Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 175:
- Cảm ơn dì Tống. - Phó Tiểu Dao khúc khích cười.
Lục Hàn Xuyên thay một bộ đồ mặc ở nhà bước xuống lầu; đập vào mắt chính là biểu cảm lúc này của cô.
Chẳng hiểu , trước đây rõ ràng ghét cái vẻ ngốc nghếch của cô, nhưng giờ đây, dường như cô cũng chẳng còn ngốc nghếch đến thế nữa.
- Phó Tiểu Dao. - gọi to.
Khoảnh khắc tự mua vui của Phó Tiểu Dao bị cắt ngang, cô ngước mắt lên cầu thang.
- muốn em làm gì?
Lục Hàn Xuyên kh đáp lời, sải bước dài xuống cầu thang.
Phó Tiểu Dao chỉ biết trân trân từng bước tiến về phía ; tiếng bước chân dứt khoát vang vọng rõ mồn một giữa phòng khách rộng lớn, tựa như mỗi bước chân đều đang giẫm lên chính trái tim cô.
Cô nín thở, mở to mắt , chỉ th đột nhiên khẽ vươn tay ra, chầm chậm đưa về phía cô.
Theo phản xạ, cô rụt cổ lại.
- Hàn Xuyên, ...
- Câm miệng! - Lục Hàn Xuyên quát lên.
Bị quát, Phó Tiểu Dao lập tức ngậm miệng lại, thậm chí còn đứng yên một chỗ vô cùng ngoan ngoãn.
Th cô ngoan ngoãn đến lạ, Lục Hàn Xuyên kh kìm được mà liếc cô thêm lần nữa, dùng ngón cái lau chút nước đọng nơi khóe miệng cô.
- Em chảy nước dãi kìa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-175.html.]
- Chảy nước dãi ư? - Phó Tiểu Dao sờ lên khóe miệng đầy vẻ khó tin, xuống vết nước dính trên ngón tay ; mặt cô lập tức đỏ bừng.
- Em... em kh cố ý đâu.
Trời ơi, cô lại chảy nước dãi ngay lúc đang cười ngây ngô thế này !
Thật là mất mặt quá mất!
- bảo là em cố ý đâu. - Lục Hàn Xuyên l một chiếc khăn tay trắng sạch sẽ từ trong túi ra, cẩn thận lau ngón cái đang dính nước bọt của Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao chỉ ước thể đào một cái hố dưới đất chui tọt xuống đó; cô chẳng dám vào cử chỉ của chút nào.
Bởi vì hễ vào đó, cô sẽ lại nhớ đến chuyện vừa chảy nước dãi.
- Phó Tiểu Dao. - Lục Hàn Xuyên gấp gọn chiếc khăn lại.
Phó Tiểu Dao đứng đó, tr chẳng khác nào một cô học trò tiểu học đang chờ thầy cô ểm d. Khi nghe th gọi tên , cô lập tức đứng thẳng dậy và hô to.
- mặt!
Lục Hàn Xuyên bất chợt nhướng mày, trong ánh mắt thoáng hiện lên một nụ cười mờ nhạt mà chính cũng chẳng hề hay biết.
- Lần sau nhớ chú ý một chút. Là dâu trưởng của nhà họ Lục, kh đòi hỏi em thật xuất chúng, nhưng ít nhất thì vẻ bề ngoài cơ bản vẫn cần được giữ gìn mọi lúc mọi nơi.
- Vâng, em hiểu ạ. - Phó Tiểu Dao gật đầu đáp lời.
Cô hiểu rằng đang nhắc nhở cô rằng lần sau đừng cười ngây ngô như thế nữa, chứ đừng nói đến chuyện chảy cả nước dãi ra.
- Hiểu là được , ăn thôi. - Lục Hàn Xuyên bước trước cô một bước, về phía phòng ăn.
Phó Tiểu Dao bước những bước nhỏ, lẽo đẽo sát ngay phía sau .
Chưa có bình luận nào cho chương này.