Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 158:
- Dao Dao. - Lục Hàn Xuyên gọi với theo để giữ cô lại.
Phó Tiểu Dao quay lại.
- Còn chuyện gì nữa ?
- Lúc nãy em nói gì với nội kh? - Lục Hàn Xuyên nheo mắt lại.
Phó Tiểu Dao chưa hiểu rõ lắm.
- Là lúc nào cơ?
- Lúc đang ở trên lầu thay đồ .
- Ồ... - Phó Tiểu Dao kéo dài giọng ra, khi nhớ lại chuyện đó, mặt cô bỗng đỏ bừng lên, tay vân vê góc áo đầy bối rối.
- Em nói gì đâu, chỉ là nội hỏi xem chúng ta đã tin vui gì chưa thôi.
- Tin vui gì cơ? - Lần này đến lượt Lục Hàn Xuyên kh hiểu nổi.
Phó Tiểu Dao cúi đầu xuống đầy ngượng ngùng.
- Thì là chuyện con cái mà.
Biểu cảm của Lục Hàn Xuyên thoáng chút phức tạp, nhưng nh sau đó lại trở về với vẻ lạnh lùng, hờ hững thường th.
- Ngoài chuyện đó ra còn gì nữa kh?
- Ông còn hỏi xem c ty đâu để tổ chức team-building nữa thôi, ngoài ra thì kh còn gì cả. - Phó Tiểu Dao trả lời thật thà.
Lục Hàn Xuyên lặng lẽ cô một lúc, khẽ mấp máy đôi môi mỏng.
- Hiểu , em xuống dưới .
- Vâng, em chào . - Cô khẽ vẫy bàn tay nhỏ n về phía , ngân nga một ệu nhạc nhẹ nhàng rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-158.html.]
Lục Hàn Xuyên dõi theo bóng dáng mảnh mai của cô cho đến khi khuất hẳn, trong lòng kh kìm được mà cảm th chút áy náy với cô.
vẻ như đã hiểu lầm cô .
Lúc nãy, cụ với vẻ mặt đầy chán ghét, khiến cứ ngỡ chính cô đã kể cho nghe chuyện về tủy xương.
Lát nữa sẽ hỏi xem cô cần gì kh, tìm cách bù đắp cho cô vậy.
Nghĩ đến đó, Lục Hàn Xuyên quay lại, đóng cửa phòng vào thư phòng.
- Tiểu Dao đâu ? - Ông cụ ra phía sau lưng .
- chỉ cháu thế này?
Lục Hàn Xuyên đặt khay trà xuống, rót trà đáp lại bằng giọng đều đều.
- Cô chỉ lên để dâng trà thôi, giờ đã xuống dưới ạ.
- Lúc nãy ta đang nói đến đoạn nào nhỉ? - Ông cụ nhấp một ngụm trà mà vừa dâng lên.
Lục Hàn Xuyên ngồi xuống đối diện với lão.
- Ông muốn tìm một .
- Ồ, . - Ông lão đặt tách trà xuống và thở dài thườn thượt.
- Chẳng biết giờ thằng bé ra nữa...
- Chắc hẳn vẫn còn sống.
- Ai mà biết được chứ? Đã hơn hai mươi năm trôi qua , hy vọng sống sót thật quá đỗi mong m. - Ông lão nhắm đôi mắt già nua lại, nét mặt lộ rõ vẻ u sầu.
Lục Hàn Xuyên kh đành lòng đau buồn như thế, bèn đứng dậy ra phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai .
- Ông ơi, đừng buồn nữa. Cháu nhất định sẽ tìm th em .
Chưa có bình luận nào cho chương này.