Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 149:
Phó Tiểu Dao đâu kẻ ngốc, làm cô lại kh nghe ra ý tứ trong lời nói đó chứ? Cô cười lạnh một tiếng.
- Khởi nghiệp ư? Được thôi, vậy nói cho chị nghe xem em định làm loại hình kinh do gì nào.
- Chuyện đó chị kh cần bận tâm, tóm lại là đưa tiền cho nh lên . - Phó T.ử Huyên giục giã một cách thiếu kiên nhẫn.
Phó Tiểu Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.
- Chị kh tiền!
- Phó Tiểu Dao, chị đúng là đồ mặt dày mà! - Nghe th cô vẫn khăng khăng nói như vậy, Phó T.ử Huyên nổi trận lôi đình, thậm chí cô em gái đứng bên cạnh cũng ngừng la hét.
Phó Tiểu Dao nhắm mắt lại, nở nụ cười đầy vẻ châm biếm.
- T.ử Huyên à, dù em giận dữ đến đâu nữa thì chị vẫn kh tiền. Lần trước, chị đã đưa hết tiền cho mẹ .
- Hừ! Nếu chị kh đưa thì sẽ hỏi rể vậy. - Phó T.ử Huyên bu lời đe dọa.
- Cứ ! - Phó Tiểu Dao đáp lại với vẻ mặt vô cảm.
- rể em vốn chẳng ưa gì chị đâu, em biết rõ ều đó mà. Nếu em muốn rể ly hôn với chị, thì cứ việc .
- Ly hôn ư? - Phó T.ử Huyên hoảng hồn, thái độ kiêu ngạo ban nãy bỗng chốc xẹp lép hẳn.
- Chị à, đâu đến mức nghiêm trọng như thế chứ?
- nghiêm trọng hay kh, cứ thử làm sẽ biết ngay thôi.
- Vậy thì... thôi bỏ vậy. - Phó T.ử Huyên cười gượng gạo.
Đùa à? Làm thể muốn họ ly hôn được chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-149.html.]
Một khi đã ly hôn, sẽ chẳng còn là em vợ của nhà họ Lục nữa; họ hàng và bạn bè cũng sẽ chẳng còn nâng đỡ , chứ đừng nói đến chuyện gọi là "Phó thiếu” nữa.
đời nào lại làm cái chuyện ngu xuẩn, chẳng khác nào "l đá ghè chân " như thế chứ!
- Được T.ử Huyên, chị vẫn đang làm việc, nên cúp máy trước đây. - Phó Tiểu Dao đưa tay rời chiếc ện thoại khỏi tai.
- Khoan đã, khoan đã nào chị! Chị chờ chút đã! - Phó T.ử Huyên vội vàng gọi giật cô lại.
- Em còn cần gì nữa đây?
- Chị à, em sẽ kh đòi tiền từ rể đâu, nhưng chị vẫn nên đưa cho em một ít tiền . Giờ em đang mời vài khách hàng ăn tối. Chị đưa em chút tiền để em th toán hóa đơn.
Phó Tiểu Dao tỏ vẻ bực bội.
- Ngay cả tiền th toán hóa đơn cũng kh , vậy mà vẫn còn bày đặt mời khách ăn ư? Phó T.ử Huyên, em “giỏi giang” thế nhỉ?
Nghe th giọng ệu châm biếm trong lời nói của chị, Phó T.ử Huyên gào lên đầy giận dữ.
- Chuyện này kh liên quan gì đến chị cả! Chị chuyển khoản cho em 10.000 ngay , nếu kh em sẽ gọi mẹ đến tìm chị đ!
Gương mặt nhỏ n của Phó Tiểu Dao bỗng cứng lại.
Gọi mẹ đến ư?
Làm mà được chứ!
Nếu bà mà đến, chắc c lại chuyện rắc rối to nữa cho mà xem!
- Kh 10.000 đâu, chị chỉ 2.000 thôi. - Phó Tiểu Dao mệt mỏi đưa tay xoa trán.
- 2.000 ư? - Phó T.ử Huyên kêu toáng lên.
- Chị à, chị đang bố thí cho kẻ ăn mày đ à? 2.000 thì làm mà đủ được chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.