à?
- Đúng vậy đ, cô đã tỉnh !
- Tỉnh từ lúc nào thế?
- Tỉnh được một lúc . Họ nhờ em n lại lời này: hỏi xem khi nào rảnh rỗi thì ghé lên thăm cô một chút. - Thiệu Tư Niên phủi phủi chiếc áo blouse trắng tinh kh tì vết của .
Lục Hàn Xuyên mệt mỏi cau mày.
- Hiểu , lát nữa sẽ lên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-115.html.]
- lại đợi “lát nữa”? - Thiệu Tư Niên đầy vẻ khó hiểu.
- Kỳ Nhan thì vẫn chưa tỉnh, nhưng Phó Tiểu Dao thì đã tỉnh , cớ gì kh thể lên gặp cô ngay bây giờ? Dù thì cũng ghé thăm cô lần nào đâu.
Trước đây, khi còn giữ thái độ coi thường Phó Tiểu Dao, Thiệu Tư Niên từng nghĩ rằng bất kể Lục Hàn Xuyên đối xử với cô ra thì cũng chẳng liên quan gì đến ; chỉ đơn thuần đứng ngoài quan sát như đang thưởng thức một vở kịch hay mà thôi. Nhưng giờ đây tình cảm của dành cho Phó Tiểu Dao đã thay đổi; thế nên, khi chứng kiến Lục Hàn Xuyên lại đối xử với cô như vậy, bắt đầu cảm th ều đó thật quá đáng.
Đặc biệt là, kh muốn Lục Hàn Xuyên hối hận về chuyện này trong tương lai!
Nghe th Thiệu Tư Niên lên tiếng bênh vực Phó Tiểu Dao, Lục Hàn Xuyên cảm th hơi khó chịu.
- Từ bao giờ mà lại đứng ra bảo vệ cô như thế?
- Em kh đang bênh vực cô , em chỉ nghĩ rằng kh thể đối xử bất c với cô đến mức đó được. - Thiệu Tư Niên cau mày.
Lục Hàn Xuyên nheo mắt lại.
- Trước đây chưa từng nói những lời này bao giờ.
- Chính cũng đã nói rằng chuyện đó thuộc về quá khứ mà. - Thiệu Tư Niên đẩy gọng kính lên.
- Hàn Xuyên à, con ai cũng thay đổi cả, và cũng vậy thôi!
Lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai , Kỳ Đ Minh kh kìm được mà chen ngang.
- Hàn Xuyên này, Phó Tiểu Dao mà cháu đang nhắc tới chính là đã cứu Tiểu Nhan, đúng kh?
- Đúng vậy, cô kh chỉ là ân nhân cứu mạng của Kỳ Nhan, mà còn là vợ của Hàn Xuyên nữa. - Thiệu Tư Niên đáp lời.
- Câm miệng! - Lục Hàn Xuyên mím đôi môi mỏng lại, giọng ệu chút lạnh lẽo.
Thiệu Tư Niên chẳng hề e sợ ta; tựa lưng vào tường, kho tay trước n.g.ự.c và nở một nụ cười nửa miệng khi nói.
- Chẳng cô là vợ của ? chuyện gì mà kh thể nói ra chứ? Hơn nữa Hàn Xuyên này, cứ che giấu mọi chuyện như thế thì gì thú vị ?
Sắc mặt Lục Hàn Xuyên trở nên tối sầm và u ám, kh hề đáp lại lời nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.