Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 126:
Biểu cảm của Phó Tiểu Dao cứng đờ.
Phòng 901, chẳng đó là phòng bệnh của Kỳ Nhan ?
Y tá của Kỳ Nhan đến muộn thế này, chuyện gì xảy ra với Kỳ Nhan nữa kh?
- Chào, cô cần gặp Lục việc gì kh? - Phó Tiểu Dao hỏi lại, và nói.
- Lục đã ngủ . Nếu kh gì, cô thể đến gặp vào ngày mai.
- Kh, cô Kỳ Nhan đã tỉnh , cô nhất quyết muốn gặp Lục. - bên ngoài cửa đáp lại trong sự ngượng ngùng.
Phó Tiểu Dao định nói gì đó thì đàn bên cạnh đột nhiên mở mắt và ngồi dậy.
- Hàn Xuyên.
- lên lầu xem thử. - Lục Hàn Xuyên vừa mặc quần áo vừa nói.
Phó Tiểu Dao nắm l tay , kh muốn rời .
- Nhưng bây giờ tr mệt mỏi, kh đến vào ngày mai?
- Kh, Tiểu Nhan sẽ buồn nếu kh th . - Lục Hàn Xuyên lập tức rời khỏi Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao bàn tay kh của , lòng cảm th trống rỗng.
lo lắng cho Kỳ Nhan đến vậy ?
kh quan tâm đến cô nhiều hơn chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-126.html.]
Phó Tiểu Dao cúi đầu, che giấu sự thất vọng trong mắt.
- Em hiểu , vậy tối nay về kh?
Lục Hàn Xuyên dừng lại khi đang xỏ giày, nh chóng trở lại bình thường.
- Em ngủ trước , nếu cần gì thì gọi dì Tống, dì ngủ ở phòng sau. Nếu dì Tống kh giải quyết được thì bấm chu gọi Thiệu Tư Niên. Thiệu Tư Niên ở viện m ngày nay .
kh trả lời câu hỏi của cô về việc về tối nay hay kh, sau khi xỏ giày xong, mở cửa và rời cùng y tá.
Phó Tiểu Dao chỉ cảm th chiếc giường vốn còn ấm áp giờ đã trở nên lạnh lẽo, giống như trái tim cô cũng nguội lạnh.
- Làm mà ngủ được! - Cô cuộn chăn lên và cười gượng.
Lúc đầu cô kh th buồn ngủ, nhưng khi rời , cô càng kh thể ngủ được.
Phó Tiểu Dao cứ mở mắt, chằm chằm vào trần nhà trắng xóa trong một thời gian dài vô tận, cho đến khi bầu trời bên ngoài dần nhạt nhòa, và cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Mất thêm nửa ngày nữa mới ngủ được, và khi tỉnh dậy đã là giữa trưa.
Cô dụi mắt, và cô th kh là dì Tống, mà là Thiệu Tư Niên trong chiếc áo khoác trắng đứng bên cạnh giường bệnh của cô.
- Chị tỉnh à?
Phó Tiểu Dao vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, vì vậy cô khẽ ngân nga, kéo dài âm vực, mềm mại và dễ thương như một chú mèo con.
Nghe vậy, tim Thiệu Tư Niên đập loạn xạ, tay cầm tập hồ sơ bệnh án kh kìm được run rẩy.
- Chị dâu, chị kh đáng thưởng với ều này ?
đột nhiên nhận ra kh thể tìm được từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc vừa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.